Tổng hợp những câu chuyện hay nhất
Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em
Tác giả: Tô Cẩn Nhi
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2511 lượt.
già thật sự đặt anh vào thế phải chọn giữa hai người, một là mẹ mình, một là người phụ nữ của mình, lựa chọn này đối với đàn ông đều không biết chọn thế nào,
Thật may là chuyện này không phát triển đến mức đó, may mắn đã có ông cụ kịp thời áp chế.
Nhưng nghĩ đến tối qua Nghiêm Hi nói chuyện của cô, mặc dù Nghiêm Hi chỉ nói một đôi câu rất tùy tiện, nhưng anh có thể cảm thấy nỗi đau trong tim Nghiêm Hi.
Nhà họ Nghiêm?
Thành phố A! Chẳng lẽ là nhà họ Nghiêm!
Lãnh Diễm suy nghĩ một chút, không chắc chắn, sau khi đến công ty anh tìm Lãnh Tiểu Tam. Lãnh Tiểu Tam là con trai của một vệ binh trước đây của ông cụ, trong nhà chợt gặp biến cố, đứa bé liền được ông cụ đưa về nuôi. Cho nên cậu ta lấy họ của nhà mình, gọi là Lãnh Phong. Sau đó cậu ta bị Nghiêm Hi giễu cợt bảo rằng ‘Lãnh Phong’ bình thường là gió thổi vèo vèo, Nghiêm Hi sẽ nhao nhao nói, ‘Lãnh Phong vèo vèo’. Lúc này Lãnh Phong sẽ vô cùng khinh thường ông nội xuất thân quân nhân của mình. Ông nói tên gì không được, sao lại cố tình gọi cậu ta là Phong? Làm hại cậu ta sau khi đến nhà họ Lãnh, đối chiếu theo tên mình, liền gọi là Lãnh Phong.
Nhưng hết cách rồi, ai bảo mình xui xẻo gặp phải.
Lãnh Diễm bình thường biết cậu ta không thích tên của mình, nên gọi cậu ta là Lãnh Tiểu Tam, bây giờ là trợ lý cao cấp bên cạnh Lãnh Diễm, làm tất cả mọi chuyện lớn nhỏ cho Lãnh Diễm.
Lãnh Tiểu Tam đi vào hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Lãnh Diễm yên lặng một hồi, mở miệng: “Cậu đi điều tra nhà họ Nghiêm, xem xem hai mươi mấy năm trước có phải nhà họ có một cô con gái, tiện thể điều tra xem có phải tên là Nghiêm Tử Hoa không!”
Lãnh Tiểu Tam kinh hãi, nhà họ Nghiêm?
“Lão đại, không phải anh không biết, sao Nghiêm Tử Hoa này có thể có quan hệ với gia đình họ Nghiêm. Nếu như thật sự là con gái họ Nghiêm, sao có thể rơi vào tình huống thê thảm đến mức như vậy, đừng đùa.” Nhà họ Nghiêm là ai, đó là quý tộc địa phương thành phố A, nhà họ Lãnh bọn họ coi như là nhờ vào chiến công vĩ đại của ông cụ trong thời kháng chiến mới có được, nhưng người nhà họ Nghiêm? Vậy thì tương đương với hoàng thất quý tộc Anh quốc, kế thừa lịch sử gia tộc ngàn năm…
Lý Lệ Không Cam Lòng
Lãnh Diễm nhìn Lãnh Tiểu Tam nói, nhướn mày, lạnh lùng quát: “Nói năng cái gì đó, không phải chỉ bảo cậu đi điều tra người thôi sao!”
