Tác giả: Tô Cẩn Nhi
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342379
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2379 lượt.
Diễm bất đắc dĩ: “Vâng vâng vâng, em nói có lúc nào anh không ở bên em không?”
Nghiêm Hi vừa nghe, nghĩ đến từ trước đến nay, dường như Lãnh Diễm vẫn luôn đi theo bên minh. Không phải cẩn thận che chở thì chính là ở bên cạnh chọc cô chơi. Rất tốt, nhớ lại, thật là uất ức cho anh vô cùng, thấy rất ấm áp. Khóe miệng Nghiêm Hi chậm rãi nâng lên, sau đó xoay người lôi tay Lãnh Diễm kéo ra ngoài, khóe miệng cũng đã được mở rộng trở thành một bể cá thật to.
Hai người nắm tay đi dạo dọc theo đường cái bốn phía khách sạn. Nghiêm Hi nghe không hiểu những người kia nói gì nên cũng không để ý họ nói cái gì, dù sao đi tới chỗ nào cũng có bàn tay ấm áp của anh lôi kéo, trong lòng Nghiêm Hi liền ấm áp, cảm giác lòng mình tràn đầy hạnh phúc.
Trong nước, Lý Lệ bị tập thể thành viên của hội đồng quản trị bài xích, tất cả mọi người đều muốn khai trừ Lý Lệ, nhưng cuối cùng do Lý Thánh Đức và Tống Quốc Bằng hai người tăng cường đề cử, phản đối của đá lão già trong hội đồng bị vô hiệu.
Ra khỏi phòng họp, Lý Lệ xanh mắt đi theo sau Lý Thánh Đức vào phòng làm việc, phía sau một đám đổng sự vây quanh Tống Quốc Bằng, cả đám này trước mặt chủ tịch Lý Thánh Đức không dám nói lời nào, vậy Tống Quốc Bằng là phó tổng phải chịu trách. Một nhóm người đi lên liền chất vấn Tống Quốc Bằng, tại sao phải giúp Lý Lệ ở lại công ty. Có vài người đã cảm thấy Tống Quốc Bằng thật không có tiền đồ, Lý Thánh Đức mặc dù là chủ tịch công ty nhưng hắn là nhân viên chính phủ, thân phận công chức khiến hắn không thể nhận chức ở công ty Thánh Đức, nhiều nhất chỉ có thể là đổng sự mà thôi. Nhưng Lý Lệ đi vào công tu là bất đồng, mặc dù cô ta là con nuôi, nhưng dù sao cũng là đại tiểu thư của Thánh Đức. Hiện tại đại tiểu thư chính thức là Nghiêm Hi không thuận, cho nên Lý Lệ chính là người thừa kế thứ nhất rồi.
Đem Lý Lệ đuổi ra đi có nghĩa là Tống Quốc Bằng sẽ thành công tiếp nhận công ty, nhưng thế nhưng lúc này Tống Quốc Bằng lại làm chuyện như vậy? Bọn họ nhất trí đồng ý yêu cầu Lý Lệ rời đi hắn cần bày tỏ tốt một chút, cũng không cần hắn làm nhiều, nhưng chẳng những hắn không đứng cùng phía, lại còn kịch liệt phản đối!
Điểm này khiến mọi người hận không thể tả được.
Tống Quốc Bằng cũng không nói chuyện, như tùy tiện để mặc đám người bọn họ nói. Dù sao hiện tại nếu Lý Lệ ra khỏi công ty, vậy hắn sẽ không biết được Lý Lệ sẽ làm ra chuyện gì. Ngược lại, nếu Lý Lệ tiếp tục lưu lại công ty, như vậy chuyện gì hắn cũng biết vô cùng rõ ràng. Thay vì khiến Lý Lệ đi ra ngoài khiến hắn không nắm bắt được tình hình, không bằng để Lý Lệ ở dưới tầm mắt của hắn.
Lý Lệ đi theo Lý Thánh Đức vào phòng làm việc, Lý Lệ lập tức an vị trên ghế sa lông, cảm giác tốt cô cùng. Vừa rồi thật may là có Lý Thánh Đức và Tống Quốc Bằng xen vào, nếu không, thật không biết sẽ có chuyện gì.Suy nghĩ một chút, nếu như cô ta bị hội đồng quản trị công ty bác bỏ, như vậy bao cố gắng lâu nay của cô ta thật sự uổng phí.
Lý Thánh Đức cũng thở dài một hơi, làm sao chuyện lại thành như vậy, hắn cũng không hiểu. Bình thường Lý Lệ rất cơ trí đáng tin, ai biết sẽ làm ra chuyện này.
“Con nói một chút, chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Chuyện kia không phải con đã nói với Triệu thị hay lắm sao? Hiện tại như thế nào lại bị đám người kia nói con không để ý lợi ích công ty?”
Lý Lệ vừa nghe, vốn còn chút trấn định bỗng nhiên mặt như sắp khóc, mắt càng ngày càng chua, càng nghĩ càng thấy mình uất ức. Nghiêm Hi, thế nhưng chỉ cần vài ba lời liền bức cô ta vào tình cảnh này, cô ta khóc như một đứa bé bị uất ức, nhìn Lý Thánh Đức bất đắc dĩ.
“Cha, người biết không? Con là bị Nghiêm Hi chụp vào, cha biết cô ta cơ trí như thế nào không? Con không ngờ cô ta lại làm như vậy đối với con. Tại sao, nói như thế nào con cũng là chị của cô ta, tại sao cô ta không để cho con có đường lui?” Lý Lệ ngoài miệng nói mình uất ức, nhưng trong lòng đang oán giận. Cô không muốn thừa nhận chính mình thua Nghiêm Hi. Nghiêm Hi là ai, khi còn bé cô có thể bằng vào năng lực của mình đưa Nghiêm Hi vào bệnh viện thần kinh. Khi đó Nghiêm Hi không thông minh như vậy. Hiện tại thì tốt rồi, trả đũa xong liền đem tất cả chuyện không tốt để lại cho cô, cô ta đứng ở đối diện cao cao tại thượng quan sát mình, loại cảm giác như con kiến nhỏ làm Lý Lệ ghét thấu xương.
Lý Thánh Đức nhìn Lý Lệ khóc kể lể, chợt ngây ngẩn cả người, là Nghiêm Hi?
“Chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ lần này lại là Nghiêm Hi đứng sau lưng giở trò?”
Lý Lệ hít hít mũi, nhìn dáng vẻ nóng nảy của Lý Thánh Đức, đột nhiên cảm thấy lời mình vừa nói không nên là lời của một người con nuôi nên nói, mắt né tránh, sau đó liền do dự nói: “Không có việc gì, cha không cần con nói lung tung, mới vừa….. Mới vừa đầu óc con hỗn loạn, chính mình không biết đang nói gì. Cha…cha chớ để ý.” Lý Lệ nói đến đây, bộ dạng càng uất ức, giống như hình tượng một người con gái nuôi bị áp bức, cũng không dám ở trước mặt Lý Thánh Đức nói không tốt về Nghiêm Hi, ngược lại cô ta luôn ở trước mặt Lý Thánh Đức nói tốt về Nghiêm Hi. Chỉ là cô ta luôn dùng những phương