Tác giả: Tô Cẩn Nhi
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342425
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2425 lượt.
không đoán đừng chỉ có mình cô, cô sẽ bị lửa giận đốt cho chết cháy.
Vệ sĩ không lên tiếng, nhìn chằm chằm phía trước. Một quyền đánh này của Chu Kỳ như đánh vào bông, thái độ càng thêm khó coi. Người ta như một pho tượng không để ý tới cô, cô tự chọc tức mình, quay đầu bước đi cho xong.
Trong khi Chu Kỳ dậm chân đi, Lý Lệ mở cửa phòng ra nhìn bóng lưng Chu Kỳ, tay ôm ngực ung dung tựa vào bên cửa. Chu Kỳ bị cha mẹ chiều từ nhỏ thành hư rồi. Thật ra thì cô nghĩ gì người sáng suốt một chút đều có thể nhìn ra.
Chu Kỳ quẹo vào trước thang máy dùng sức bấm. Trong lòng cô buồn bực nhưng cô không để ý bên cạnh có treo một tấm biển, nói thang máy hư rồi. Chu Kỳ vẫn dùng sức bấm, kết quả càng bấm càng buồn bực. Nhấn lâu như vậy không được, quay đầu nhìn lại thấy tấm bảng kia, ngươi hỏi đến thời điểm này cô sẽ không thấy?
Chu Kỳ cảm thấy hôm nay mình rất xui xẻo, thật may đây là lầu sáu, không cao lắm. Chu Kỳ dậm chân, sau đó xoay người đi cầu thang bộ, vừa đi xuống liền không nhịn được nhớ tới ánh mắt kia của Lý Lệ. Có lẽ trong lòng có biến, hiện tại cô đã cảm thấy ánh mắt kia của Lý Lệ, thời điểm nói chuyện ánh mắt nhẹ nhàng nhíu lại như muốn ăn thịt người vậy.
Cố Tiêu vốn là người nghiện thuốc lá, ở trong phòng Nghiêm Hi hút thuốc Lãnh đại gia sẽ thi hành bạo lực. Hắn không chịu nổi, liền lén chạy ra ngoài, ai biết được sẽ gặp chuyện này, Cố Tiêu rất bất đắc dĩ nha.
Một tay thuận tiện ngăn trở con dao của tên vệ sĩ bổ tới, vừa bất đắc dĩ quay đầu nhìn Chu Kỳ đang hoang mang hoảng sợ. Cuối cùng bất đắc dĩ thở dài, quay đầu nhìn tên vệ sĩ, chằm chằm liếc mắt nhìn người nọ: “Tôi nói này người anh em, đây là chuyện gì xảy ra?” Cố Tiêu hỏi với bộ dạng cà lơ phất phơ, giống như nhìn thấy hai người đánh nhau trên đường, chỉ thuận tiện không nhìn nổi nên xen vào.
Tên vệ sĩ sững sờ, sau đó thu hồi tay của mình. Nhìn dáng dấp người này xem ra là đã hiểu lầm, như vậy tốt hơn. Tên vệ sĩ nghĩ kế, đứng ngay ngắn nhìn Cố Tiêu: “Tiên sinh chớ hiểu lầm. Tôi là vệ sĩ của nhà họ Chu, ông cụ ra lệnh đưa tiểu thư về nhà. Tiểu thư ở bên ngoài gây chuyện, ông cụ rất tức giận, hai bên rất huyên náo, cho nên……” Cho nên tiểu thư mới có thể nhìn thấy mình đuổi theo gây ra động tĩnh lớn như vậy. Tên vệ xí vẻ mặt bất đắc dĩ, giống như chính mình đang nhức đầu với vị tiểu thư này.
