Tác giả: Tô Cẩn Nhi
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342370
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2370 lượt.
ng như bầu trời đầy sao, gật đầu một cái: “Rất đẹp mắt.”
Sau đó Lãnh Diễm buông Nghiêm Hi ra, ngoài miệng như dụ dỗ đứa trẻ: “Chúng ta chơi trốn tìm chứ? Lần này anh trốn, em tìm, tìm được sẽ có quà, nhưng không thể ăn vạ như khi em còn bé nha.”
Trong nháy mắt Nghiêm Hi hết ý kiến, đã lớn như vậy, khi còn bé anh không bồi cô chơi coi như xong, hôm nay người cũng đã lớn như vậy, chợt ý thức được khi còn bé có lỗi với cô rồi hả?
Nghiêm Hi vừa định cười Lãnh Diễm như đứa trẻ, nhưng Lãnh Diễm trực tiếp che mắt cô dụ dỗ nói: “Ngoan, nhắm mắt lại, từ từ bắt đầu đếm đến 100 rồi đi tìm anh. Nhất định phải tìm được anh, nếu không anh sẽ không xuất hiện bên cạnh em, quà tặng của em cũng sẽ không có.”
Trong lòng Nghiêm Hi đột nhiên có chút hồi hộp, tại sao lại nói như vậy. Hơn nữa tại sao lại muốn dùng giọng nói giỡn như vậy, không giống như lời Lãnh Diễm nói?
Nghiêm Hi lo lắng trực tiếp đưa tay kéo tay của Lãnh Diễm: “Lãnh Diễm, anh phải đi đâu?” Nói rát đáng thương, rất lo lắng, rất cẩn thận, lộ ra sự lo lắng trong lòng cô.
Sau đó bên tại truyền đến tiếng cười trầm thấp của anh, nhưng Nghiêm Hi cảm thấy anh cười không vui vẻ, không giống như thật lòng vui thích mà cười. Trong lòng Nghiêm Hi cảm thấy khôn ổn: “Anh đã đồng ý, ở Nhật Bản mấy ngày này anh sẽ không rời em nửa bước, anh không thể nói mà không giữ lời.”
Lãnh Diễm đứng sau lưng Nghiêm Hi ánh mắt khẽ tối, sau đó suy nghĩ một chút nói: “Đúng, anh đồng ý qua, cho nên nhất định em phải tìm thấy được anh, biết không?”
Nghiêm Hi há mồm muốn nói chuyện, cô không nghĩ, thật không muốn đột nhiên chơi loại trò chơi này, không muốn Lãnh Diễm rời đi nửa bước, không muốn chút nào.
Nhưng Lãnh Diễm đã mở miệng trước cô một bước: “Tốt lắm, chúng ta bắt đầu?” Lãnh Diễm có chút thử dò xét, cũng có chút ngây ngô, không giống như Lãnh Diễm quyết thắng như trước, nơi nào còn nửa điểm tự tin.
Nghiêm Hi nhếch miệng, cô sợ, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu: “Ừm!” đồng ý.
Sau đó nhắm mắt lại, Nghiêm Hi cảm thấy, đôi tay quen thuộc dần rời ra khỏi mắt mình, cô cũng từ từ cảm thụ được nhiệt độ dần rời đi, trong lòng có chút kích động, trực tiếp muốn gắt gao bắt được Lãnh Diễm, cô hỏi: “Lãnh Diễm, anh phải đi đâu?”
Nhưng ngoài dự liệu của cô, cô không vươn tay, bởi vì tay chân trên người cô giống như không phải là của cô, không thể khống chế. Hiện tại cô chỉ có thể khống chế được đại não của chính mình.
Một, hai, ba, bốn, năm…….., chín tám, chín chín,……
Đến 99 rồi hả?
Nghiêm Hi ngoan ngoãn đứng ở ven đường nhắm chặt mắt lại, hình như có thể cảm thấy trái tim mình đang đập bịch bịch, thật sự không có dũng khí đem mấy chữ 100 nói ra.
Lãnh Diễm, rốt cuộc anh đang làm gì? Tại sao tự dưng lại như vậy? Có phải xảy ra chuyện gì rồi hay không?
Nghiêm Hi nhắm thật chặt mắt lại, sau đó thở phào một hơi, 100!
Nghiêm Hi ở trong lòng tự động viên, Lãnh Diễm chính là Lãnh Diễm, anh không phải là người khác, sẽ không như người khác vì một chuyện nhỏ mà rời khỏi cô, sẽ không.
Nhưng dù là như vậy, Nghiêm Hi không dám mở mắt.
Ngay lúc này, bên cạnh Nghiêm Hi chợt truyền tới tiếng còi xe chói tai, Nghiêm Hi nghe được tiếng vang liền nhớ tới tai nạn xe lần trước, theo bản năng liền mở mắt lui về phía sau hai bước, nhìn chiếc xe có chút xiêu xiêu vẹo vẹo rời đi, trái tim Nghiêm Hi chợt buông lỏng. Sau đó nhìn người hai bên đường, Nghiêm Hi mới ý thức được mình đã mở mắt.
Nhưng cô nhìn xung quanh một vòng nhìn nơi người kia vừa mới tồn tại.
Nghiêm Hi chu mỏ, thật là muốn khóc, đôi mắt thêm tầng sương mù, con đường trước mắt đều thấy không rõ.
Cô tự nói, Nghiêm Hi, đừng khóc, đừng khóc, Lãnh Diễm còn đang ở nơi nào đó nhì mình, anh đang chờ cô tìm ra anh, nhanh lên nghĩ một chút, anh sẽ ở đâu chờ cô?
Nghiêm Hi cẩn thận tìm từng chỗ, cô cũng không dám đến nơi xa tìm, bởi vì cô sợ mình lại đường, cũng biết Lãnh Diễm biết cô sẽ lạc đường cho nên sẽ không trốn ở xa. Đầu tiên Nghiêm Hi đi theo dọc đường cái phía trước tìm khoảng 100m, sau đó lại lui lại phía sau tìm 100m.
Phía sau cây, bên lề đường, từng cửa hàng, cô đều cẩn thận tìm. Cuối cùng vẫn không thấy bóng dáng của Lãnh Diễm. Khóe miệng Nghiêm Hi mân càng ngày càng gấp, không nhịn được nữa liền rơi lệ.
Ven đường người đến người đi, người nào mới là Lãnh Diễm cô phải tìm.
Vui Nhiều Buồn Nhiều
Chợt Nghiêm Hi cảm thấy mới vừa rồi những người Nhật Bản kia khả ái hóa thành lạnh lùng, hình như những người kia nhìn cô với ánh mắt bài xích nồng nặc. Không có Lãnh Diễm, cô liền cảm thấy luống cuống.
Tìm nhiều lần ở tấ cả mọi nơi, nhìn những khuôn mặt xa lạ mang theo ánh mắt lạnh lùng, ven đường còn có mấy những con gấu người phát ra truyền đơn.
Chợt Nghiêm Hi không nhịn được ngồi chổm hổm trên đất khóc, không thích loại cảm giác trống rỗng này. Lãnh Diễm, anh đang ở đâu, em không cần phải xa anh.
Một trong những con gấu người màu vàng nhạt giật giật, Lãnh Diễm rất bất đắc dĩ, vốn hảo hảo chơi trò chơi tì