Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342051

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2051 lượt.

màu Lam: “Tôi muốn Trình Trình tiểu thư để trang sức của cô vào đây.”
Trình Trình trầm mặc một hồi, tay đem đôi bông tai cùng vòng cổ để lên cái hộp. Bắc Đường Giác đối với động tác nhu thuận của Trình Trình hết sức thõa mãn, xem xét đôi bông tay, nháy mắt đôi bông tay trong anh ta biến thành bột phấn: “Đồ công nghê thô sơ như vậy không xứng với tiểu thư Trình Trình, Bang Tàn Lang có chuẩn bị cho cô một đôi kim cương đẹp hơn, tôi nhớ cô nhất định sẽ thích.”
Trình Trình biết Tàn Lang cũng buôn bán kim cương, anh ta bóp nát bông tay không phải vì muốn đưa trang sức mới cho cô, mà vì anh biết bên trong có thiết bị truy tìm.
Đối mặt với người đàn ông này cô thủy chung vẫn duy trì cẩn thận, Ít nhất cô không cần lo lắng thân thể của mình chịu hành hạ, Bắc Đường Giác này có tính thương hương tiếc ngọc.
“Tiểu thư Trình Trình, mời.” Bắc Đường Giác mời cô đi vào nhà, nơi này trang trí cực kỳ khác biệt, nhưng mà Trình Trình không có tâm tình thưởng thức.
“Tiểu Mễ mấy ngày nay không có ăn com, cô ấy mang thai, tôi hy vọng cô có thể khuyên nhủ cô ấy.” Bắc Đường Giác đứng lại tại cửa phòng, trên tay nhận từ người giúp việc một mâm đồ ăn, đưa cho Trình Trình, mang theo chân thành khẩn cầu, “Tôi không đi vào.”
Mang thai rồi sao? Trình Trình sửng sờ tiếp nhận mâm thức ăn, mọi người đi hết, nhìn hành lang trống trơn, không biết BẮc Đường Giác đã đi ra kia, nhưng mà cô không dám chạy loạn, Bắc Đường Giác đứng ở xa kia xem ra không có an toàn, bất quá vừa rồi vẻ mặt anh ta nói đến Bối Mễ cũng không có chút nào giả dối, mở cửa ra, Bối Mễ vốn tiếng nói tràn ngập nhiệt tình giờ trở nên quạnh quẽ, cô thấy Bố Mễ ngồi trên bục cửa sổ, bức màn che giấu thân thể của cô ta chỉ lưu lại một hình bóng ở trên mặt: “Tôi không có khẩu vị, không muốn ăn.”
Nhìn qua bóng dáng kia Trình Trình cảm thấy được Bối Mễ thật gầy, đỡ thắt lưng mang chén dĩa đi qua: “Cậu không muốn ăn, cũng phải nghĩ cho đứa bé trong bụng chứ.”
“Trình Trình!” Bối Mễ nghe được tiếng nói, không thể tin được quay đầu nhìn thấy cô ở phía sau, bổ nhào vào trong ngực cô, nhỏ giọng khóc.
Bối Mễ là người cực kỳ kiên cường, chưa từng thấy cô ta khóc bao giờ, không biết Bắc Đường Giác làm gì đối với cô ta, trong lòng Trình Trình cực kỳ tức giận.
“Sao cậu lại tới đây?” Bối Mễ lau nước mắt.
“Bắc Đường Giác mời mình đến làm khách.” Anh ta nói như vậy.
“Anh ta lại muốn làm cái gì!” Bối Mễ đứng thẳng lên, “Mình đi tìm anh ta tính sổ.”
“Đừng…Bối…”Tay Trình Trình giữ chặt Bối Mễ, nhưng mà thình lình lại đau bụng, để cho hô hấp của cô dồn dập, “Bối….Mình đau bụng…”
Thấy bộ dáng của Trình Trình, nhất thời cũng luống cuống theo: Có phải là sắp sinh hay không...làm sao bây giờ... Bắc Đường Giác... Cậu chờ mình...mình đi gọi người..."
Lúc Bối Vối chạy vội ra ngoài, hai mắt Trình Trình trợn ngược, ngất đi.
Nguyệt Độc Nhất ở Anh Quốc nhận được điện thoại của Thanh Á liền bay suốt đêm trở về, ở trong phòng của căn cứ Nặc.
"Ngày đó lái xe chở tiểu thư Trình Tình đi bệnh viện không có trở về, mà theo dõi xe ở bệnh viện, thấy Trình Trình bước lên môt chiếc xe."
"Có thể yên lặng không một tiếng động mang tiểu thư Trình Trình đi, trừ bỏ Tàn Lang thì không có ai có thể làm được. Người đàn ông trong xe cũng giống như là Bắc Đường Giác."
"Thiếu chủ, tôi đột nhiên nghĩ đến một chuyện." Thủy Bách Nhật nói.
"Nói." Nguyệt Độc Nhất vẫn không nói lên ý kiến của mình.
"Mấy ngày phu nhan trở về, đi qua Tàn Lang, dường như nhiễu loạn không nhỏ, nếu thật sự Bắc Đường Giác muốn trở về trả thù, khả năng bắt cóc tiểu thư Trình trình rất lớn."
"Vì sao không ai báo cho tôi." Sắc mặt Nguyệt Độc Nhất thật bình tĩnh.
"Phu nhân không cho báo, nói là chuyện nhỏ."
Nguyệt Độc Nhất gắt gao đánh mạnh lên tay vịn, im lặng một chút: "Các người lui xuống đi."
Bốn người liếc mắt nhìn nhau: "Vâng ạ."
Ngoài phòng cấp cứu ở Tàn Lang, Bối Mễ lo lắng đi tới đi lui, trong lòng không yên, lúc Trình Trình bị đưa vào đã không tốt, có thể xảy ra chuyện gì hay không.
"Yên tâm, không có việc gì." Bắc Đường Giác trấn an Bối Mễ, đáng tiếc người này không cảm kích anh mà còn hất tay anh ra: "Nếu Trình Trình có chuyện gì, đời này tôi không tha thứ cho anh."
Bối Mễ xoay người lại nhìn phòng cấp cứu, Bắc Đường Giác hoảng loạn, vì cái gì mà hai người lại trở nên như thế này.
Lo lắng chờ đợi, một tiếng khóc của trẻ sơ sinh vang lên dữ dội trở nên kinh hỉ, Bối Mễ vui vẽ quay đầu nhìn Bắc Đường Giác, đây là lần đầu tiên trong mấy ngày cô nở nụ cười đối với anh: "Sinh rồi! Đứa bé sinh rồi."
Bắc Đường Giác hết sức may mắn khi đứa nhỏ này sinh ra, ít nhất anh đã làm cho trên mặt Bối Mễ có nụ cười.
"Thiếu chủ, là bé gái, mẹ an toàn, đứa trẻ cần thở bình hai ngày" Người mổ chính là Quỷ Y của Tàn Lang, anh không phải là bác sĩ toàn khoa Thủy Bách Nhật của Nặc, thay người khác đỡ đẻ nhưng vẫn là lần đầu tiên, may mắn y học có bộ phận là thông, ở trên bụng dùng dao, lấy đứa bé ra, lại vá lại bụng là được.
Bối Mễ ôm đứa bé mới sinh còn nhiều nếp nhăn, trong lòng thỏ