pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342557

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2557 lượt.

kia Hi Hi đều như vậy, dáng vẻ nữ vương cao cao tại thượng, anh thích. Anh thích cô là người phụ nữ dáng vẻ của một nữ vương, kiểu phụ nữ đó, đủ vị!
Nhìn Nghiêm Hi vừa nản lòng vừa nản chí, Lãnh Diễm lái xe trên đường: “Sao vậy, hôm nay tâm trạng không tốt sao?”
Vẻ mặt Nghiêm Hi thản nhiên, không nói lời nào, chỉ thản nhiên liếc nhìn anh, lười biếng tháo giày cao gót, co người như mèo vào bên tay lái phụ.
Nhìn đèn đường chợt sáng và cảnh sắc tối ngầm bên ngoài cửa xe, Nghiêm Hi chợt mở miệng: “Anh nói xem, vì sao lại phức tạp như vậy?”
Lãnh Diễm đang chuyên tâm lái xe, thấy cô không đầu không đuôi hỏi một vấn đề mơ hồ như vậy, kinh ngạc nhướn mày: “Xảy ra chuyện gì vậy, sao đột nhiên em lại cảm thán như vậy?”
Nghiêm Hi khẽ mỉm cười, lắc đầu một cái: “Không có gì.” thật ra hôm nay cô biết Lý Lệ đến nhà họ Nghiêm, lúc ở nhà họ Tiếu gặp Phong Trác Hạo, hắn đại diện nhà họ Nghiêm đến khiến Nghiêm Hi nhớ lại ông ngoại đã bị mình cố ý bỏ quên trong góc. Sau khi rời nhà họ Tiếu, Nghiêm Hi lái xe mình, quỷ thần xui khiến thế nào cô lái xe đến biệt thự nhà họ Nghiêm, dừng xe, nhìn thấy biệt thự quen thuộc.
Nghiêm Hi trong xe ngơ ngác, không hiểu tại sao mình lại xuất hiện ở đây, đợi đến lúc cô muốn rời đi đúng lúc nhìn thấy Lý Lệ.
Quả nhiên Lý Lệ tới thành phố A cũng muốn chạy tới nhà họ Nghiêm. Nhưng tại sao cô ta biết mẹ có quan hệ với nhà họ Nghiêm? Lý Thánh Đức nói cho cô ta biết sao?
Lãnh Diễm nhìn khuôn mặt hoàn toàn ảm đạm, không nhịn được đưa tay vuốt đầu cô, Nghiêm Hi lại kháng nghị, “Đừng làm rối tóc em, khó khăn lắm em mới bới được tóc lên.” Cô có một tật xấu rằng, dù gì cũng không bới tóc. Trước kia tóc cô đều do Lãnh Diễm toàn quyền xử lý, tay anh khéo léo, chỉ hai ba lần là có thể tạo kiểu thật đẹp. Nhưng sau bốn năm rời đi, tóc Nghiêm Hi có vẻ đã thành nếp không dễ thay đổi, hoặc là đuôi ngựa, hoặc là thả, chỉ có hai kiểu đó.
Lãnh Diễm liếc mắt nhìn cô không có tài tạo kiểu tóc, khẽ mỉm cười, một tay rút kẹp tóc của cô xuống, tóc dài xõa xuống.
Nháy mắt Nghiêm Hi xù lông, “Anh làm gì vậy?” Cô tập mãi một ngày mới được như vậy, nháy mắt đã bị phá hỏng.
Lãnh Diễm nheo mắt ghét bỏ: “Quá xấu, để như vậy đẹp mắt hơn nhiều.”






