Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342383

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2383 lượt.

có lòng tham, cô có một là đủ rồi. Vậy tại sao đàn ông khắp thiên hạ đều chạy đến bên cô, tại sao?
Trong mắt Lý Lệ lóe lên tia nguy hiểm, nhìn rất đáng sợ. Cô ta trực tiếp chạy vào xe của mình, sau đó chạy như đua một đường trở lại nhà trọ mình thuê, giống như điên lục tung tìm kiếm, cuối cùng ở ngăn kéo cuối cùng bên đầu giường ngủ tìm được một túi tài liệu.
Ánh mắt Lý Lệ lúng túng sau đó liền cười, giống như điên cầm túi giấy, lấy ra những tấm hình bên trong xác nhận một lần, sau đó khóe miệng từ từ rộng ra, sau đó từ từ vặn vẹo.
※※※
Ban đêm tới, Nghiêm Hi đang bị Lãnh Diễm lôi kéo đi dạo lung tung ở Nhật Bản. Tối hôm qua sau khi Nghiêm Hi đi dạo phố mua đồ phái nữ, coi như hoàn toàn bị Lãnh Diễm câu dẫn. Sáng sớm hôm nay Lãnh Diễm vẫn còn trong chăn chưa tỉnh ngủ, Nghiêm Hi giống như cắn thuốc lắc bò dậy, khi ra khỏi toilet vẫn thấy Lãnh Diễm đang ngủ. Anh không được, biết Nghiêm Hi đi dạo dọa người như thế nào không, tối hôm qua không dễ dàng gì nửa đêm mới về, anh trực tiếp ngủ như chết.
Nghiêm Hi liền phịch phịch leo lên nắm mũi anh, sao đó Lãnh Diễm liền ai oán nhìn cô, uất ức nói: “Tiểu tức phụ, hô nay cho anh ngủ thêm một chút đi, tối rồi lại đi dạp phố. Buổi tối ở Nhật Bản rất tuyệt.” Sau đó anh vươn đôi tay dài trực tiếp ôm Nghiêm Hi áp lên giường: “Ngủ đi, phụ nữ nên ngủ thêm một lát.” Nói xong cũng ngủ tiếp.
Nghiêm Hi rất bất đắc dĩ, khi nào hai người lại ngược lại như vậy. Trước kia ở trong nước đều là cô ngủ thẳng đến khi Lãnh Diễm giày vò phải tỉnh, hiện tại ngược lại thành cô có ý làm tỉnh cái người này.
Vì để Lãnh Diễm tỉnh lại, Nghiêm Hi dĩ nhiên phải lao lực một chút, cuối cùng chính là trước tiên đem đánh thức tiểu Lãnh Diễm dễ xao động vào sáng sớm, sau đó đại Lãnh Diễm mở mắt ra tràn đầy lửa nóng nhìn Nghiêm Hi, cuối cùng sói xám lớn nhào tới tiểu bạch thỏ, sau khi chiến đấu hăng hái một phên, rốt cuộc Lãnh đại gia mới coi như thần thái sáng láng tỉnh táo.
Đến ban đêm, Nghiêm Hi nhìn ánh đèn nê ông từng chiếc từng chiếc sáng lên trên đường phố Nhật Bản, đột nhiên cảm thấy đường Nhật Bản mặc dù nhiều người, nhưng cảm giac này rất tốt.
Lãnh Diễm ngồi trong quán cà phê nhìn bộ mặt Nghiêm Hi hâm mộ ở đối diện, cười cười không nói lời nào. Nghiêm Hi nhìn một chút liền nói: “Thật ra thì hiện tại em cảm thấy Nhật Bản cũng không tồi. Anh nhìn một chút đường Tokyo vào ban đêm, mặc dù nhiều người, nhưng em lại cảm thấy náo nhiệt như vậy cũng rất tốt, dù sao cũng tốt hơn là không có ai ở trên đường cái. Anh thấy có đúng không?” Sau đó Nghiêm Hi nhìn Lãnh Diễm mới phát hiện mình trở thành cảnh vật trong mắt Lãnh Diễm.
