Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342056
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2056 lượt.
úng ta sao?" Tô San đương nhiên không cam lòng chịu thua như vậy, bại dưới tay người nào cũng không thể chấp nhận bởi cái tay tiện nhân Tạ Sily kia.
"Tàn Lang?" Tạ Tina hừ lạnh một tiếng, "Hai cái đó không giống nhau, hiện tại hắn trước mặt anh Bắc Đường Giác đến cái rắm cũng không dám đánh, chuyện phía sau bị Bắc Đường Giác biết, cũng không biết thần kinh hắn phát giác cái gì lại không cho phép Tàn Lang ra tay, hắn cùng Nặc không phải là như nước với lửa sao? Tạ Sily nói rõ được Nặc thiên bị, nếu Tạ gia đều rơi vào tay Tạ Sily, Tạ gia cùng Nặc liên thủ thì Tàn Lang của hắn có thể đấu lại sao! Đều là ngu ngốc."
Lãnh Nguyệt trợn trắng: "Cô không nói làm sao tô biết, tôi cũng không phải mẹ cô."
Tô SAn không nghĩ tới cái người này lại nhanh mồm nhanh miêng: "Tôi là mẹ của Tạ Tina."
"A..." Việc đó thì như thế nào, Lãnh Nguyệt không có hứng thú, cô còn tưởng rằng, gặp được nhân vật nào lợi hại, không nghĩ đến một chú hứng thú đều không có.
"Tôi muốn cô gọi điện thoại cho Phil, để cho hắn không được phải nhúng tay vào chuyện của Tạ gia, nếu không thì chờ nhặt xác của cô đi!"
"A... Đưa điện thoại cho tôi."
Nhất thời Tô San bị hiểu tình không sợ hãi của cô làm cho lờ mờ, cô ta không phải là nên hoảng sợ sao, hoặc là bày tỏ thái độ thà chết không chịu khuất phục, bản thân mình không chịu gọi điên thoại nhờ cứu, cô chuẩn bị nhiều thứ để hù dọa cô ta đều vô dụng rồi.
"Không phải muốn gọi điện sao? Không đưa điện thoại cho tôi thì làm sao mà gọi?" Lãnh Nguyệt thúc giục.
Mặc kệ cô ta muốn sử dụng thủ đoạn nào, đều đã dưới tay của mình, Tô San đưa điện thoại cho cô ta: "Đừng giở trò gì."
Lãnh Nguyệt gọi điện thoại cho Nguyệt Độc Nhất: "UY! Mẹ con bị Tạ gia bắt cóc, bọn họ nói là con không được phá hỏng chuyện của Tạ gia, nếu không bọn họ liền giết con tin."
Nhận được điện thoại nhất thời Nguyệt Độc Nhất cũng không gấp: "Mẹ không có việc gì đi đến Tạ gia làm cái gì?" Lấy một phần tư liệu trên giá sách, tiếp tục ngồi xuống bàn.
"Con có nghe mẹ nói chuyện hay không, mẹ nói là bị bắt cóc." Thằng con đáng chết người ta nói muốn làm thị mẹ nó, thế mà không khẩn trương một chút nào, vợ nó là người, thế mẹ nó không phải là người ah, vẫn nên nhờ chồng mình tốt hơn.
Nguyệt Độc Nhất xem báo cáo trên tay, không lạnh không nhạt đáp: "Có phải đợi người ăn cơm chiều không?"
"Thằng con đáng chết, người ta muốn giết con tin."
"Vậy thôi, con nói phong bếp không cần làm cho mẹ, chơi đã thì về, nếu cao hứng thì giúp con giải quyết chuyện của Tạ gia, gần đây hơi bận." Anh không còn kiên nhẫn ở lại Itally, còn có cá tính mẹ anhh cứ ầm ĩ, không náo chết vài người sẽ không ngừng tay, bà mới không cần quan tâm sau đó người khác phiền toái mà chết, vốn anh cũng muốn xử lý chuyện của Tạ Tina, nhưng năng suất quá chậm, để cho mẹ anh can thiệp cũng bớt việc.
"Uy! Thằng con đáng chết, con không có lương tâm!" Trong lòng Lãnh Nguyệt khó chịu, cô quá nhàm chán, cái loại nhàm chán này dẫn đến hiện tại cô muốn động kinh, người nào làm cho cô bực tức, đem điện thoại đạp xuống mặt đất, đập hư.
Bộ mặt Tô San giật giật, Lãnh Nguyệt nhìn cô ta cười hì hì: "Không có việc gì, con tôi không để ý đến tôi, tôi gọi cho Louis, biết Louis chưa."
Tô San cũng lăn lộn nhiều năm bên ngoài dĩ nhiên biết Louis là ai, nhưng mà thần kinh người phụ nữ như vậy không ngờ lại là mẹ của Phil, nhưng mà quan trọng con trai lại mặc kệ cô ta, cô ta gọi cho Louis thì có lợi ích gì, nhưng mà đoán cô ta không đùa giỡn hay dối trá, cho nên cô để cho thuộc hạ đưa đến một cái điện thoại khác: "Nếu như cô lại làm không được, tôi liền bắn chết cô." Phụ nữ vô dụng thì giữ làm gì.
Lãnh Nguyệt gọi cho Louis, nghe được âm thanh trầm ấm dễ nghe của Louis: "Tiểu Lộ, người ta bị bắt cóc rồi." Cô tận lực làm nũng.
"Là sao? Ai mà xui xẻo lại bắt cóc em?" Louis một bên nghe điện thoại một bên cùng Nguyệt Thanh Thiển liếc đấu với nhau.
"Ghét! Anh sao lại nói như vậy với em, bọn họ nói Nặc không cần lo chuyện của Tạ gia, nếu không thì một súng bắn chết em."
"Vừa rồi Độc Nhất nói em có thể không về ăn cơm chiều đúng không? Vốn anh còn muốn làm mấy món em thích ăn,"
Louis thấy Nguyệt Thanh Thiển nhìn chằm chằm vào điện thoại, nhún vai một cái rồi đưa cho ông ta, Nguyệt Thanh Thiển để ở bên tai, nghe được âm thanh nũng nịu của cô nói với người trước mặt: "Tiểu Lộ... Chẳng lẻ anh không thích em."
Tiểu Lộ? Nguyệt Thanh Thiển dùng ánh mắt giết người nhìn Louis, Louis chưa nghe hết, liền đưa cho ông nghe để ông tức chết.
"Em đang ở đâu?"
Lãnh Nguyệt nghe thấy âm thanh không bình thường, lấy điện thoại ra khỏi tai một lúc: "Chồng...Em bị bắt cóc rồi...anh mau tới cứu em..."
"Muốn tôi thay em hỏi hắn ta, hắn có có yêu em hay sao?" Tiếng Nguyệt Thaanh Thiển lạnh nhạt dị thường.
"Khụ khụ...Chồng nói cái gì thế, vừa rồi là em hỏi anh có yêu em hay không."
Tô San nghe thấy Lãnh Nguyệt cứ nhàm chán nói chuyện, từ từ bị mất hết kiên nhận: "Đàn bà kia, đừng nói lời vô nghĩa."
Nguyệt Thanh Thiển cúp điện thoại, vẽ mặt Lãnh Nguyệt