Lãnh Diễm, Ông Chủ R&d Thần Bí?
Xe vừa đến nơi tổ chức bữa tiệc, Lãnh Diễm dừng xe trước hội trường, cũng không thấy xuống xe. Cậu đỗ xe đang đứng ở bãi đậu xe vừa nhìn thấy xe dừng lại, do dự tiến lên gõ cửa sổ xe, Lãnh Diễm từ tốn cũng không làm gì. Nghiêm Hi liếc mắt nhìn cậu thanh niên khó xử đang chờ ở ngoài, sau đó rồi nhìn lại dòng xe bị Lãnh Diễm chặn lại ở phía sau.
“Làm gì vậy, còn không xuống xe.” Dứt lời cô đẩy cửa ra.
Ai ngờ, Lãnh Diễm nghiêng người, kéo cánh tay Nghiêm Hi, ảo thuật tay biến ra một trâm cài tóc nhỏ màu bạc lóng lánh đẹp mắt, phía trên còn khảm vài viên kim cương xinh xắn làm cho Nghiêm Hi sáng cả hai mắt.
Lãnh Diễm thấy dáng vẻ yêu thích của Nghiêm Hi, trong lòng vô cùng kiêu ngạo. Mặc dù nó chỉ là một đồ vật nhỏ nhưng cũng có thể khiến người phụ nữ của mình vui vẻ, đó chính là món quà lớn nhất.
Nghiêm Hi khẽ mỉm cười, coi như trả lời.
Mục đích của bữa tiệc hôm nay là triệu tập những người có tiền ở thành phố A, thành phố có một kế hoạch, nghĩ tới vùng giải phóng cũ mới được xây điểm tô thành phố thêm đẹp. Từ một công trình lâu đời sau khi được xây dựng lại sẽ trở thành một công trình lớn. Tối nay có nhiều người tìm đến như vậy cũng là vì trao đổi vấn đề chia nhau!
Tối nay Lãnh Diễm thể hiện rất phách lối, bên kia ba người Tiếu Thâm nhìn Lãnh Diễm dẫn Nghiêm Hi đi vào, cầm ly rượu đỏ lại gần trêu chọc, “Oa, tiểu Hi Hi, tối nay sao có thể mời người đại giá quang lâm đến đây?”
Nghiêm Hi nhìn Tiếu Thâm, thầm liếc mắt xem thường, không nhịn được mở miệng chửi anh: “Đúng vậy, tối nay chỗ này có quá nhiều người đẹp, em cố ý đến xem Tiếu đại thiếu làm thế nào trong muôn vàn loài hoa.”
Tiếu Thâm đúng là người không biết xấu hổ, đứng đó cười hết sức tự hào, sau đó rất đắc ý nói: “Tất nhiên, muốn giở môn công phu này, Tiếu Thâm đã nói thứ hai thì không ai dám nói thứ nhất.”
Mọi người ở đó khinh thường tập thể, Lý Duệ Thần cầm hai ly rượu trong tay, đưa một ly cho Nghiêm Hi, sau đó khẽ quan sát sắc mặt cô: “Nhìn qua, gần đây có vẻ không tệ.”
Nghiêm Hi cầm lấy ly rượu, cụng chén nhẹ nhàng, mỉm cười gật đầu, sau đó phục hồi tinh thần nhìn bốn người đang đùa giỡn, nói: “Thì sao, chỉ vì mấy hạng mục này cho nên bốn người mới để bổn thái tử phải tự mình ra tay sao?”
Coi như là từ nhỏ cô đã đi theo bốn người, dĩ nhiên rất hiểu rõ bốn người này, lấy Tiếu Thâm làm ví dụ, lúc nào anh đến tham gia bữa tiệc thì không có phụ nữ? Lúc này cũng chưa có, có thể thấy được người này đã quyết tâm rồi.
Bốn người lần lượt chuyển mắt, anh nhìn tôi tôi nhìn anh, ngay cả Lãnh Diễm cũng không nói chuyện, nháy mắt Nghiêm Hi Hiểu ra, đây là kinh doanh bí mật?
Không đúng, từ khi nào bốn người này đã xem cô là người ngoài? Đây là bí mật kinh thi