Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342497

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2497 lượt.

âu này của Chu Kỳ lâu rồi, mặc dù cô mới vừa quen Chu Kỳ, nhưng ở trong làng giải trí lâu đã luyện được hỏa nhãn kim tinh, liếc mắt một chút liền nhìn ra, Chu Kỳ chính là không có tâm nhãn. Cô chỉ muốn một người, đó chính là khăng khăng một mực với người ta. Vừa nãy mình để lại ấn tượng không tệ với cô, như vậy Triệu tổng muốn mang theo cô thì không thể không mang theo mình.
Quả nhiên, Chu Kỳ quay đầu lại nói một câu này, Kiều Chi cười dè dặt, đưa tay chỉnh lại tóc rối, cúi mắt cười xấu hổ: “Nhiều người như vậy cũng không nhận ra, rất lúng túng, tôi không quen hết.” Bộ dáng của cô hoàn toàn chính là kiểu người hướng nội không quen thấy người lạ, không còn nhìn thấy bộ dạng khi nãy nói chuyện với Chu Kỳ. Chu Kỳ liếc mắt nhìn bên kia, một người đàn ông đang dính sát một người phụ nữ, một nhóm người trò chuyện vui vẻ. Chu Kỳ nghĩ, Kiều Chi có thể là không có thói quen nhìn thấy trường hợp náo nhiệt như vậy.
Quay lại liền kéo cô: “Đi thôi, những người này khó gặp, không chừng khi cô quay phim cần dùng đến những người này đấy.” Vừa nói vừa lôi kéo Kiều Chi đi tới, để lại Triệu tổng đi theo sau, chân mày nhíu chặt, người phụ nữ tên Kiều Chi này……
Chu Kỳ đầu tiên là quét mắt nhìn một vòng, không thấy Trình Thụy, lập tức cảm thấy không có chút sức lực nào. Đám người kia phần lớn là phu gia nổi danh của thành phố A, thấy Triệu tổng mang hai mỹ nữ tới đều ồn ào lên: “Triệu tổng, hai cô cùng chung một chồng nha, ngài nên có chừng mực.”
Chu Kỳ vốn ghét lão này, nghe được đại gia hỏa ồn ào nói như vậy, cô không nhịn được. Triệu tổng đã quen với những chuyện như vậy, liền cười nhạo báng: “Ai u, lời này của Lưu thiếu sai rồi, Vị này là Chu tiểu thư bạn tốt của con gái tôi, là được mang tới đây để va chạm xã hội hôi. Nói sai thì nên phạt nha.” Nói qua liền gọi mang tới một chai rượu. Ở đây Triệu tổng coi như là một nhân vật già cội, người nhiều tuổi như hắn vào đây không nhiều lám, người này lại có danh hoa tâm ở bên ngoài, cho nên căn bản khi nhìn thấy hắn ở chung một chỗ với phụ nữ thì không hề nghĩ tới chuyện khác. Trong tiềm thức tất cả mọi người phàm là phụ nữ đi sau Triệu tổng đều là cái loại đó.
Sắc mặt Chu Kỳ tối lại, cô cũng không ngốc. Nhìn những người ngồi trong ánh sáng mập mờ mắt to mắt nhỏ nhìn mình cô cũng biết, lời kia của Triệu tổng cố ý nói không minh bạch, đây là ý gì!
Chu Kỳ ngồi không được, đứng lên cười lễ phép, lôi kéo Kiều Chi đứng lên: “Thật xin lỗi các vị, tôi và bằng hữu còn có chút chuyện phải đi trước, hẹn ngày khác gặp lại.”
Kiều Chi nghe vậy sửng sốt, cô ta phải đi chứ cô đâu phải đi, lôi kéo cô tính làm gì? Cô thật khó mới có cơ hội tiếp xúc được với những đại thiếu gia như thế này, cô không muốn bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy. Vô tội nháy mắt mấy cái hỏi: “Chu Kỳ, hai ta có chuyện gì, sao mình không biết? Sao lại vội vã như vậy?”
Đối mặt với cặp mắt kai của Kiều Chi, Chu Kỳ im lặng. Cô sao lại đần như vậy, muốn hỏi cũng phải ra ngoài rồi mới hỏi chứ, ở đây hỏi như vậy thì những người này sẽ nghĩ như thế nào.
Ánh mắt đảo qua, quả nhiên thấy mấy đôi mắt nhìn kịch hay. Chu Kỳ hơi khó chịu, không biết phải làm sao, vừa nhìn Kiều Chi, lại thấy bộ dáng mơ mơ màng màng.
Triệu tổng cũng không quản cô, nghi vấn nhìn Chu Kỳ. Trong lòng có chút buồn cười, chờ Chu Kỳ sẽ nói gì.
Chu Kỳ nhìn xung quanh, có chút bối rối.
Đang lúc ấy thì cửa được mở ra, cả đám liền quay đầu, không biết người nào đi vào. Những người bên này nhìn sang, chợt có người nói: “A, thật lạ, vị thiếu gia này khi nào thì tới đây?”
Chu Kỳ nhìn sang, đúng lúc Trình Thụy mang Nghiêm Lê Lê tới. Thấy Trình Thụy mắt Chu Kỳ lóe lên, rất vui mừng. Nhưng nhìn thấy Nghiêm Lê Lê bên cạnh anh, không vui. Người phụ nữ này rốt cuộc là ai, vì cái gì lại ở bên cạnh Trình Thụy? Cố Tiêu và Lý Duệ Thần ba người lảo đảo tiến vào.
Bên này có người nói: “Trình thiếu, ngọn gió nào đưa anh tới đây vậy?”
Trình Thụy nghe vậy tầm mắt nhìn sang, thấy được Chu Kỳ, lông mày nhíu lại. Nghiêm Lê Lê bên cạnh cũng nhìn thấy, trong mắt lóe lên một tia hài hước, nhỏ giọng nói chuyện bên tai Trình Thụy: “Trình thiếu, tiểu tình nhân đang chờ anh kìa. Anh xem anh vừa tiến vào ánh mắt người ta liền nóng rực nha.”
Trình Thụy có chút không nhịn được, đưa tay vòng qua em của Nghiêm Lê Lê, cố ý tỏ ra một bộ dạng thân thiết: “Vị hôn thê thân ái của anh, lời này của em anh có thể lý giải em đang ăn dấm sao?”
Nghiêm Lê Lê khẽ ngẩng đầu nhìn hắn, nháy mắt một cái, giống như sao trên trời tỏa sáng lấp lánh. Chớp mắt một cái đột nhiên như ác ma đưa tay của Trình Thụy ở ngang hông nhéo một cái. Trình Thụy hít vào một ngụm khí lạnh, có chút oan ức: “Lão bà, em muốn mưu sát chồng?”
Hai người ở trước mặt mọi người trình diễn tiết mục ân ái, Tiếu Thâm bên cạnh có chút không chịu được nhảy ra: “Ai ai ai, tôi nói các cậu đang xảy ra chuyện gì, ba người độc thân chúng ta cả ngày nhìn Lãnh Diễm và Nghiêm Hi ân ân ái ái đã là quá đủ rồi. Giờ lại đến lượt các cậu, đây là cố ý kích thích những người không có vợ như chúng ta sao.” Tiếu Thâm rất khô