Tướng Công Thiếp Tóm Được Chàng Rồi
Tác giả: Tô Cẩn Nhi
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342542
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2542 lượt.
br>Hôm nay anh ra ngoài làm gì, hôm khác không được sao?
Lãnh Diễm đến gần hôn nhẹ lên cái miệng đang chu ra của cô: “Không được, ngoan, đi thêm mấy bước nữa, ngày mai là sinh nhật ông Nghiêm, chúng ta còn chưa chuẩn bị quà sinh nhật.”
Nghiêm Hi nghe xong, chỉ có cảm giác lộp bộp trong lòng, giống như có thứ gì đó đâm vào, rất đau, hơi ngượng ngùng: “Ồ!”
Lãnh Diễm lẳng lặng nhìn cô cúi mặt, trong mắt ánh lên vẻ mất mát, hơi mê mang khiến anh không biết phải làm thế nào, cô nhóc này chưa nghĩ ra sao?
Anh đứng trước mặt cô, có ý tốt nói: “Hi Hi, mặc kệ em làm gì em đều phải biết, rất nhiều người làm việc gì cũng sẽ có một mốc giới hạn cuối cùng. Lấy việc phụ nữ ra đường mua sắm, hôm nay em thích một bộ quần áo, rất đẹp, em muốn mua, nhưng khi em đưa tay ra lại phát hiện người khác đã đi trước em một bước, em không mua được nó, như vậy em sẽ có cảm giác gì?”
Nghiêm Hi cúi đầu, không nói câu nào.
Lãnh Diễm tiếp tục: “Có lẽ năm đó lúc em với mẹ quay về ông Nghiêm vẫn đang còn suy nghĩ, nếu như mẹ em ở thêm một giây đồng hồ ông sẽ mở cửa cho hai người vào. Nhưng mẹ em không chờ được, ngay lập tức ôm em rời đi. Anh nói như vậy không phải muốn nói là mẹ em không đúng, anh chỉ muốn nói mọi người đều biết lúc làm việc gì đều phải do dự, tại sao em còn ép ông buông tay khi bắt đầu do dự?”
Hai mắt Nghiêm Hi xoay chuyển, rõ ràng đang suy nghĩ gì đó, Lãnh Diễm cũng không quá ép buộc, chỉ ngồi xuống bên cạnh cô, yên lặng cũng không nói chuyện.
Một ngày hôm nay Chu Kỳ cảm thấy cuộc sống thật tốt đẹp, nhưng may mắn là cô ta cũng không thể quên ba mẹ ở đâu.
“Cô muốn nhờ tôi giúp cô tìm ba mẹ cô sao?” Trình Thụy hơi phản ứng, sao lại như vậy? Người phụ nữ này đang nghĩ gì trong đầu, hắn hơi không hiểu, giọng điệu cô gái này xin giúp đỡ dường như rất rõ ràng.
Chu Kỳ đứng đối diện Trình Thụy, cười cười nói: “Đúng vậy, tôi cũng không biết bọn họ đang ở đâu, chỉ biết là trong thành phố này. Anh nói xem thành phố này cũng không lớn không nhỏ, cũng không biết nên làm sao bây giờ.”
Trình thuy ho khan, giống như không có sức lực, đưa điện thoại mình cho cô ta hỏi: “Không phải mọi người đều thích dùng QQ sao, lên QQ chắc chắn có thể tìm người cô quen biết, không chừng còn có thể bảo anh trai cô đến đây. Đợi lát nữa tôi với cô đi làm lại sim, mua một cái điện thoại, không thấy cô chắc chắn nhà cô đang lo lắng tìm cô.”
Chu Kỳ sững sờ, thì ra còn có thể làm vậy sao? Cô ta thử thăm dò hỏi: “Điện thoại di động mất rồi còn có thể làm lại sim sao?”
Trình Thụy cười, hơi im lặng nhìn cô ta, mình nhặt được một cô gái không có đầu óc, cô gái như vậy thật đáng để vứt đi. Nếu không phải gần đây mẹ hắn thúc giục hắn còn muốn chơi vui thêm nữa. Ai ngờ rằng trong đầu cô gái này rõ ràng chỉ toàn tương hồ.
Chu Kỳ nhìn hắn không biết làm thế nào cười, hình như cô ta cũng ý thức được mình quá mất mặt, tại sao cô ta lại không có kiến thức như vậy.
“Như vậy làm phiền anh.”
Nghiêm Hi được Nghiêm Đình dẫn lên, ông cụ thật sự vui mừng. Lúc nãy bị Lý Lệ phá hỏng nên tâm trạng khá xấu, bởi vì Nghiêm Hi đi lên, coi như đi lên như vậy cũng là chấp nhận ông là ông ngoại. Ông không cầu mong đứa nhỏ hoàn toàn tha thứ cho ông nhưng bây giờ bằng lòng nhận ông cũng là tốt rồi.
“Các vị, cháu gái ta, Nghiêm Hi.”
Một câu giới thiệu rất ngắn gọn nhưng lại khiến ông cụ nói rất xúc động. Mọi người bên dưới chợt vỗ tay cổ động. Đây mới là phong độ nên có trong một gia đình lớn, nghĩ mà xe người phụ nữ lúc nãy trông không khác gì gái trong hộp đêm.
Nghiêm Lê Lê đứng dưới nhìn, cô nhìn Nghiêm Hi, không trách được vừa nhìn thấy cô bé này đã cảm thấy quen mắt. Hóa ra là vậy, trông rất giống cô của cô. Cô thấy Nghiêm Hi rất tốt, trong lòng vô cùng yêu thích, không giống Lý Lệ trước đó, đến nhìn còn lười nhìn người phụ nữ đó. May mắn cô ta không phải là em gái họ của cô, nếu không sau này cô biết làm sao để gặp người khác.
Sau lưng chợt vang lên tiếng huýt gió cợt nhã : “Oa, nhà họ Nghiêm lại có thêm một cô cháu gái, sao có thể tốt như vậy. Tôi cảm thấy về sau địa vị của cô chủ nhà họ Nghiêm trong nhà họ Nghiêm thật khiến người ta lo lắng.”
Tám giờ tối, tiệc mừng thọ chính thức bắt đầu. Trước kia đều là Phong Trác Hạo mời Nghiêm Lê Lê ra nhảy nhưng hôm nay vì Nghiêm Hi vừa được nhận là cháu gái ngoại, Phong Trác Hạo đang ở phía dưới gọi Lãnh Diễm lên sân, cùng lúc mới hai cô gái nhà họ Nghiêm khiêu vũ, như vậy bốn người cùng nhảy tạo nên một bữa tiệc cực kỳ hiếm thấy. Nhưng không ai quá để ý những thứ kia, chỉ cần vui vẻ thì thế nào mà không được.
Hai chị em Nghiêm Hi Nghiêm Lê Lê buông ra vẫn kéo tay nhau thật chặt, liếc mắt nhìn nhau, cười hoạt bát, vô cùng ăn ý lựa chọn bạn trai đối phương bắt đầu nhảy múa. Lãnh Diễm sững sờ, nhìn Nghiêm Hi giống như con bướm nhỏ nhẹ nhàng bay đi, bất đắc dĩ cười. Kết quả Nghiêm Lê Lê về trong tay, quay lại trong sàn nhảy, bốn người bắt đầu khởi động cơ thể nhảy theo âm nhạc sôi động.
Nghiêm Lê Lê mặt tò mò nhì