Cố Tiêu nghe, im lặng nhắm chặt mắt, quay đầu lại cười như không cười nhìn Chu Kỳ. Chu Kỳ biết Cố Tiêu, lần trước người cứu cô là Cố Tiêu. Mới vừa còn tưởng rằng mình coi như xong rồi, ai biết nửa đường Cố Tiêu xuất hiện, vốn tâm đang hoang mang sợ hãi trong nháy mắt kinh hỉ thay thế. Chu Kỳ giống như chộp được cây cỏ cứu mạng, đôi tay bé nhỏ gắt gao nắm lấy ý phục của Cố Tiêu. Nghe tên vệ sĩ trợn mắt nói mò, Chu Kỳ kích động: “Anh nói láo, rõ ràng không phải là như vậy.” Sau đó chỉ sợ Cố Tiêu tin thật, cộng thêm cô cho Cố Tiêu ấn tượng không tốt, hiện tại Cố Tiêu có cứu cô hay không? Chu Kỳ không nghĩ nhiều, gắt ao léo ống tay áo Cố Tiêu, có chút khẩn trương: “Anh đừng nghe hắn nói càn, thật sự không phải như vậy. Hắn là người của Lý Lệ, Lý Lệ muốn hại tôi.”
Cố Tiêu vốn rất bất đắc dĩ bởi vì cô níu lấy ống tay hắn, cau mày dùng sức hất đôi tay kia ra, lại không nghĩ mình nghi được cái tên Lý Lệ, Lý Lệ hại cô ta?
Cố Tiêu mặt mày giãn ra, mắt đảo một vòng, hình như nghĩ tới điều gì đó, nở nụ cười, quay đầu lại nhìn tên vệ sĩ không phản ứng kịp liền nói: “Tôi nói nha, Chu Kỳ khi nào lại đắc tội với Lý Lệ?” Cố Tiêu chính là cố ý, cố ý nói ra tên của Chu Kỳ và Lý Lệ, tên hộ vệ này có ngu hơn nữa chắc cũng biết.
Quả nhiên sắc mặt tên vệ sĩ biến đổi: “Anh……” Nhìn Chu Kỳ đang núp ở phía sau Cố Tiêu, chẳng lẽ người đàn ông này biết Chu Kỳ? Sắc mặt tên hộ vệ không tốt lắm, biết nói như vậy là xong rồi, khẳng định hôm nay không thể hoàn thành nhiệm vụ rồi. Suy nghĩ một chút, đôi mắt đảo qua hành lang trống rỗng, không có bất kỳ ai, tên vệ sĩ đổi mắt, có chút ác độc.
Nếu là như vậy, vậy thì giải quyết hai người này cùng lúc. Dù sao một cũng là làm, hai cũng là làm. Đàn ông thì như thế nào, hắn đối với bản lĩnh của mình tương đối tự tin.
Cố Tiêu híp mắt cười nhìn người này, nhìn trong mắt hắn lóe lên tia ác độc trên mặt lại càng cười tươi hơn: “Tôi nói, Lý Lệ đã không nói với anh biết, biết tôi là ai không?” Cố Tiêu dù bận vẫn ung dung nói, Chu Kỳ ở phía sau có chút nóng nảy, nhìn ánh mắt của tên vệ sĩ kia, hắn nghĩ muốn hại cả hai người, như vậy sao được? Thật vất vả mới gặp được một người, tại sao cứ để như vậy?
Chu Kỳ có chút sợ hãi, Cố Tiêu không sợ, hắn từ nhỏ đến lớn chưa từng sợ cái gì. Tên vệ sĩ nhìn một nam một nữ ở trước mắt, sắc mặt liền thay đổi. Giống như vẻ mặt của một xã hội đen, dữ tợn cười một tiếng: “Tôi nói anh nên thức thời một chút, nếu không đừng trách tôi không khách khí.”
Cố Tiêu trả lời bằng cách trực tiếp mở hai nút áo ở áo khoác tây trang.
Tên vệ sĩ cười gằn, đột nhiên ra tay, cú đấm liền tới. Cố Tiêu từ bộ dạng cà lơ phất phơ trong nháy mắt sát khí đằng đằng, hất Chu Kỳ cản trở ở sau lưng ra, một chút