Tác giả: Tô Cẩn Nhi
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342486
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2486 lượt.
lại nhìn Lý Lệ bình tĩnh đứng trước mặt mình, trong lòng cười lạnh.
Trở Về Nhà Họ Lãnh
Hắn nhớ, lúc Lý Lệ nhìn thích một món đồ trang sức, hình như cũng chỉ vài chục vạn. Lúc ấy hắn còn hỏi cô có muốn mua hay không, Lý Lệ chỉ cười cười, lắc đầu rời đi. Bây giờ nhìn lại…
Sắc mặt Lý Lệ vô cùng bình tĩnh nhìn giám đốc Lý, sau đó liếc mắt nhìn Chu Khải đang yên lặng âm trầm, mỉm cười, nói với giám đốc Lý: “Chúng tôi biết rồi, ông cứ đi trước đi.”
Lý Lệ vừa nói như vậy, hơn nữa tiền trong thẻ bạch kim của Chu Khải cũng không đủ, giám đốc Lý cũng là người thông minh, biết hai người này không đủ tiền, khẽ mỉm cười, âm thầm rời đi.
Bốn phía chợt yên tĩnh, trong góc, hai cha con đang chơi đùa vui vẻ, bé trai ôm người ba mới nhậm chức hỏi: “Phong Trác Hạo, người phụ nữ kia thế nào?”
Nghiêm Hi nghe vậy nhíu nhíu lỗ mũi, vẻ mặt xem thường nói: “Thì sao? Anh đang bất bình cho Lý Lệ sao? Sao em không nhớ anh lại tốt bụng như vậy!” Đuôi mắt Nghiêm Hi cong cong, vẻ mặt biểu hiện sự khinh thường đối với người nào đó đột nhiên trở nên tốt bụng lạ thường.
Lãnh Diễm cười ha ha, bước nhanh đến phía trước ôm Nghiêm Hi, nhéo nhéo mũi Nghiêm Hi, giọng cưng chiều: “Thành thật khai báo, sao em làm như vậy?”
Nghiêm Hi lơ đễnh gật gù đắc ý, “Sao vậy, em chỉ làm chút chuyện đã chắc chắn là em đang có rắp tâm khác sao? Anh cho rằng ai cũng giống anh sao, làm chuyện gì cũng suy một thành mười. Rốt cuộc trong lòng anh có bao nhiêu uẩn khúc?!”
Lãnh Diễm nghe vậy rất vui vẻ, hai mắt như mắt ngọc lấp lánh dưới ánh sáng mặt trời, cực kỳ đẹp mắt, “Người khác thế nào anh không biết, anh chỉ biết em… em là một Lãnh Diễm khác. Cho nên anh sẽ hiểu mà không hề lí giải nổi!” Lãnh Diễm khẳng định, trên căn bản, từ lúc Nghiêm Hi bảy tuổi anh đã dựa vào chính bản thân mình dạy cho Nghiêm Hi. Coi như từ lúc Nghiêm Hi bảy tuổi đã bắt đầu biết hết nhân cách của mình. Nhưng cuối cùng vẫn không tránh được bị Lãnh Diễm bé nhỏ uốn cong.
Nghiêm Hi suy nghĩ, bỗng bừng hiểu ra: “A, thì ra Lãnh Diễm anh sống chỉ có ý nghĩ như vậy, anh cố ý dạy em trở thành như vậy!” Nghiêm Hi cố ý làm ra vẻ tức giận, phùng má thở phì phò không để ý đến anh.
Lãnh Diễm chỉ cười không nói, nhưng vẫn nghiêm nghị nhắc nhở: “Ít giở trò khoe khoang nói lảng sang chuyện khác với anh, nghiêm túc một chút, nói mục đích của em, đừng trách anh cản trờ từ bên trong!”
Nghiêm Hi vốn vẫn đang còn tức giận nghe thấy như vậy liền sụp mặt xuống, suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn nói: “Được rồi, em thừa nhận là em cố ý.” Nói xong giương mắt lên lẳng lặng nhìn Lãnh Diễm.
Lãnh Diễm khẽ mỉm cười, “Sau đó?”
Nghiêm Hi thở dài, Lãnh Diễm này đã biết lừa gạt giỏi nhất, “Vậy em nói, anh đừng tức giận.” Thật sự là sự tình liên quan đến chuyện quan trọng, không thể không làm.
Lặng lẽ nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cô, anh thoáng nhíu mày, rốt cuộc cô bé này muốn nói bí mật gì?
“Ừ, em nói đi, anh không tức giận.” Lãnh Diễm dẫn dắt từng bước, hiện tại không tức giận, về phần sau khi nghe những điều đó có tức giận hay không cũng không chắc chắn.
Nghiêm Hi: “Em cố ý hống hách kiêu ngạo trước mặt Lý Lệ, để cho cô ta biết, thành phố A này không phải là nơi cô ta có thể muốn nói cái gì chính là cái đó, để cho cô ta biết, cho dù cô ta có khả năng, tới nơi này cũng không còn cái gì.”
Lãnh Diễm nhíu mày, chỉ chuyện nhỏ này sao? Nhìn vẻ cô đơn trên mặt Nghiêm Hi qua, Lãnh Diễm không nói gì, chỉ yên lặng chờ đoạn sau.
Nghiêm Hi tiếp tục: “Em rất hiểu Lý Lệ, cô ta tuyệt đối không chịu nổi người khác mạnh hơn, người khác nhiều tiền hơn cô ta. Cho nên, em làm như vậy, nhất định sẽ kích động cô ta.” Sau khi nói xong, tiếp tục yên lặng nhìn Lãnh Diễm.
Lãnh Diễm cong chân mày, hết sức kinh ngạc nói: “Kể xong rồi hả?” Thấy Nghiêm Hi gật đầu, Lãnh Diễm không hiểu: “Sao em lại như vậy? Chẳng lẽ lúc em ở thành phố G bị người ta khinh thường đến mức hỏng hết đầu óc sao? Cho dù Lý Lệ có hành động gì cũng là nhằm về em đấy!”
Nghiêm Hi không hài lòng cau mày nhìn anh: “Lãnh Diễm, anh đừng giả vờ hồ đồ trước mặt em. Anh cho rằng em không biết, em đã bảo Lãnh Tiểu Tam đi điều tra bối cảnh Lý Lệ. Hơn nữa còn tương đối cẩn thận, ba mẹ ruột cô ta đều sắp bị anh moi lên từ dưới đất. Anh còn giả vờ với em, anh chính là một con sói đuôi dài!” Cuối cùng, Nghiêm Hi liếc mắt kết luận.
Lãnh Diễm sững sờ, sau đó cười ha ha, bàn tay vừa kéo đã kéo cái eo nhỏ của Nghiêm Hi vào trong ngực, cúi đầu cố ra vẻ thần bí ghé vào lỗ tai Nghiêm Hi: “Đây là bí mật, em nói lớn như vậy là ước gì tất cả mọi người đều biết sao?” Anh ra vẻ thần thần bí bí, cực kỳ giống dáng bé lừa gạt cô khi còn bé. Rõ ràng rất đứng đắn, khi đó mình ngây ngốc còn bị anh lừa, hơn nữa lần nào cũng đứng, cho tới bây giờ chưa từng thất bại.
Nghiêm Hi đen mặt, “Anh đang dỗ trẻ con sao?”
Lãnh Diễm vẻ mặt khiếp sợ nhìn chằm chằm Nghiêm Hi, hồi lâu sau mới nói: “Sao em biết?” Giống như bí mật kinh thiên động địa của mình bị người ta không cẩn thận p