Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341865
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1865 lượt.
iu hiện ngoài hành động, Phong Cẩm Thành đã nghĩ đặt vợ anh dưới thân hung hăng yêu thương, nhớ thương hơn phân nửa buổi tối, sao có th bỏ qua miếng thịt đã đưa đến tận miệng, dù sao vợ anh phối hợp như vậy, còn là lần đầu tiên...
Cái miệng nhỏ nhắn mềm mại thơm ngào ngạt của vợ anh dán lên, ma sát trên môi anh chốc
lát, đầu lưỡi thử với vào miệng anh, một chút một chút lại trêu chọc, trêu chọc Phong Cẩm Thành đến từng đợt tê tê ngứa ngáy trong lòng...
Kĩ xảo của vợ anh không có mấy tiến bộ, điều này không thể trách cô, nên trách chính là
Khi cô cầm lấy chỗ sưng tấy nóng bỏng kia, không khỏi có chút sợ hãi, kích thước kia... Mắt Kê Thanh hơi cúi xuống nhìn lướt qua, nhẹ nhàng nhảy lên, giống như một dã thú kiêu ngạo tràn đầy...
Kê Thanh cho tới bây giờ chưa từng cẩn thận nhìn Phong Cẩm Thành như vậy, mà lúc này, lần đầu tiên cô nhìn kĩ lợi khí cô đã dùng qua vô số lần, bỗng nhiên có chút muốn lùi bước...
Chính là cô đã quên, cô đem một người đàn ông cấm dục hơn hai năm ra khai trai tới tình trạng này, muốn lùi bước, làm sao có thể...
Phong Cẩm Thành nhanh chóng tách ra hai chân cô, động thân mà vào, bàn tay to dẫn theo chân nhỏ thanh tú của cô mà kéo lên cao... Thân thể Kê Thanh gần như bị anh uốn thành một góc vuông, chân cũng gần như thành góc bẹt, mà anh theo động tác lên, vừa nhanh vừa ngoan, cái loại tần suất khiến cả bọt nước vẩy ra xung quanh...
Tần suất như vậy ngay từ đầu Kê Thanh có chút không thích ứng, cảm thấy quá sâu, địa phương bên trong có chút ê ẩm mà trướng đau, cô muốn hé miệng cầu anh chậm một chút, lại phát hiện miệng cô khi mở ra, lại phun ra một chuỗi từ ngữ không có nghĩa, cái tiếng mềm mại rên rỉ này, thật sự không có chút lực thuyết phục nào...
Hơn nữa, cảm giác trướng sưng rất nhanh đi qua, đó là một cảm giác đói khát trống rỗng xa lạ, trong lòng cô thế nhưng lại hi vọng anh có thể nhanh hơn một chút... Mặc dù trong thời điểm thần chí mơ màng không rõ, nhưng lời như thế Kê Thanh cũng tuyệt đối không nói ra, chính là tiếng rên rỉ của cô, bất tri bất giác càng thêm yêu kiều mềm nhũn, thân thể cũng cong thành một độ cong khó nhịn, thắt lưng mảnh mai nghênh đón như có như không, gần như bức Phong Cẩm Thành tới điên cuồng...
Mỗi lần vợ anh nhiệt tình lên đều làm anh kinh hỉ, Phong Cẩm Thành ôm vòng thắt lưng vợ, lưu loát chuyển một cái, hai người liền rơi... Lúc bất chợt từ dưới đảo lên, Kê Thanh tỉnh lại trong khoảnh khắc, thân dưới bị chống đẩy liên tục, lại nhanh chóng bay đi...
Tư thế này, trước kia tuyệt đối không có khả năng, không phải Kê Thanh không nguyện ý, mà là lấy tính cách đại nam nhân của Phong Cẩm Thành, mặc dù biết như vậy rất mới mẻ, cũng tuyệt đối không cho phép bản thân bị vợ áp đè ở dưới, nhưng lúc này âm kém dương sai, liền thành như vậy, hơn nữa, anh đột nhiên phát hiện, tư thế này ngoại trừ thân thể hai người hoàn toàn hợp làm một, hiệu quả thị giác cũng khá kích thích...
Hơn nữa lúc vợ anh động tình, có chút cuồng dã, mái tóc đen dài vương trên mông, mang chút hơi nước, vợ anh ngửa đầu, tóc thẳng buông xuống, quét qua đùi anh, tư vị kia có biết bao kì diệu ... Còn có, cái cổ với đường cong duyên dáng kia của vợ anh, mồ hôi trộn lẫn với nước, theo da thịt trắng muốt chảy xuống, lưu loát đảo qua bộ ngực duyên dáng vểnh cao, nhỏ xuống vùng bụng vẫn còn nóng của anh, làm dục hỏa trong người anh càng cháy mạnh.
Mà động tác đong đưa của cô, cái miệng nhỏ khẽ nhếch kia, kịch liệt phập phồng, hạt châu non mềm hơi run rẩy... Phong Cẩm Thành bỗng nhiên cảm thấy, có lẽ anh may mắn cưới được một bảo bối phiền phức, vợ anh so với bất kì phụ nữ nào đều phóng đãng hơn, hơn nữa loại phóng đãng này cùng tính tình lời nói bình thường của cô tạo thành một sự tương phản mãnh liệt, thỏa mãn tâm lý biến đổi bí ẩn của Phong Cẩm Thành... (e hèm người ta gọi đó là tâm lý biến thái =3=)
Vợ anh là dạng người như vậy, đóng cửa cũng chỉ anh có thể nhìn thấy, có thể hưởng thụ, mà có cô vợ phóng đãng như vậy đại khái là mơ ước của mỗi người đàn ông, lần đầu tiên Phong Cẩm Thành có cảm giác nguy cơ, chẳng qua, rất nhanh bị □ xông lên đại não bao phủ...
Dục vọng thối lui, tình triều yên lặng, Phong Cẩm Thành ôm cô vợ, ngồi trên xích đu lớn ngoài cửa sổ, có chút buồn bực, vốn dĩ được làm thỏa thích sung sướng như thế, Phong Cẩm Thành hẳn nên rất thích, nhưng lại là buồn bực, để cho vợ anh đứng thế thượng phong...
Phong Cẩm Thành hơi hơi cúi đầu, vợ anh được bọc trong áo tắm rộng thùng thình, nằm ghé trên người anh, lại nói, cái thân thể nhỏ nhắn nhu nhược này của vợ, thế mà lại bắt được anh, điều này làm Phong Cẩm Thành sau khi thoải mái qua xong, bắt đầu buồn bực, vì che giấu buồn bực, sau khi tắm đi ra, anh có chút bắt buộc, ôm vợ đã mệt đến không thể nhúc nhích được vào ngực xem sao...
Phong Cẩm Thành còn nhớ rõ, cô vợ trẻ tuy rằng lúc ấy mệt đến mắt không mở được, nhưng vừa nghe thấy đề nghị của anh, mở to đôi mắt hoảng sợ nhìn anh, thật làm Phong Cẩm Thành chịu đả kích, anh có kém như vậy sao. (đang ed cái j zợ -___-)
Lại nói tiếp, tro