Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342537

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2537 lượt.

n biết tình hình mỗi ngày của Nghiêm Hi lại không muốn để cho Nghiêm Hi biết được anh nhớ mãi không quên. Nhưng mà cậu ta không nghĩ như vậy, nếu nhớ mãi không quên vậy hãy để Nghiêm Hi biết tấm lòng của anh. Kết quả là đã có sự kiện tự mình chủ trương như thế.
Nghiêm Hi cười ha ha, vùi đầu vào trong hõm vai anh: “Được rồi được rồi, em biết em sai rồi.”
Lãnh Diễm hết sức tức giận, thật muốn hôn lấy hôn để cái miệng của cô gái này nhưng vẫn kiêng kỵ quần chúng xung quanh. Mặc dù hai người trốn ở trong góc phòng người khác có thể không nhìn thấy nhưng vẫn có một vài cặp mắt nhìn vào. Lãnh Diễm ho khan, thuận thế đưa tay ôm eo Nghiêm Hi, được ôm ấp yêu thương cô là một chuyện hết sức hưởng thụ.
Hai người đang liếc mắt đưa tình đột nhiên bị một giọng nam lạnh thấu tim, bên kia Trình Thụy tỏ vẻ hâm mộ lên tiếng: “Oa oa, đúng là một bức tranh tình yêu xinh đẹp.”
Nghiêm Hi nghe giọng điệu này không thể không nhớ tới tên Tiếu Thâm kia, giọng điệu người kia cũng lưu manh như vậy. Nhưng mà hiển nhiên không thể sánh với trình độ lưu manh của Trình Thụy nhà người ta. Mặc dù Tiếu Thâm là người rất đào hoa nhưng dường như cũng không chạm vào nhiều phụ nữ. Vị cậu chủ Trình này hoàn toàn khác, không kị sống nguội, giọng điệu từng trải này cũng khiến cô nổi lên suy nghĩ trong lòng đến tên trai bao đêm đó.
Lãnh Diễm quét mắt qua, cả người Trình Thụy đông cứng lại, miệng mở to: “Oa, có phải là tôi không nên xuất hiện ở chỗ này không?” Nói xong sau đó hết sức vô tội nhìn Nghiêm Lê Lê đang khoanh hai tay trước ngực kiêu ngạo nhìn hai người Lãnh Diễm.
Nghiêm Lê Lê nhìn Lãnh Diễm, hai mắt lạnh lùng nâng mày nói: “Tôi nói cho hai người biết muốn hôn cũng phải chú ý đến địa điểm, người này người tới mê hoặc…” Nói xong còn cố ý dừng lại một chút, sau đó nhìn thoáng qua cô em gái họ đang đỏ mặt, nhếch miệng cười nói: “Hi hi, đi thôi, ông nội có chuyện muốn nói với em.” Nét mặt này đột nhiên trở nên âm u, biến chuyển trong một giây đồng hồ.
Nghiêm Hi nhìn chị họ mới nhận hít hà lưỡi, tốc độ thay đổi biểu cảm giống như không thể nào chào đón Lãnh Diễm. Ánh mắt lanh lợi ngó ngó mặt Lãnh Diễm giống như cái đít nồi, hình như hai người này đều không chào đón đối phương.
Mấy người đi với nhau vào trong phòng ở tầng hai của ông cụ, bên trong đã có một nhóm người vây quanh từ lâu. Nghiêm Hi đưa mắt nhìn quanh, mấy người quen cũ Lý Thánh Đức, Chu Khải, ông Chu, Lý Lệ, Chu Kỳ đều đang ở đây.
Coi như trong nháy mắt Nghiêm Hi đã hiểu ông cụ đã muốn làm gì, đây là cháu gái vừa nhận đã vội vã lập công trước mặt cháu gái.
Ông cụ vừa nhìn, mọi người đều đến đông đủ, thậm chí còn có thêm mấy người muốn tham gia cuộc vui, giọng rõ ràng mạch lạc: “Khụ khụ, tốt lắm, tất cả mọi người đều đã đến đông đủ, có một số việc cũng cần phải nói rõ.” Sau khi liếc mắt nhìn Nghiêm Hi, rồi nhìn đến Lý Thánh Đức đang ngồi bên kia, mặt mũi thâm trầm: “Lý Thánh Đức, anh cho rằng anh ra ngoài mà có thể không cần phải chịu trách nhiệm với chuyện năm đó sao? Chuyện này như vậy là có lợi cho anh quá rồi!”
Lý Thánh Đức cúi đầu, không nhìn rõ vẻ mặt nhưng Nghiêm Hi lại có thể nhận ra trong lòng ông ta đang sợ hãi. Sợ cái gì, sợ cô con gái ông ta từng vứt bỏ trước đây bây giờ đang xuất hiện trước mặt ông ta, rồi lại chọc tới nhà họ Nghiêm, sợ cơ hội của mình khó khăn lắm mới xoay xở được bị tước đoạt?
Nghiêm Hi nở nụ cười lạnh, bước về phía trước hai bước, giọng rất nhẹ: “Ông không muốn ngẩng đầu lên nhìn tôi sao? Năm đó lúc tôi rời khỏi nơi đó cũng chỉ mới năm tuổi mà thôi, cũng không muốn biết tôi lớn lên giống ai sao? Là giống ông hay giống người mẹ đã chết oan từ lâu của tôi?
Lý Thánh Đức vẫn cúi đầu, cảm giác bóng người bên cạnh càng ngày càng rõ, lúc này mới khẽ ngẩng đầu lên. Trông thấy Nghiêm Hi mặt lạnh lùng đi tới, ông ta há miệng, muốn nói: Con gái, con còn sống, thật tốt.
Nhưng ông ta không thể nói nổi một lời, dường như lập tức bị mất tiếng, cảm thấy miệng mình đóng đóng mở mở nhưng không thể phát ra được chút âm thanh nào.
Thật ra thì lần đầu tiên lúc nhìn thấy Nghiêm Hi ông ta đã cảm thấy rất quen mắt, có gì đó rất giống một người đã khắc sâu trong đầu óc ông ta. Nhưng lúc đó nhìn thấy người này đột nhiên xuất hiện, trong chớp mắt ông ta xóa tan hình ảnh này theo bản năng. Không biết vì sao đây chính là một phản xạ có điều kiện, không có bất kỳ lý do nào được báo trước, một giây trước ông ta đang chờ nhìn thấy cô gái này, một giây tiếp theo hình ảnh như chiếc gương vỡ, chia năm xẻ bảy.
Lý Thánh Đức chậm rãi ngẩng đầu lên, thấy rõ vẻ lạnh lùng trên mặt Nghiêm Hi, cũng thấy rõ trong mắt Nghiêm Hi ông ta là một cái bóng hèn mọn, nhỏ bé.
Nghiêm Hi đi thẳng, không nhìn ông ta nữa, đi tới bên cạnh Nghiêm Đình, đứng ngay ngắn nhìn ông cụ nói: “Cháu biết ông muốn bồi thường cho cháu, nhưng bây giờ những điều này đều không cần thiết. Cháu nghĩ không phải cháu muốn là ai cũng có thể cho, cháu muốn tự mình chiến đấu. Nhiều năm như vậy cháu đã hình thành nên thói quen dựa vào chính bản thân mình, về sau ông không cần làm nhữ


Polaroid