Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342058

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2058 lượt.

nội, con muốn cùng ngồi với Trình Vũ." Lucy nhìn ông nội mình yêu cầu.
"Lucy, bớt nghịch ngợm." Ông lão kia nghiêm túc nhìn cháu gái mình nhưng trong mắt đều chứa đầy sự sủng ái.
Bị ông nội nói, Lucy bất mãn chu miệng lên.
"Không sao, nếu không ngại thì có thể cùng ngồi đi." Trình Trình tránh một chổ, tiểu nha đầu kia hiển nhiên muốn cùng con trai mình ngồi chung, Trình Vũ ít bạn, biết nhiều thêm một người bạn cũng là một chuyện tốt.
"Vậy làm phiền rồi." Ông lão kia chẳng qua là cưng chiều hết sức lời khẩn cầu của cháu gái mình, "Dawson Y Brenda."
"Xin chào, Trình Trình, đây là bà bà của tôi." Trình Trình cũng lễ phép giới thiệu tên mình, đến lúc giới thiệu tới Louis, ông ta đã trước một bước giơ tay lên: "Xin chào, Dawson tiên sinh, luôn nghe thấy danh mà chưa thấy người."
Trình Trình là cái người điên cuồng thí nghiệm chưa bao giờ xem tạp chí doanh nghiệp, đương nhiên không biết Dawson T Brenda, tin tức truyền tin tập đoàn đứng nhất thế giới, Dawson nghe được tên Louis cũng có chút ngoài ý muốn: "Không nghĩ đến cũng có thể tổng giám đốc Nguyệt thị trong này."
Lãnh Nguyệt đương nhiên cũng có nghe tin tức hành lang về thông tin tập đoàn này, không nghĩ tới tiểu tử kia chỉ tùy tiện kết giao bạn bè lại gặp được cháu gái của Dawson, cô thật muốn trở về sẽ giao dục Trình Vũ một phen thật tốt, nói cho nó biết tầm quan trọng khi liên kết với công ty lớn này, dù sao cô cũng không phản đối đám cưới giao dịch, đứa bé kia nhìn cũng thuận mắt, cảm tình có thể bồi dưỡng, cô cùng chồng cô cũng vẫn là hôn nhân chính trị đó thôi, còn không phải ở chung cũng tốt đó sao. Cưới đứa bé kia, cháu của cô không phải có thể thuận lợi tiếp nhận Dawson, không cần phấn đấu cũng sống thoải mái cả đời, nghĩ đến bản thân mình vì cháu mình lót cho một tiền đồ tươi sáng, LÃnh Nguyệt càng nghĩ càng hưng phấn.
"Trình Vũ, chúng ta qua bên kia chơi đi." Ăn được một nữa Lucy bắt đầu không an phận, liền muốn lôi kéo Trình Vũ đi đến nơi các bạn nhỏ chơi đùa.
Trình Vũ do dự, mắt nhìn Trình Trình, Lãnh Nguyệt lại mở miệng trước: "Đi thôi đi thôi."
"Ông nội." Lucy cũng cầu xin sự đồng ý của ông nội mình, nhìn thấy Dawson gật đầu, liền vui vẻ lôi kéo Trình Vũ chạy đến hướng chơi đùa bên kia.
Lucy cởi giày chơi vui vẻ trên một mảnh đất nhỏ, Trình Vũ cũng cởi giày, đưa giày của nó và Lucy cất kỹ phía sau, ngồi ở bên cạnh, lấy ra máy tính, Lucy một bên vẫn chơi vui vẽ điên cuồng.
Dawson thấy như vậy gật đầu hài lòng với Trình Vũ, Lãnh Nguyệt cười giống như mèo ăn vụng, Trình Trình không hiểu rõ chân tướng, mà Louis đã sớm nhìn ra Lãnh Nguyệt muốn làm cái gì, cũng không nói ra, trò chuyện một chút với Dawson
Trình Vũ bớt chút thời gian nhìn phía trước, liền nhìn thấy cô bé đang cắn môi hốc mắt lại rưng rưng ôm trong tay quả bóng, trước mặt cô bé còn có một đứa lớn tuổi hơn so với cô bé, dường như hai người đang tranh chấp, người lớn đang nói chuyện, không có chú ý đến mọi chuyện bên này, Trình Vũ liền để máy tính xuống đi qua.
"Lucy."
"Trình Vũ, nó cướp quả bóng, lại còn đánh mình." Lucy chìa ra bàn tay nhỏ nhắn, phía trên còn ấn đỏ, khuôn mặt nho nhỏ của Tình Vũ có chút tức giận, đưa tay kéo Lucy qua xoa xoa tay cho nó.
"Mày chơi lâu như vậy, để cho bọn tao chơi một chút thì có làm sao." Cô nhóc đối diện chống nạnh, kiêu căng nói.
Trình Vũ đem Lucy che chở phía sau: "Bên kia vẫn còn rất nhiều, nếu mày muốn chơi, có thể qua bên kia lấy."
"Không cần! Tao là muốn quả bóng trên tay nó kìa."
"Có chuyện gì?" Một người đàn bà đi qua đến bên người đứa nhóc, đứa nhóc đang kiêu ngạo liền khóc nức nở: "Mẹ, chúng nó cướp quả bóng của con."
Một người phụ nữ không phân biệt thị phi, nhìn thấy con gái mình khóc, liền đau lòng kết luân hai đứa nhóc trước mặt có lỗi: "Tiểu Ngãi Lợi đừng khóc, mẹ giúp con lấy bóng về."
Cô ta trấn an con gái xong đứng lên, ánh mắt đứa nhóc Aili vụng trộm làm mặt quỷ đối với Trình Vũ, cho tụi bây không cho tao quả bóng.
"Đưa quả bóng đây." Người phụ nữ ra lệnh với Trình Vũ.
"Dì, quả bóng là của chúng cháu chơi trước, chúng cháu không có đoạt của nó." Trình Vũ có ý muốn giải thích, mẹ bảo gặp những chuyện như thế này phải bình tĩnh giải quyết, ngàn vạn lần không cần dùng đến vũ lực.
"Không cần biết là cái cướp của ai, hiện tại đem quả bóng đưa cho con gái tôi." Người phụ nữ dường như không muốn giải thích, tay nhanh chóng cướp đoạt quả bóng của Lucy đang ôm trong ngực.
Trình Vũ nghĩ có đôi khi bà nội vẫn đúng, trên thế giới này có quá nhiều người không nói lý lẽ, nó gắt gao che chở Lucy tận lực để cô bé không bị thương, ngay lúc nó nghĩ trên mặt mình khẳng định sẽ bị đỏ bở móng tay cào, nó cùng với Lucy đã được bế lên.
Mấy người vội vàng chạy đến, Nguyệt Thanh Thiển cùng Louis phân ra ôm Trình Vũ cùng Lucy, Trĩnh Vũ đột nhiên nghĩ, nó bảy tuổi, cha cùng bà nội chính là một nền tảng trăm năm.
"Lá gan không nhỏ, muốn khi dễ cháu của tôi sao?" Lãnh Nguyệt đưa tay chỉ người phụ nữ kia, bọn họ mà chạy đến trễ, cô dâu tương lai này không phải là bị khi dễ rồi sao.