The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342473

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2473 lượt.

, chỉ thấy hai con mắt dài hẹp Lãnh Diễm hài hước nhìn cô, khẽ dương khóe miệng lên, nở nụ cười quyến rũ khó nói nên lời, “Em nói, Tiểu Yêu và lão yêu leo lên em sao?”
Nghiêm Hi cảm thấy lời anh nói có điều gì đó khác thường, nhưng nhìn kĩ, trong mắt đều ngập ý cười, dịu dàng như nước, không có bất kỳ lực sát thương nào, Nghiêm Hi lẩm bẩm gật đầu: “Đúng vậy, nó rất thích làm phiền em.”
Ánh mắt dịu dàng đang trông chừng cô bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo. Lãnh Diễm nghĩ, con Tiểu Yêu này không thể giữ lại, hôm qua anh mới được phép đến gần liếm liếm bà xã mình, nó còn tốt hơn, còn chưa đầy ba tháng đã dễ dàng ra tay như vậy.
Dĩ nhiên, quan trọng nhất là, nó là giống đực.
Nghiêm Hi nhìn sắc mặt anh thay đổi, “Lãnh Diễm ?” không thể trách cô, thật sự cô không hiểu một chút nào tâm lý đàn ông, từ nhỏ đến lớn Lãnh Diễm không hề nói qua đàn ông sẽ có biểu hiện như vậy. Hơn nữa, trong hai người, Lãnh Diễm thích chó nhất. Trước kia cô rất ghét, nhưng trong bốn năm rời đi, ở thành phố G cũng chỉ có thể Bảo Bối ở cùng, cộng thêm Bảo Bối là Lãnh Diễm cho. Cho nên cô mới dần thích nghi với cảm giác lệ thuộc Bảo Bối này. Có thể nói, cô vô tình Bảo bối biến Lãnh Diễm trở thành người bảo vệ mình.
Yêu ai yêu cả đường đi, dĩ nhiên cô yêu thích Tiểu Yêu rồi.
Lãnh Diễm mặc kệ, Tiểu Yêu cũng không được đụng vào người cô, cúi đầu không quan tâm không để ý hôn lên miệng cô.
Buổi trưa Lãnh Diễm dẫn Nghiêm Hi đến nhà hàng dưới khách sạn ăn cơm. Bốn năm nay Nghiêm Hi vẫn luôn đi theo Chu Châu đến căn-tin trường học ăn cơm tập thể, đã rất lâu rồi chưa trải qua kiểu phòng ăn cao cấp này, ngay lập tức chưa thể thích ứng được, quay đầu nhìn lại Lãnh Diễm, khuôn mặt rất tệ.
Nghiêm Hi im lặng, “Em sẽ không đưa Tiểu Yêu đi theo bên người, nếu anh dám lén lút ném Tiểu Yêu ra ngoài, anh cũng đi theo nó cho em !” Lãnh Diễm vừa mới làm xong, nghe thấy Nghiêm Hi nói như vậy, trong chốc lát trên mặt lộ vẻ sợ hãi khiến người bồi bàn sợ hết hồn, thận trọng rót rượu trên bàn khách này.
Lãnh Diễm tiện tay cầm lý rượu trên tay người bồi bàn, ngửa đầu uống cả ly rượu vào trong bụng, sau đó mới nói ‘Để Tiểu Yêu cho anh nuôi, em đi tìm mẹ nó.”
Nghiêm Hi cảm thấy Lãnh Diễm không biết lý lẽ, “Sao anh có thể như vậy, anh biết rõ em không thích chó.”
Lãnh Diễm tức giận, “Không thích chó em còn để Tiểu Yêu hôn em?”
Nghiêm Hi im lặng nhìn trời, bây giờ Lãnh Diễm giống như đứa bé không nói đạo lý, không nên cố gắng giảng đạo lý với anh. Với tài ăn nói của anh, kết quả sau cùng chỉ có cô muốn đi nhảy lầu.
Cô không nói lời nào, Lãnh Diễm còn nói lý: “Không phản đối đúng không, cứ quyết định như thế, sau này anh tặng em một con chó giống Tiểu Yêu, Tiểu Yêu thuộc về anh.” Nói xong cũng bắt đầu cắt bò bít tết tái trước mặt.
Nghiêm Hi im lặng, về sau cô phải nương nhờ nhà Lãnh Diễm, Tiểu Yêu thuộc về cô hay về anh có gì khác nhau?
Nghiêm Hi chậc chậc cái miệng nhỏ nhắn, nở nụ cười nhẹ lấy lòng, giọng điệu hết sức nịnh nọt, “Được, Tiểu Yêu để anh nuôi, anh tốt nhất nên đối xử tốt với nó.” Sau đó cũng không quan tâm Lãnh Diễm bỗng giương đôi mắt kinh ngạc, cầm dao nĩa trên bàn lên, vừa nhìn thấy phần bò bít tết trên bàn bỗng cau mày.
Cô len lén lườm Lãnh Diễm đang ăn vui vẻ, thấy anh không hề do dự xắn từng miếng đưa vào miệng, Nghiêm Hi ghê tởm phì phì, như vậy sao ăn được.
Lãnh Diễm bình tĩnh giả vờ như không thấy ánh mắt bối rối của Nghiêm Hi, dùng dao nĩa vô cùng tao nhã, giống như hoàng tử trong pháo đài cổ Anh quốc, nhất cử nhất động đều hấp dẫn vô số sự chú ý của mọi người.






Ác Chỉnh Lý Lệ
Nghiêm Hi oán giận nhìn anh, cúi đầu nhìn thứ máu me trong đĩa mình, chịu không nổi, gọi người bồi bàn nói : “Đổi một suất chín cho tôi.” Sau đó chán ghét ném dao nĩa, quay đầu nhìn nơi khác, kiên quyết không nhìn đến cái đĩa đầy máu đó.
Người bồi bàn nghe vậy hết sức kinh sợ, sau khi hơi ngừng lại, liếc mắt nhìn Lãnh Diễm không hề nhúc nhích, ngồi vững như núi thái sơn. Người bồi bàn khổ sở cau mày, thật sự không nhìn ra quan hệ giữa ông chủ và vị tiểu thư này. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt cứng đờ nhìn, có phải ông chủ lớn không thích vị tiểu thư này hay không ?
Hoặc là vị tiểu thư này cũng giống rất nhiều người phụ nữ đẳng cấp lúc trước, ông chủ bị người phụ nữ này gây mệt mỏi?
Vậy nếu mình thật sự đổi món bò bít tết có thể ăn cho vị tiểu thư này, nghĩa là có phải ông chủ lớn không muốn ngồi cùng bàn ăn với vị tiểu thư này không? Ông chủ không vui!
Mà Lãnh Diễm đối diện cô hoàn toàn như không có việc gì ngồi ăn phần bò bít tết của mình. Chu Khải giận, vốn hắn cảm thấy Lãnh Diễm thật lòng với Nghiêm Hi, nhưng bây giờ nhìn lại, giống như không phải là vậy. Hắn nắm chật dao nĩa trong đĩa mình, lửa giận trong lòng đã cháy hừng hực.
Lãnh Diễm, anh nói đối xử tốt với cô ấy là như vậy sao ? Phương thức đối xử tốt với người khác của anh cũng thật đặc biệt !
Lý Lệ nhìn dáng vẻ ngầm chịu đựng của Chu Khải, khẽ khinh thường, ánh mắt lười biếng nhì