Tác giả: Tô Cẩn Nhi
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342544
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2544 lượt.
ên động địa còn muốn giấu giếm cô thực hiện sao?
Lãnh Diễm thấy cô lọt giữa mấy người, đi đến ôm cô, giọng cực kỳ thấp, cố làm ra vẻ thần bí nháy mắt với cô vài cái, “Hôm nay sẽ có nhân vật thần bí xuất hiện.”
Nghe vậy, Nghiêm Hi suy nghĩ một lúc, nghĩ tới ai? Nhất định mình biết người này, nhưng thần bí…
Không nghĩ ra, đôi mắt to nhìn Lãnh Diễm, chân Lãnh Diễm mềm nhũn, thiếu chút nữa đầu hàng, mặt bất đắc dĩ nói với Nghiêm Hi: “Cục cưng, nếu em còn dùng ánh mắt này để nhìn anh, anh sẽ không nói được.”
Trong một nhóm quan viên chính phủ, Lý Thánh Đức giơ ly rượu trong tay cười cười nói nói với mấy người đồng nghiệp, đột nhiên nghe thấy trong nhóm người có người nhỏ giọng chào hỏi: “Chào Lãnh thiếu.”
Người họ Lãnh này, hiện tại Lý Thánh Đức hơi nhạy cảm, cảm thấy khá kiêng kỵ Lãnh Diễm, đến bây giờ ông ta vẫn chưa điều tra rõ lai lịch của Lãnh Diễm, trong lòng càng cảm thấy có dự cảm xấu. Lúc này nghe thấy có người gọi họ Lãnh, Lãnh thiếu? Người trẻ tuổi sao?
Không biết vì sao, đầu óc từ đầu đến cuối đều hiện lên vẻ mặt tươi cười nhưng lòng không cười của Lãnh Diễm.
Theo tầm mắt của mọi người, vừa hay nhìn thấy một nhóm năm người đang đi về phía bên này, trên khóe môi Lãnh Diễm là nụ cười thản nhiên thần bí khó lường, Nghiêm Hi bên cạnh mặc váy dài màu đỏ đang hết sức lãnh đạm, hơi lạnh lùng giống y như một mỹ nhân băng, cả người đều ngập tràn khí thế cường đại.
Lúc đến thành phố G, Lý Thánh Đức cảm thấy hết sức quen thuộc, giống như người mình đã từng gặp qua mười mấy năm trước? Là ai? Không nghĩ ra, nhưng dù sao cũng rất quen.
Nhìn về sau, quả nhiên nhìn thấy bốn người ở thành phố G, bao gồm cả con nuôi mình.
Lý Thánh Đức nghĩ tới, Lãnh thiếu rốt cuộc là thần thánh phương nào, bây giờ còn chưa tra được, đoán chừng là một ông chủ không dễ chọc. Hôm nay ông ta tới đây thực sự có hai nguyên nhân, thứ nhất, ông ta là cục trưởng cục Thuế, hạng mục muốn bắt đầu làm việc hôm nay rất được chính phủ coi trọng, bản thân ông ta là cục trưởng cục Thuế dĩ nhiên cũng phải ra mặt. Thứ hai, không phải ông ta còn có một thân phận sao, Tổng giám đốc tập đoàn Thánh Đức. Mặc dù đó chỉ là một cái bảng tên, một quan chức chính phủ còn có một nghề nghiệp khác nói ra cũng không quá dễ nghe. Nhưng công ty đó đúng là của mình, ông ta cũng biết đến kế hoạch giải thể nhà cũ xây lại nhà mới, trong đó đương nhiên phải nói, nếu tập đoàn Thánh Đức có thể trở thành một chủ đầu tư, vậy cũng đủ cho ông ta ăn trong mấy năm.
Chỉ là không ngờ, trong bữa tiệc này còn gặp được người quen, đồng nghiệp bên cạnh nhìn thấy năm người Lãnh Diễm, rất hưng phấn, xoa xoa tay không ngừng run. Lý Thánh Đức không rõ chân tướng, vừa muốn hỏi, mấy người làm thế chỉ vì một người trẻ tuổi?
Còn chưa hỏi, đoàn người Lãnh Diễm đã đến.
Lý Thánh Đức bên này dẫn nhóm quan viên liền cười đi đến trước mặt Lãnh Diễm, bắt tay Lãnh Diễm, cười ha ha nói: “Lãnh tiên sinh, tối nay thật sự là phiền cậu.”
Lãnh Diễm khẽ mỉm cười, dáng vẻ cao quý, nói bâng quơ: “Không sao, tôi cũng không sao cả.”
Nghiêm Hi đã thấy Lý Thánh Đức trong đám người đó, lúc này đang nhìn cấp trên bên này trò chuyện với Lãnh Diễm, vẻ mặt lơ đễnh. Nghiêm Hi nghĩ, lúc đầu mẹ cảm thấy người đàn ông này như thế nào. Chỉ là cô thấy Lý Thánh Đức này đúng là một người đàn ông không có năng lực phân biệt tốt xấu, căn bản không đáng để mẹ mình bỏ nhà, chạy đến thành phố G xa xôi, không đáng giá.
Lý Thánh Đức vốn không để ý mấy người này, Nghiêm Hi chủ động đưa bàn tay mềm mại của mình ra, nghiêng đầu, dí dỏm nói: “Lý tiên sinh, đã lâu không gặp.”
Lý Thánh Đức vốn đang nghịch nghịch ly rượu đỏ trong tay, không ngờ Nghiêm Hi chủ động chào hỏi, hơi không vui. Ông ta không muốn gặp lại cô gái này, không thể giải thích tại sao, chính là không thích, trực giác mách bảo ông ta rằng ánh mắt người phụ nữ này luôn nhìn ông ta rất khác thường, nhưng nghĩ mãi cũng không ra.
Nghiêm Hi chủ động chào hỏi khiến mấy quan viên bên này chú ý, ánh mắt nhìn Lý Thánh Đức hết sức kỳ lạ, trên mặt luôn thắc mắc, chẳng lẽ cục trưởng cục thuế mới nhậm chức này biết Lãnh Diễm? Khó trách người này vào tù mười bảy năm còn có thể ra ngoài, hơn nữa còn bò được lên cái ghế cục trưởng cục thuế, cái ghế biết bao nhiêu người đỏ mắt mong chờ, thì ra là có một cây đại thụ để ôm.
Lý Thánh Đức chỉ nhìn Nghiêm Hi đang cười thản nhiên, cũng khẽ mỉm cười, đưa tay bắt lấy tay Nghiêm Hi. Nghiêm Hi giả vờ như vô tình rút tay về, sau đó thấy Lý Thánh Đức vươn tay ra, áy náy cười, “Tôi còn tưởng rằng Lý tiên sinh không muốn chào hỏi với tôi, không ngờ…, thật xin lỗi.” Nói xong tao nhã xoay người đến cạnh Lãnh Diễm, nhìn Lãnh Diễm giao thiệp với mấy người bọn họ.
Lý Thánh Đức lúc này mới nhận ra, ông ta đã bị cô gái này sắp xếp, nháy mắt ánh mắt trở nên tối tăm khó tả. Mà mấy người này nhìn thấy cảnh này, là Lý Thánh Đức không có lễ nghi trước. Bạn gái Lãnh thiếu nhà người ta chủ động tới chào hỏi, người này còn không thức thời chờ bạn gái người ta rút tay về mới chịu vươn tay, người này cho rằng mìn