Nghiêm Hi có chút không tự nhiên khi bị vây trong ánh mắt mê luyến của anh, cảm thấy trên mặt mình rất nóng. Ở trong quán cà phê cũng có không ít người, nghe tiếng Nhật có chút xa lạ, giống như ma tước, ngay từ khi học tiếng Nhật ở mấy năm trước cô đã nói, tiếng Nhật nghe như ma tước gọi, kỷ kỷ tra tra rất ồn ào.
Bây giờ nghe những âm thanh ma tước này, ngược lại Nghiêm Hi cảm thấy rất náo nhiệt.
Khóe miệng Lãnh Diễm nâng lên, vẽ ra một đường thật mỏng, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trước mắt dần đỏ ửng, Lãnh Diễm không nhịn được đưa tay nhẹ nhàng phủ lên gò má của Nghiêm Hi, giống như vuốt ve bảo bối, nhẹ nhàng vuốt ve gò má của Nghiêm Hi.
Nghiêm Hi không dám nhìn anh, tập trung nhìn cà phê trên bàn, trên mặt cảm thụ nhiệt độ ấm áp truyền từ bàn tay của anh.
Khóe miệng Lãnh Diễm vẫn giữ nguyên nụ cười, nhìn Nghiêm Hi càng ngày càng xấu hổ, Lãnh Diễm bỗng nhiên bắt lasy bàn tay của Nghiêm Hi, sau đó trong ánh mắt kinh ngạc của Nghiêm Hi kéo cô đi, đi hai bước mới nhớ tới mình còn chưa tính tiến, móc ra hai tờ nhân dân tệ liền đi. Nghiêm Hi cẩn thận quay lại liếc mắt nhìn nhân viên phục vụ, sau đó hỏi Lãnh Diễm: “Ở đây thu nhân dân tệ?”
Không phải là cô quá cẩn thận, thật sự trong lòng cô vẫn cảm thấy thận trọng với Nhật Bản. Không thể vì hai ngày cui chơi liền buông tha ấn tượng không tốt đối với quốc gia Nhật Bản này. Lãnh Diễm trực tiếp ném nhân dân tệ trên bàn, ngộ nhỡ nhân viên phục vụ kỳ thị người Trung Quốc thì sao?
Lãnh Diễm trực tiếp lôi kéo Nghiêm Hi đi ra cửa, vừa đi vừa nói: “Tiệm này tiền giấy gì cũng thu.”
Sau đó trong nháy mắt Nghiêm Hi có chút cứng ngắc, Lãnh Diễm trước mặt cảm thấy liền quay đầu lại, ai biết Nghiêm Hi đặc biệt lạnh đến buồn nôn run sợ cả người, sau đó có chút ngốc cười hề hề: “Có thu tiến âm phủ không?”
Trong nháy mắt Lãnh Diễm hóa đá, chân đang bước đều không tự giác dừng lại, sau đó khóe miệng liền không nhịn được giật hai cái, đặc biệt bất đắc dĩ đưa tay vỗ nhẹ đầu Nghiêm Hi một cái: “Em nói trong đầu cái nha đầu ngốc này nghĩ gì vậy?”
Nghiêm Hi len lén le lưỡi, sau đó quệt miệng nói: “Là anh nói, tiền giấy gì cũng thu, tiền âm phủ cũng là tiền giấy nha.”
Lãnh Diễm im lặng cười cười.
Lôi kéo Nghiêm Hi đến ánh đèn rực rỡ trên đường phố, sau đó nhìn Nghiêm Hi nói: “Em nói ngày hôm nay ánh đèn nhìn có được không?”
Nghiêm Hi nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn ánh đèn hai bên tòa nhà, sáng chói giố