Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342305
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2305 lượt.
Mặt trời giữa trưa mùa hè giống như một đóa hoa nở rộ tỏa ra mùi hương có độc làm héo úa bao người đi trên phố.
Trời không một gợn mây, mọi người mong sao những chiếc ô và mũ che nắng của mình có thể chống đỡ cái nắng thay những đám mây, nhưng thực ra dưới ánh nắng gay gắt này, ô và mũ nón chỉ thuần túy là một loại trang sức chứ không có bất cứ vai trò gì khác.
Thư Sướng lái chiếc Chery A3 màu xám nhạt của mình vào bãi đỗ xe, xách máy tính mở cửa xe ra. Hơi nóng tạt vào mặt khiến cô có cảm giác như bước vào phòng tắm hơi nóng hầm hập giữa ngày đông lạnh giá, cô cô gắng lê bước chân chạy vào tòa soạn báo.
Vừa đi vào tòa nhà cô lại rùng mình - nóng lạnh đột ngột liên tục sẽ làm người ta rùng mình không tự chủ được.
Vừa may thang máy đang dừng ở tầng một.
"Sao vậy? Nhớ em à?" Cô liếc nhìn ngọn lửa - Tạ Lâm, mắt cô đột nhiên trợn tròn. Điên rồi, bà chị háo sắc này lại mặc một chiếc váy ngắn có dây đeo gợi cảm!!
Tạ Lâm có thân hình chuẩn bẩm sinh, mắt sắc như dao cau, vốn đã có vẻ quyến rũ. Hơn nữa lúc bước đi chị ta lại uyển chuyển, mông lắc rất có nhịp điệu như một cỗ máy chạy bằng điện. Giờ chị ta ăn mặc thế này thì những người đàn ông trong văn phòng còn sống được nữa không?
Thư Sướng lo lắng thò đầu vào trong phòng, ơ, các đồng nghiệp khác cũng toàn bộ không mặc trang phục chính quy như ngày thường, nếu không thoải mái hết cỡ thì cũng là đồ vũ hội hóa trang.
"Tạ Lâm, em có còn ở trái đất không?" Thư Sướng trợn mắt hỏi.
Tạ Lâm nhún vai nhìn quanh một vòng theo ánh mắt cô, há to miệng a một tiếng, "Hôm nay là thứ sáu, liên hoan theo thường lệ, có thể ăn mặc thoải mái".
"Liên hoan?" Thư Sướng xoa trán. Trong tòa soạn đa số là văn nhân, vẫn nói là văn nhân nho nhã, cô không tưởng tượng được một đám văn nhân nho nhã tụ tập liên hoan sẽ như thế nào.
"Em đi công tác Quảng Đông một tháng nên không biết, từ đầu tháng này, buổi chiều thứ sáu hàng tuần toàn thể đồng nghiệp ở tòa soạn báo đều tổ chức liên hoan, karaoke, khiêu vũ, chơi trò chơi, chỉ cần không phải động não thì muốn làm gì cũng được".
Một đám phần tử trí thức IQ cao lại làm những chuyện non nớt này? Thư Sướng không dám tin, lại trợn mắt nhìn quanh một vòng, "Lão già đổi tính rồi à?" Cô nhớ lúc vừa tới làm việc ở tờ báo Hoa Đông buổi chiều, chuyện ngài Giám đốc hói đầu của tòa soạn thích làm nhất chính là tập hợp toàn thể nhân viên lại giảng giải chủ nghĩa Mác - Lênin, lí luận Đặng Tiểu Bình, nói năng hùng hồn, nước bọt tung tóe, mặt lạnh thấu xương. Dường như ông ta chỉ sợ bọn họ không thể lĩnh hội được thâm ý của mình, lần lượt bị sự phồn hoa của chủ nghĩa tư bản cám dỗ, sẵn sàng làm ra những việc phản bội đảng, phản bội quốc gia.
"Bây giờ ông ta cầm tiền thưởng cũng mỏi tay rồi, hơi đâu mà để ý đến mấy chuyện này". Tạ Lâm nhìn quanh, kéo Thư Sướng đến gần cầu thang bộ, hạ thấp giọng nói, "Bây giờ tòa soạn thực hiện chế độ Tổng biên tập phụ trách, người lo hết công việc là anh chàng đẹp trai thần bí kia".
Nói xong Tạ Lâm khoa trương nuốt nước miếng như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.
Thư Sướng đứng thẳng người lên tránh né theo bản năng.
Anh chàng đẹp trai thần bí trong lời Tạ Lâm chính là Tổng biên tập Bùi Địch Văn. Mùa xuân ba năm trước, anh ta đột nhiên đi tới tòa soạn đảm nhiệm chức Tổng biên tập. Anh ta là một người anh tuấn, nho nhã, có điều vẻ mặt hơi lãnh đạm. Tuổi tác không rõ, thân thế không rõ, tiền lương không rõ, hôn nhân không rõ. Vừa đến nơi anh ta đã táo bạo cải cách, biện pháp rất mạnh mẽ. Khi đó Hoa Đông buổi chiều chỉ đang kéo dài hơi tàn nhưng dưới sự cải cách của anh ta, tờ báo nhanh chóng được rót vào một dòng máu mới, tỏa ra sức sống hừng hực.
Không biết liên hoan thứ sáu hàng tuần lại là trò gì nữa của anh ta.
Nói đến chuyện này, một đám nữ biên tập, nữ phóng viên vừa đến tuổi kết hôn trong tòa soạn đều rất tôn kính anh ta, người gan lớn còn dám nghĩ cách thu phục anh ta dưới váy, nhưng chỉ sau vài đợt tấn công tất cả đều chấm dứt bằng thất bại.
Tạ Lâm chính là một trong số đó.
"Người đàn ông đó có một khuôn mặt như trên bản phô tô chứng minh thư, nhìn lâu là người ta sẽ phát điên". Sau khi thua trận, Tạ Lâm nhếch miệng nói như vậy.
"Biết không? Anh ta lại vừa đổi xe, Continental Flying Spur của Bentley, thời gian tăng tốc lên 100 km/h là 4,8 giây, tốc độ cao nhất có thể đạt tới 322 km/h". Tạ Lâm là một người mê xe, vừa nói đến xe đã sáng mắt lên.
Thư Sướng cười cười, xách máy tính đi đến phòng làm việc.
Xe chẳng qua chỉ là phương tiện giao thông, bất kể là xe gì cũng đều có bốn bánh, một vô lăng, uống xăng, đi đường, vai trò giống nhau. Cô không cảm thấy chiếc Chery A3 của cô kém Continental Flying Spur bao nhiêu.
Tạ Lâm cũng đi theo đến phòng làm việc của cô.
Thư Sướng làm việc ở phòng pháp trị, chỉ cách phòng quảng cáo của Tạ Lâm có mấy phòng. Lúc này các đồng nghiệp đều đã đi liên hoan hết, trong phòng làm việc không còn một ai. Một đống thư tín đặt trên bàn làm việc của cô, cô đặt máy tính xuống bàn, lấy chiếc cốc nhựa dùng một lần ra rót đầy