Tác giả: Tô Cẩn Nhi
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342469
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2469 lượt.
rước cũng biết, chuyện này có liên quan đến mẹ. Con không muốn biết nguyên nhân gì khiến mẹ lập tức đuổi Hi Hi vất vả nuôi nấng chục năm ra khỏi nhà, nhưng bây giờ con muốn nói. Con yêu cô ấy, con thích cô ấy, con không muốn mất đi một lần nữa. Mẹ, con hi vọng mẹ có thể đồng ý chuyện này.”
Chu Vận Uyển nghe Lãnh Diễm nói một hơi, trong lòng càng tức giận, cả người run lên. Bà nghĩ chuyện này không phải Hi Hi nói. Bà hiểu tính tình Hi Hi, đồng thời cũng biết tính con trai mình. Đứa con trai này, làm việc lớn nhỏ rất được, chưa bao giờ mắc phải sai lầm. Như vậy nó biết chuyện bốn năm trước bà tìm Hi Hi từ khi nào?
“Con biết mẹ đi tìm con bé, vậy con có biết nguyên nhân mẹ đi tìm con bé không, sao con lại liều mạng phải cưới nó bằng được vậy?”
Lãnh Diễm mím chặt môi nhìn mẹ mình, anh đều nhìn thấy nỗi tức giận trong mắt bà, nhưng vẫn kiên quyết gật đầu, “Vâng, con nhất quyết không buông tay, cùng lắm về sau Hi Hi không trở lại, nhưng không ai có thể ngăn nổi chuyện con kết hôn với cô ấy. Mẹ, tính con chắc mẹ hiểu.”
Mẹ Chu giận quá hóa cười, “Ha ha, sao con mê muội vậy ? Chẳng nhẽ không có con bé con không sống được!”
Không ngờ, mình hỏi xong, Lãnh Diễm yên lặng mà nghiêm túc nhìn bà, đôi mắt nghiêm túc khiến Chu Vận Uyển xúc động, “Được, tốt!” Hai người nhà này không hổ là cha con, ngay cả mắt nhìn phụ nữ cũng giống nhau, “Thật không hổ là con trai ngoan của ba con!” bà nói xong, không quan tâm đến nét mặt Lãnh Diễm đứng dậy lên lầu.
“Con đi đi, con cũng đã quyết định, vậy đừng trách mẹ đến lúc đó không thừa nhận đứa con dâu này!”
Nghiêm Hi vẫn đừng lặng ở cửa sổ thủy tinh nhìn cảnh vật bên ngoài. Lúc Lãnh Diễm quay lại, thấy trong phòng tối đen như mực, bóng người mảnh khảnh đứng yên lặng bên giường, giống như một người vợ chuyên tâm đợi chờ mình.
Giày da nặng nề bước trên thảm đen mà Nghiêm Hi không hề hay biết, đến lúc Lãnh Diễm vòng hai tay ôm cô vào ngực, lúc này cô mới phát hiện anh đã trở lại.
Lãnh Diễm kê đầu mình trên hõm vai Nghiêm Hi, chóp mũi nhẹ nhàng ngửi được mùi hương quen thuộc của cô, “Thơm quá!”
Nghiêm Hi khẽ mỉm cười, nghiêng mắt nhìn cái đầu đen tuyền trên hõm vai, “Xử lý xong chuyện rồi à?”
Lãnh Diễm gật đầu. Bây giờ mọi tâm tư của anh đều bị mùi hương trên cổ Nghiêm Hi khiêu khích, nhẹ nhàng hôn lên làn da mịn màng, đầu lưỡi không an phận trượt ra, nhẹ nhàng liếm, đến mức da gà nổi rần rần.
Nghiêm Hi không chịu nổi, là người sao có thể giống Tiểu Yêu như vậy, né tránh đầu lưỡi nóng bỏng, Nghiêm Hi không chịu nổi cười : “Lãnh Diễm, rất nhột.” Cô dang hai tay đẩy Lãnh Diễm ra, để anh cách xa mình một chút.
Lãnh Diễm kiên quyết ôm eo cô thật chặt, không để cô động đậy gây loạn, một tay đưa thẳng đến nơi cao ngất trên người, chỉ có đầu hoạt động, Lãnh Diễm khăng khăng dùng đầu mình vùi vào trong cổ cô.
Nghiêm Hi cảm thấy hôm nay Lãnh Diễm dường như rất khác thường, hoàn toàn khác với lần đầu tiên. Anh hết sức dịu dàng, cố ý dùng hành động chậm rãi khiến cho cô phát điên đi vào. Nghiêm Hi chưa từng gặp qua một Lãnh Diễm như vậy, rõ ràng người dưới đã lộp bộp, khóe miệng vẫn nở nụ cười dịu dàng như nước. Hai mắt Nghiêm Hi mơ màng ngơ ngác nhìn vẻ mặt hết sức dịu dàng của Lãnh Diễm.
Ánh mắt kia như muốn hòa tan cả người anh, mà nơi nào đó có thể làm cô cháy lên thành tro.
Ngày hôm sau Nghiêm Hi từ từ mở hai mắt sưng đỏ, anh ở sau lưng ôm eo cô thật chặt, hai người dính sát ngủ một đêm, hình như trái tim mạnh mẽ của anh hòa cùng nhịp tim cô.
Nghiêm Hi nghiêng đầu liếc anh một cái, Lãnh Diễm lúc này không có gì cả, chỉ là vẻ mặt đẹp trai đáng sợ, cái mũi cao thẳng, làn môi mỏng hấp dẫn. Trước kia cô thường nói, “Đàn ông môi mỏng đều bạc tình.” anh không biết làm sao nhìn trời, “Ai nói, yêu thích môi anh thì nói rõ ràng, bà xã có muốn hôn lên miệng anh một cái không ?”
Khi đó Nghiêm Hi mới mười sáu tuổi, bây giờ nghĩ lại, khi đó Lãnh Diễm đã nhớ kỹ lời cô! Nghiêm Hi chịu không nổi nhẹ nhàng cong miệng, nở nụ cười thanh thản.
Tiếng Lãnh Diễm chợt vang lên trên đầu : “Có phải nghĩ tới cái miệng đáng yêu rồi không ?” Anh kéo giọng thật dài, trong căn phòng trống trở nên hết sức mập mờ.
Nghiêm Hi giật mình do tiếng nói bất thình lình của anh, phịch xuống giường, đúng lúc Lãnh Diễm vung tay ra, thuận thế kéo cô vào trong lồng ngực mình.
Hai cơ thể tiếp tục dính sát vào nhau, thần kinh nhạy cảm của Nghiêm Hi cảm thấy cơ thể người sau lưng nóng bừng, thật may là mình bị ôm ngược lấy, nếu không đôi mắt cay xè chắc chắn sẽ bị Lãnh Diễm nhìn thấy.
Đang còn nghĩ, cả người chợt bị người nào đó cắt đứt, cô dễ dàng lật người, mặt đối mặt nằm trong ngực anh.
Lãnh Diễm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngày càng đỏ của cô, tâm trạng thật tốt, từ từ dời mặt xuống hôn lên môi cô. Nghiêm Hi chợt cảm thấy Lãnh Diễm cực kỳ giống Tiểu Yêu, lè lưỡi tới liếm cô, khiến cho mặt cô vô cùng ngứa ngáy. Cô vừa trốn vừa nói : “Sao anh giống Tiểu Yêu vậy, như yêu tinh leo lên người.”
Nói như thế, người đàn ông nằm trên người cô chợt dừng lại, Nghiêm Hi nhìn không hiểu