Tác giả: Diệp Tình
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 134844
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/844 lượt.
i cô nhận lấy cũng không ăn ngay lập tức, chỉ đặt nó trong chén.
Nhưng Trình Hạo Hiên không rời đi, mọi người tính ép buộc anh ngồi xuống bên cạnh cô (LĐH).
"Tới, anh đẹp trai, uống nước giải khát." Ninh Thần đặt một lon nước có ga ở trước mặt anh nói.
Trình Hạo Hiên muốn từ chối, bởi vì cho tới bây giờ, anh không uống nước có ga.
Lạc Điềm Hân nhìn lon nước, rồi tự động đổi cho anh một lon nước trái cây, "Anh ấy không uống nước có ga!"
Trình Hạo Hiên quay mặt nhìn Lạc Điềm Hân, cô thật là hiểu anh, xem ra, mấy năm nay không theo anh một cách vô ích.
"Ôi, hiểu rõ như vậy!" Chu Man cố ý chua xót nói.
Lạc Điềm Hân xấu hổ quay mặt, đi theo lâu như vậy, làm sao có thể không hiểu sở thích của anh? Nhưng mình lại thể hiện ra trước mặt nhiều người.
Những bạn học trai lúc này mới đem thức ăn nướng xong bưng lên, Cao Chí đặc biệt đem cánh gà mình nướng đưa cho Lạc Điềm Hân.
"Cám ơn!" Lạc Điềm Hân cầm cánh gà nói với anh.
Trình Hạo Hiên thấy một màn như vậy, trong ánh mắt lộ ra một cỗ khí lạnh, người đàn ông này coi anh là không khí sao? Anh ta rõ ràng biết quan hệ hai người bọn họ, còn dám đối xử người đã có bạn trai là cô như thế, mà cô thân là bạn gái, lại cũng không hiểu phải kiêng dè.
Cánh gà trên tay Lạc Điềm Hân đột nhiên bị lấy mất.
"Để cánh gà bớt nóng đi! Ăn lạp xưởng." Trình Hạo Hiên để cánh gà một bên, cầm lạp xưởng lên nói với cô.
Lạc Điềm Hân cảm thấy kỳ quái, nhìn Trình Hạo Hiên, chỉ thấy Trình Hạo Hiên đang mang theo lửa giận nhè nhẹ mà nhìn cô.
Cô trêu chọc anh chỗ nào? Không có đi?
"Ồ!" Cô cầm lạp xưởng lên, cắn một cái.
Lúc này, Trình Hạo Hiên mới bỏ qua cô, nếu cô dám ăn đồ người đàn ông này cho cô, cô nhất định phải chết, "Ăn ngon không?"
Lạc Điềm Hân nuốt thức ăn trong miệng xuống, cười gượng nói: "Ăn ngon!"
Cao Chí thấy cô không ăn đồ của mình, lại nhìn hành động của hai người, đành rời khỏi.
Sau khi anh (CK) rời đi, Trình Hạo Hiên lập tức khôi phục nguyên dạng, không quan tâm tới cô.
Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?
Ánh nắng sáng sớm xuyên thấu qua cửa sổ chiếu, vào mép giường, ấm áp.
Tối hôm qua vì được ngủ sớm, cho nên hôm nay Lạc Điềm Hân thức dậy có chút sớm.
Cô hơi mở mắt của mình ra, sao lại cảm thấy cảnh tượng trước mắt mình có chút kỳ quái?
Lúc nào thì trước mặt mình có một bức tường?
Lạc Điềm Hân ngẩng đầu nhìn phía trước, là Trình Hạo Hiên, trong nháy mắt, toàn bộ trí nhớ đều trở về.
Tối hôm qua, lúc cô nghỉ ngơi, anh còn trên giường ! Hơn nữa, còn ở bên cạnh cô, bây giờ sao lại gần như vậy? Cô thoáng ngẩng đầu, phát hiện mình không ý thức được mà nằm trong ngực Trình Hạo Hiên.
Xong rồi, quả thực quá mất mặt. Trong mấy ngày nay, chắc cô không ngủ như vậy chứ? Buổi sáng cô luôn dậy trễ hơn anh, cô căn bản cũng không biết mình ngủ thành cái dạng gì.
Bàn tay Trình Hạo Hiên rất tự nhiên mà đặt lên hông của Lạc Điềm Hân, làm cô không dám động, chỉ sợ sẽ đánh thức anh.
Cô muốn lúc anh chưa tỉnh, mau chóng rời giường.
Cô nhẹ nhàng cầm tay của anh lên, sau đó di chuyển thân thể của mình, lui về phía sau.
Thật vất vả mới di chuyển đến vị trí an toàn, chuẩn bị buông tay anh xuống thì chủ nhân của cánh tay đã chặn lại, kéo cô vào trong ngực của mình.
"Chào buổi sáng!" Trình Hạo Hiên vừa mới tỉnh, giọng nói lười biếng vang lên ở trên đầu cô.
Vẻ mặt Lạc Điềm Hân lúng túng, hơn nữa khuôn mặt còn đỏ bừng cả, cho nên căn bản không dám ngẩng đầu nhìn anh, "Chào buổi sáng. . . . . ."
Trình Hạo Hiên ôm lấy thân thể của cô, để cô ngẩng đầu nhìn anh, "Sao cô ở trong lòng tôi? Tối hôm qua cô đã làm gì tôi?"
Lạc Điềm Hân đẩy anh ra một chút, "Cái gì gọi là tôi làm gì anh? Là anh làm gì tôi mới đúng!"
Cô lựa chọn nguỵ biện, dù sao thì tất cả mọi người ngủ thiếp đi, ai mà biết đây là lỗi của ai đây?
"Thật sao? Sao tôi lại làm gì cô? Tôi ngủ rất an phận, hơn nữa, vị trí của tôi không thay đổi, ngược lại là cô, mới vừa rồi không phải ở trong lòng tôi sao?"
Thật ra thì Trình Hạo Hiên đã sớm tỉnh, lúc cô chuẩn bị mở mắt, anh mới nhắm mắt lại.
Tình hình như vậy, mỗi sáng sớm anh đều thấy, cô luôn nằm trong ngực của anh, như đang hưởng thụ nhiệt độ trong lòng anh, nhưng anh lại lựa chọn không nói với cô.
Lạc Điềm Hân ngồi dậy từ trên giường, "Tại sao là tôi? Tôi là con gái! Là anh kéo tôi qua!"
"Vậy tại sao không phải cô ngủ sau, nằm chết dí trong lòng tôi đây này?" Trình Hạo Hiên cũng ngồi dậy từ trên giường, nhìn cô.
"Làm sao có thể?" Dù sao thì cô cũng kiên quyết không thừa nhận, cho dù cô làm như vậy thật, nhưng cô là con gái, dĩ nhiên sẽ không thừa nhận mình không cẩn thận.
Trình Hạo Hiên từ từ đến gần Lạc Điềm Hân, "Rốt cuộc thì là ai trong hai chúng ta, buổi tối chủ động như vậy?"
Lạc Điềm Hân sợ sệt lui về phía sau, anh muốn làm cái gì?
"Tôi không biết! Anh không cần đến gần như vậy đâu!"
"Tại sao tôi không thể đến gần? Tôi không phải là muốn làm cái gì!" Mặt Trình Hạo Hiên vô tội mà nhìn cô.
Lạc Điềm Hân không dám bảo đảm, "Anh. . . . . ."
Cô lấy tay mở rộng kho