Tác giả: Tô Cẩn Nhi
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2525 lượt.
ng mình rất khó chịu, rõ ràng bản thân không hề có tế bào hài hước nào những vẫn cố gắng làm ông vui.
Ông rất oan ức.
“Cháu đó!” Như một người cha yêu chiều con, Tống Quốc Bằng gõ lên đầu Nghiêm Hi một cái, bất đắc dĩ nói.
“Cháu nói thật cho chú biết, vì sao lúc nói tới Lý Thánh Đức cháu đều ngậm miệng không nói ra. Thành thật mà nói, cục cưng, có phải sau lưng cháu đang cố gắng tóm hắn không?”
Tống Quốc Bằng đoán vậy không phải là không có lý. Từ bốn năm trước lúc Nghiêm Hi bắt đầu tìm đến ông, cô nhóc này đã làm ra rất nhiều chuyện không thể tưởng tượng được. Vẫn nói rằng chuyện này đều đã có kế hoạch từ trước nhưng kết quả là ông không thể hiểu kế hoạch của con bé thế nào, chẳng lẽ là ông già rồi?
Nghiêm Hi dí dỏm le lưỡi, như làm nũng với ba mình vậy, “Ai gu, cháu chỉ để ông ta ra ngoài tiếp xúc với xã hội một chút, ông ta ở trong đó sẽ rất ngốc, người khác cũng không thấy được ông ta, ông ta cũng không thấy được người khác, vậy sao có thể làm tốt?” Nghiêm Hi nói rất mơ hồ, ý nghĩa là, chỉ có người đi ra mới có thể xử lý, nếu ông ta ngây ngốc ở trong đó, đặc biệt còn được các chú cảnh sát bảo vệ, như vậy sao có thể triển khai kế hoạch?
Tống Quốc Bằng nghe vậy vô cùng sửng sốt, nhìn lại trong mắt Nghiêm Hi lóe lên vẻ tính toán, đột nhiên hơi buồn bực. Cô con gái trong sáng này trở nên tính toán như vậy từ lúc nào? Trước kia con bé tuyệt đối là một người đàng hoàng hiền hậu, con bé này trải chuyện mười tám lần chẳng lẽ tính tình cũng thay đổi mười tám lần sao?
Tống Quốc Bằng không biết Lãnh Diễm, không rõ Lãnh đại gia dạy dỗ thế nào nhưng Nghiêm Hi có thể giữ được tấm lòng lương thiện như bây giờ đã không phải là điều dễ dàng.
Sau khi gặp Nghiêm Hi, Tống Quốc Bằng trở về công ty, tên công ty trước mắt vẫn là tập đoàn Thánh Đức. Nói thật lúc đầu đi theo Nghiêm Tử Hoa gây dựng sự nghiệp ông cũng không thích cái tên này, tại sao muốn dùng tên tuổi của người này. Nhưng Nghiêm Tử Hoa chỉ cười không nói. Theo hiểu biết của ông đối với Nghiêm Tử Hoa, chắc chắn cô ấy không phải là người phụ nữ yêu Lý Thánh Đức đến mức chết đi sống lại. Nhưng vấn đề tên công ty vẫn luôn là vấn đề khiến lòng ông không thoải mái.
Mãi cho đến khi Nghiêm Tử Hoa chết, công ty tạm thời giao cho ông, qua nhiều năm như vậy, dần dần giống như đứa bé mình nuôi lớn, nên cũng không cảm thấy tên này có ý nghĩa gì đặc biệt.
Vào phòng làm việc, thư ký nhanh chóng cầm một ly cà phê gõ cửa đi vào, “Tổng giám đốc Tống, lúc nãy cô Lý gọi điện tới hỏi thăm, bao giờ có thể để cô ấy về công ty?”
Tống Quốc Bằng cầm lấy tách cà phê trong tay thư ký, uống một ngụm nhỏ, sau khi nghe thư ký nói chợt nheo mắt, trong lòng cười lạnh, Lý Lệ này chẳng lẽ thật sự xem mình là thiên kim đại tiểu thư của Thánh Đức? A! Về công ty? Đây là công ty, không phải nhà cô, đừng tưởng cô là con gái nuôi của nhà họ Lý thì không còn là người ngoài!
Trong lòng nghĩ như vậy nhưng trên mặt vẫn luôn thản nhiên, khẽ mỉm cười, mở miệng nói: “Cô gọi điện tới nói với cô Lý, nói công ty chúng ta vừa chuyển từ thành phố G đến thành phố A chưa bao lâu, công ty tách khỏi tổng bộ là chuyện lớn. Bây giờ mọi nghiệp vụ nhân sự công ty đều chưa ổn định, chờ thêm một thời gian dĩ nhiên sẽ để cô Lý tới công ty.”
Thư ký khẽ mỉm cười, kính cẩn trả lời: “Vâng.” Nhân lúc đó đi ra chuyển lời cho Lý Lệ.
Lý Lệ ở bên kia nhận được điện thoại, trong lòng hết sức tức giận. Tống Quốc Bằng đáng chết, công ty vẫn bị ông ta chiếm đoạt mười bảy năm, chính mình là người nhà họ Lý muốn đến công ty cũng không được?
Trong lòng Lý Lệ khẽ động, hai mắt nheo lại, giả bộ tùy ý cầm lên tấm thiệp mời, trên tờ giấy có một dòng chữ mạ vàng thật to: Đại thọ tám mươi tuổi ông cụ nhà họ Nghiêm, mời tham gia vào XX.
Trong mắt Lý Lệ chợt phát sáng, nhà họ Nghiêm? Quả nhiên là tạo cơ hội này cho cô ta sao?! Tiện thể liếc mắt qua địa điểm, cử hành ở khuôn viên nhà họ Nghiêm.
Khuôn viên nhà họ Nghiêm?
Lý Lệ chuyển mắt thật nhanh, quay một vòng. Nếu là khuôn viên nhà họ Nghiêm, vậy thì chắc chắn sẽ rất khó vào mới đúng, trước mắt cô ta cũng chỉ biết được một ít về Nghiêm gia khi Nghiêm Tử Hoa cãi nhau với Lý Thánh Đức khi cô ta còn bé. Chuyện này cũng không rõ ràng lắm, chỉ mơ hồ biết được nhà mẹ của Nghiêm Tử Hoa ở thành phố A hình như là một gia đình lớn, cũng rất nhiều tiền, nhưng cô ta thật sự cũng không rõ ràng lắm.
Chu Khải ngồi trên ghế xem tài liệu, không ngờ thấy Lý Lệ đang ngẩn người cầm thiệp mời mình vừa ném qua một bên. Chuyện gì đang xảy ra? Nhìn Lý Lệ xoay tròn hai mắt, dường như đang có suy nghĩ tính toán gì đó, Chu Khải hơi nghi ngờ, không hiểu, càng ngày hắn càng cảm thấy Lý Lệ rất kỳ lạ, giống như rất đơn giản trong sáng, nhưng có lúc đôi mắt kia vẫn khiến người khác cảm thấy đang rất toan tính. Đây cũng là lý do tại sao Chu Khải vẫn luôn giữ một khoảng cách với cô.
“Sao vậy?” Cuối cùng Chu Khải không nhịn được mở miệng hỏi.
Lý Lệ nghe thấy khẽ rung người, nhanh chóng phục hồi tinh th