Lãnh Tiểu Tam bĩu môi, tra thì tra, đến lúc đó mình là người biết chuyện trước, xác định Nghiêm Tử Hoa và nhà họ Nghiêm có quan hệ gì. Từ đầu mình cũng đã biết Nghiêm Tử Hoa là mẹ của Nghiêm Hi, từ nhỏ mình đã theo đuôi Lãnh Diễm, cho nên cũng đã tiếp nhận mọi chuyện của Lãnh Diễm từ sớm. Ngay từ lúc mấy năm trước cậu ta đã bắt đầu giúp đỡ Lãnh Diễm điều tra để ý hầu hết mọi chuyện.
Chỉ là lần này vì sao lại điều tra nhà họ Nghiêm? Chẳng lẽ mẹ ruột Nghiêm Hi thật sự là con gái nhà họ Nghiêm?
Không thể nào, Nghiêm Hi lớn lên ở nhà họ Lãnh, hiện tại nếu trở thành cháu gái nhà họ Nghiêm, sau này địa vị của Nghiêm Hi sẽ rất cao!
Lúc đó Nghiêm Hi rất ngu ngốc, sau khi Nghiêm Tử Hoa chết luôn tự mình ngây ngô, cũng không nói chuyện, dù Lý Lệ ở nhà càng ngày càng phách lối cô bé cũng không hề nói một câu nào.
Bây giờ suy nghĩ lại, tính cách đó của Lý Lệ đã hình thành từ khi cô ta còn bé, đứa bé đó thật sự rất ‘cao cấp’.
Tống Quốc Bằng biết thời gian đó Nghiêm Hi phải chịu khổ rất nhiều, ông cũng hiểu trong lòng đứa nhỏ này có biết bao oán hận, “Hi Hi, năm đó… chuyện xảy ra lúc cháu năm tuổi cháu còn nhớ bao nhiêu?” Vốn dĩ ông nghĩ rằng đứa bé năm tuổi có thể nhớ được bao nhiêu chuyện, còn tưởng rằng dù con bé nhớ được nhiều chuyện, nhưng sau mười năm sống cuộc sống nhàn hạ, nhất định Nghiêm Hi sẽ quên chuyện năm đó thật nhanh. Nhưng hôm nay tới đây ông nhìn thấy lúc Nghiêm Hi nhắc tới mấy người đó, ánh mắt hết sức oán hận, ông mới hiểu rằng, thì ra chuyện này vẫn luôn nằm trong tim Nghiêm Hi, chưa từng biến mất.
Nghiêm Hi nghe Tống Quốc Bằng hỏi như vậy, hơi sững sờ: “Đều là chuyện không vui, cho nên không cần nhắc lại.” Cô không muốn nói, thật sự không muốn nói. Thật sự cô nghĩ không ra, tại sao người lớn trên thế giới nhiều như vậy, nhưng cô cũng không muốn hiểu đằng sau những chuyện này rốt cuộc có ẩn tình gì. Cô chỉ nhớ khi mình còn bé bị Lý Thánh Đức biến thành kẻ điên đưa vào viện người điên.
Ngày đó khi cô bị xe bệnh viện đưa đi, tinh ý nhìn thấy vẻ hài lòng nhanh chóng biến mất trong mắt Lý Lệ, giống như cuối cùng đã loại trừ được một chướng ngại, bây giờ thiên hạ này là của cô ta. Ánh mắt đó khắc thật sâu vào trong trái tim Nghiêm Hi bé nhỏ.
Cô hận, từ sau khi cô vào bệnh viện tâm thần càng không nói nổi một câu, luôn ngửa đầu lên nhìn trời, buổi tối thường đếm sao trên trời, nếu cô nhìn thấy vì sao nào sáng nhất, đẹp nhất trên bầu trời cô sẽ tự nghĩ đó là mẹ mình: Mẹ, nếu như mẹ biết có một ngày Hi Hi sẽ bị Lý Lệ biến thành như vậy, lúc đầu mẹ sẽ không tốt bụng dẫn Lý Lệ vào trong nhà đâu.
Nụ cười lạnh lùng xuất hiện trên khóe miệng Nghiêm Hi, nhữn