Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342490

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2490 lượt.

há vỡ.
Nghiêm Hi tiếp tục đổ mồ hôi, đưa tay lên trán lau mồ hôi của mình hỏi: “Lãnh Diễm, anh chắc chắn là Lãnh Diễm sao?”
Lãnh Diễm làm như thật gật đầu, Nghiêm Hi vươn tay dùng ngón tay cái và ngón trỏ nắm lấy bàn tay Lãnh Diễm, vẻ ghét bỏ dời khỏi người mình. Sau đó cô buông tay, cánh tay Lãnh Diễm lập tức buông xuống, sau đó Nghiêm Hi nghiêm túc nói: “Em không biết anh.” Nói xong quay đầu bước đi.
Lúc đầu Lãnh Diễm sững sờ, sau đó ra vẻ hoảng sợ, “Sao em có thể không biết anh!”
Nghiêm Hi đi phía trước không kiềm chế nổi bật cười, cái người Lãnh Diễm này phải nói thế nào cho đúng, trong lúc cần nghiêm túc nhất luôn cố tình giải sầu giúp cô.
Lãnh Diễm vẫn đang làm vẻ đau lòng ở phía sau, Nghiêm Hi chợt ngừng cười, quay đầu lườm anh một cái, cái nhìn không đứng đắn, xác định người đàn ông mặc âu phục được may cắt thủ công đang làm ra vẻ điên khùng trên đường. Mặc dù người này là một tổng giám đốc xã hội thượng lưu, cố tình diễn trò kêu gọi trên mặt hoàn toàn không phù hợp với hình tượng cao quý.
Nghiêm Hi nghĩ, mình nên lấy điện thoại di động ra quay lại, sau đó lập tức đăng lên blog, lượng view trên blog mình chắc chắn sẽ tăng cao đột ngột, rất có tương lai.
Trên đường lớn, không ai nhìn thấy một người đẹp trai cao cấp như vậy mà không dừng bước quay lại nhìn. Lãnh Diễm ở sau lưng giả bộ với Nghiêm Hi, chọc cho Nghiêm Hi vui. Nghiêm Hi bước lên khoác cánh tay Lãnh Diễm cười vui vẻ nói: “Được rồi được rồi, nghiêm túc một chút, trời nóng như vậy còn không sợ mệt.”
Trời nóng như vậy, Lãnh Diễm như con khỉ mặc đồ Âu trên người có thể không nóng sao?
Lãnh Diễm dừng lại đứng nghiêm, ngẩng đầu nhìn lên mặt trời trên bầu trời, vừa lau mồ hôi vừa nói: “Không nóng mới lạ, đúng là trời sụp.”
Nghiêm Hi cười, kéo Lãnh Diễm đi về phía trước, “Chúng ta về thôi, thời tiết quá nóng.” Từ nhỏ Nghiêm Hi đã không thích trời mùa hè. Những ngày như vậy cô sẽ không chịu nổi, cho nên mỗi khi đến mùa hè suốt ngày dường như đều vùi ở trong phòng điều hòa của mình, có thể không ra cửa sẽ không ra, có thể ra ngoài vào buổi tối tuyệt đối sẽ không ra ngoài vào ban ngày.
Lãnh Diễm mở cúc áo khoác, vừa cởi vừa nói: “Được.” Anh cũng nóng đến mức không chịu nổi.
Nhưng vừa đi được hai bước, hai người cùng dừng lại, trước mặt là người mặt không chút biểu cảm – Chu Vận Uyển. Chu Vận Uyển đã đứng đây từ lâu, bà phát hiện trước mặt bà là đứa con trai cực kỳ kiêu ngạo của mình đang giả vờ lưu manh chọc cười Nghiêm Hi ở trên đường lớn.
Bà từng nhìn thấy dáng vẻ này của Lãnh Diễm. Năm xưa lúc còn ở nhà cũ nhà họ Lãnh, Lãnh Diễm thường xuyên bày trò như vậy để trêu chọc Nghiêm Hi. Nhưng bà không ngờ, đứa con trai luôn lạnh lùng nghiêm túc trước mặt người ngoài đang không để ý đến hình tượng đùa giỡn như vậy trên đường lớn. Nó đường đường là tổng giám đốc tập đoàn R&D, là người thừa kế nhà họ Lãnh trong tương lai, sao có thể không để ý đến hình tượng làm trò như vậy. Dù là không suy nghĩ đến bản thân mình cũng nên suy nghĩ đến nhà họ Lãnh một chút mới đúng.
Rất dễ nhận thấy Chu Vận Uyển mất hứng. Từ ánh mắt của bà đang nhìn Nghiêm Hi, Nghiêm Hi Hiểu rõ cảnh tượng vừa rồi đã lọt vào trong mắt bà. Nhưng Chu Vận Uyển lại khẽ mỉm cười, dù trong mắt lóe lên sự không hài lòng nhưng cũng không để lộ, nhanh chóng làm cho Nghiêm Hi lầm tưởng vẻ không hài lòng chỉ là ảo giác.
Chu Vận Uyển cười với hai bạn trẻ: “Trời nóng thế này còn đi dạo trên đường lớn. Theo mẹ đi uống một chén trà hạ nhiệt, thế nào?” Chu Vận Uyển xuất thân con nhà danh giá, chỉ mấy câu nói ngắn gọn đầu tiên cho thấy bà cao quý không tầm thường.
Lãnh Diễm cũng bất ngờ khi nhìn thấy mẹ, biết bây giờ Nghiêm Hi vẫn sợ, luôn không muốn trở về nhà cũ họ Lãnh. Hôm nay bất ngờ gặp trên đường lớn cũng không thể trách anh, cứ xem như là ông trời đang ép Nghiêm Hi quyết định. Anh vươn tay ôm eo Nghiêm Hi, cúi đầu ghé vào lỗ tai cô nói nhỏ: “Có đi không?” Câu hỏi rất dịu dàng, giống như một ông chồng nhị thập tứ hiếu* sợ bà xã mình phải chịu khổ, tất cả đều đặt tâm trạng bà xã lên hàng đầu. Ý câu nói kia đúng là, Hi Hi, nếu không nhất định không muốn đi anh sẽ không đi.
*Nhị thập tứ hiếu: 24 người con hiếu thảo – trong câu này ý nói Lãnh Diễm vô cùng quan tâm săn sóc Nghiêm Hi.
Chu Vận Uyển là mẹ Lãnh Diễm, Lãnh Diễm không đi có thể được, nhưng trong tình huống này, với thành kiến của Chu Vận Uyển với Nghiêm Hi, nếu như Nghiêm Hi không đi, vậy chuyện này có thể không còn cách giải quyết nào khác. Nghiêm Hi nhìn sang Lãnh Diễm, thấy vẻ mặt tất cả do em, Nghiêm Hi càng tức thêm. Đây là do Lãnh Diễm cố ý, hỏi như vậy cô còn có cơ hội không đi sao?”
“Đi, vừa hay chúng ta gặp nhau, Lãnh Diễm, tìm chỗ!”
Lãnh Diễm khẽ mỉm cười: “Được, có một cửa tiệm trước mặt, cà phê trong đó không tệ, hai bước chân là tới.” Dứt lời anh ôm eo Nghiêm Hi đến chỗ Chu Vận Uyển, ba người cùng nhau đi.
Không sai, là Lãnh Diễm cố ý hỏi câu đó. Nếu ông trời giúp hai người gặp được mẹ mình trên đường, vậy hãy để anh châm thêm một ngọn đuốc. Như vậy lúc hỏi, hoàn toàn lo