Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342555

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2555 lượt.

ngờ lên tiếng: “Ông nội, mời ông về ăn cơm.” Kết quả là ông nội run tay, bút bị nghiêng, hơi biến dạng.
Ông cụ cầm bút dừng lại trong không trung, nhìn tác phẩm của mình cực khổ cả một buổi chiều, vốn đã gần xong, kết quả đã bị tên nhóc Lãnh Diễm gọi lớn, không xong rồi.
Đặt bút xuống, gỡ kính lão ra, hé mắt nhìn Lãnh Diễm, giọng đè nén, có thể nhận ra là đã bị Lãnh Diễm làm hỏng tâm trạng: “Thằng nhóc này, cháu cố ý!”
Lãnh Diễm cười đùa: “Ông nội, tới giờ ăn là phải ăn ngay, ông nói xem ông đang viết chữ đơn đúng không, cũng không phải ông luyện chữ chỉ ngày một ngày hai, không phải ở nửa phút cuối cũng viết không xong, đúng không?” Nói xong cũng đẩy ông cụ đi ra ngoài.
Ông cụ bất đắc dĩ thở dài: “Cháu đó, cũng lớn như vậy còn…”
Ông cụ liếc thấy Nghiêm Hi bên cạnh cười, khuôn mặt nhỏ bé, nháy mắt cười hỏi: “Cô bé Hi Hi, đã chuẩn bị làm cháu dâu nhà họ Lãnh xong rồi sao?” Tối hôm qua xem báo ông cũng đã xem, vô cùng tốt, ông thích diễn xuất của Lãnh Diễm, đủ khí phách. Nếu đã gặp được cô gái mình yêu thì phải thông báo cho toàn thể mọi người biết, đây là người phụ nữ của mình, ai dám nghĩ bậy bạ thử xem, dù già hay trẻ đều phải xử lý.
Nghiêm Hi nghe vậy, mặt đỏ bừng lên, nhưng cảm thấy không hiểu, sao hôm nay ông nội lại nhắc tới vấn đề này?
“Ông nội, ông nói cái gì vậy!” cô gái nhỏ Nghiêm Hi cũng không đồng ý theo.
Ông cụ cười ha ha: “Ai ôi, cháu nói xem, cũng đã lên báo, hai đứa còn không nói với ông trước một tiếng, còn ép ông già ta tuổi cao sức yếu phải đeo kính để xem báo. Hai đứa như vậy là không nên.”
Nghiêm Hi nghe vậy, há hốc miệng. Sao có thể có chuyện này? Sao lại lên báo? Liếc thấy tờ báo trong góc bàn sách của ông cụ, phía trên còn có bức ảnh Lãnh Diễm và cô đứng trên sân khấu yên lặng nhìn thẳng vào mắt nhau, Nghiêm Hi chỉ có cảm giác đầu óc mình vang lên. Toàn bộ khắp bốn phương, chuyện này…tại sao có thể như vậy?
Lãnh Diễm nhanh chóng thu hồi vẻ đùa giỡn trên mặt, dường như biết Nghiêm Hi sẽ không bỏ qua cho anh dễ dàng, mặt biến đổi. Nghiêm Hi liếc mắt nhìn anh, hai mắt nhỏ hơi lạnh vù vù: “Lãnh Diễm, xảy ra chuyện gì vậy?”
Nghiêm Hi cầm tờ báo trên tay xem, cúi đầu, cũng không thèm ngẩng đầu hỏi một câu như vậy. Lãnh Diễm cảm thấy không ổn, vội vàng đẩy ông cụ đi về phía trước: “Ông nội, hôm nay khó khăn lắm mẹ cháu mới tự mình xuống bếp, chúng ta nên nhanh về ăn thôi.”
Nghiêm Hi nhìn qua đủ phiên bản các bài báo, sau khi xem xong hơi cười khổ. Mặc dù mình được viết tốt như vậy nhưng thực tế là thế nào, căn bản cũng chỉ là một đứa bé không ai muốn thôi.
Chờ Lãnh Diễm và ông cụ đến, Chu Vận Uyển cũng đã dọn xong bát đũa, nhìn thấy bọn họ tới, bảo nhanh đi rửa tay ăn cơm.
Cả nhà ngồi xuống, ông cụ ngồi ở ghế chủ vị, Chu Vận Uyển và Lãnh Diễm chia ra mỗi người ngồi ở bên bàn dài, Nghiêm Hi ngồi bên cạnh Lãnh Diễm, đúng lúc đối diện với Chu Vận Uyển. Sau khi đã ngồi vào chỗ của mình, ông cụ động trước, “Ăn đi.”
Lúc này Lãnh Diễm và Nghiêm Hi mới cầm đũa lên, ai ngờ Chu Vận Uyển lên tiếng cắt đứt: “Chờ thêm một lúc.”
Hai người đặt đũa xuống, hai mặt nhìn nhau, chẳng lẽ còn có khách tới?
Chu Vận Uyển nhìn Nghiêm Hi đối diện, rồi nhìn Lãnh Diễm, khẽ mỉm cười: “Tối nay ba con về.”
Lãnh Diễm sững sờ, Nghiêm Hi cũng sững sờ, nhưng vẻ mặt hai người rõ ràng khác nhau. Lãnh Diễm cảm thấy sao ba mình lại trở về? Trước kia khó khăn lắm mới về nhà một lần, có phải có chuyện gì hay không? Nghĩ đến chuyện tối qua của anh và Nghiêm Hi trên báo, có phải là muốn về thương lượng chuyện hôn sự không?
Nghiêm Hi giật giật hai mắt, hơi sợ hãi, nói không rõ là điều gì, không thể nghĩ ra được.
Chu Vận Uyển khẽ mỉm cười: “Đúng vậy, khó khăn lắm mới trở về, cần phải có đủ cả nhà để bàn bạc thật tốt chuyện của hai đứa. Hai ngày nữa là đại thọ nhà họ Nghiêm, vừa đúng có chuyện, cho nên đã trở về.” Nhắc đến nhà họ Nghiêm, Chu Vận Uyển giống như bị người ta hung hăng đâm một kim, đau đến chết đi sống lại, hận không thể buông tay mặc kệ. Nhưng ai có thể nhận ra, người ta cũng cảm thấy đã nhiều năm trôi qua, cũng nên quên đi. Nếu không thể quên được, vậy là do người quá nhỏ mọn. Trái tim người đang rỉ máu, nhưng người ta lại nhìn thấy bên ngoài người không bị hao tổn, thậm chí sắc mặt người cũng hồng hào, sao có thể có chuyện!
Lãnh Diễm rất vui mừng, mắt không đổi nhìn sang Nghiêm Hi, nhìn thấy hết tất cả vẻ mặt cô, sau đó ra vẻ không sao cười ha ha: “Vậy sao, đúng là khó khăn lắm ông ấy mới trở về.”
Chu Vận Uyển cũng khẽ mỉm cười: “Đúng vậy, quanh năm suốt tháng khó mới được gặp ông ấy một lần.”
Khoảng một phút đồng hồ sau, trong sân vang lên tiếng còi xe. Mẹ Liễu nghe thấy tiếng còi lập tức ra ngoài xem, chỉ vừa đi ra, sau đó nhìn thấy mẹ Liệu sắc mặt rạng rỡ chạy vào nói: “Đã về, ông chủ đã về.”
Chu Vận Uyển thật vui mừng, nhưng không để mất hình tượng, ưu nhã đứng dậy ra cửa nhìn người chồng đã lâu không gặp. Lãnh Diễm và Nghiêm Hi cũng đi theo. Ông cụ đen mặt, đứa con trai này, kể từ sau khi chuyện kia xảy ra những việc nó làm đều khiến ông không v


The Soda Pop