Địa Ngục Cấm Ái: I Love My Sister
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341842
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1842 lượt.
ng mấy anh em bọn họ, lãng mạn nhất là Diệp Trì, đừng nhìn vẻ ngang ngược của hắn lúc bình thường, khi tán gái, một đống chiêu thức lãng mạn một người tiếp một, cái gì mà nhìn sao, cái gì mà đóng quân dã ngọai, hứng gió ngắm hoa... thật không ít thiêu thân.
Khi đó, bọn họ đứng xem một bên thật tâm phục khẩu phục, không khỏi oán hận Diệp Trì, cứ
một hồi lại đổi một người, bản lĩnh buông thả, không người nào so nổi, đáng tiếc cuối cùng lại dùng hết lên một con nhóc không hiểu phong tình, chẳng qua, người ta một nguyện đánh một nguyện chịu, Diệp Trì cảm thấy vui vẻ, cũng không tính là đáng tiếc.
Phong Cẩm Thành biết bản thân rất không lãng mạn, nói trắng ra, là người hời hợt, bên trong rất không thú vị, dù vậy, ánh mắt đó của vợ cũng thật đả kích anh, làm Phong Cẩm Thành vốn đã buồn bực, lại buồn bực thêm một tầng, chẳng qua trong sự bực bội đó, có một cảm giác hạnh phúc lăn tăn, chậm rãi dâng lên trong lòng.
Phong Cẩm Thành cảm thấy, cứ ôm vợ anh như vậy, trong lòng liền hết sức thỏa mãn, cảm giác thỏa mãn này dần dần khuếch tán, tràn đầy từng góc trong lòng anh...
Phong Cẩm Thành cúi đầu nhìn vợ anh hôn lên trên trán một cái, ngẩng đầu lên, bỗng nhiên phát hiện, vừa rồi trên trời đêm chỉ điểm mấy ngôi sao, lúc này đã là một khoảng ánh sao sáng lạn, ánh sao dừng trên khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say của vợ anh, giống như đom đóm phát sáng, mông mông lung lung, lại xinh đẹp đến kinh tâm động phách...
Phong Cẩm Thành đáp ứng cho Kê Thanh tìm việc làm, trong bụng chắc chắn vợ anh sẽ không tìm được công việc vừa ý, hoặc là nói, cô có thể tìm được việc, anh cũng có thể tìm được lý do không cho cô đi, đây là chủ ý Phong Cẩm Thành đã sớm tính tốt, mà thời điểm vợ anh nói cho anh, cô muốn tới tòa nhà luật sư Bác Nhã phỏng vấn, Phong Cẩm Thành thật sự có chút ngoài ý muốn.
Không phải là khinh thường vợ anh, mà là tòa nhà luật sư Bác Nhã cũng không phải là tòa nhà việc nhỏ bình thượng, người phụ trách Tiêu Bác Nhã tuổi không lớn, năm nay còn chưa đến ba mươi, cũng đã là luật sư nổi danh được biết trên quốc tế, những năm trước còn chưa có danh tiếng gì, từ hồi thắng quan tòa mấy trận Khóa Quốc kinh tế, Tiêu Bác Nhã danh lợi song thu, không chỉ ở thành phố B, cũng là nhân vật của cả nước, mười luật sư tốt xếp hạng năm ngoái hắn ta đứng thứ nhất.
Phong Cẩm Thành cùng hắn từng vài lần có duyên gặp mặt, trong ấn tượng chỉ có tuấn lãng văn nhã phong độ, nhưng không mất đi cơ trí, một người đàn ông xuất sắc, tuổi trẻ tài cao, sinh hoạt cá nhân cũng rất nghiêm cẩn, không có nghe qua chuyện xấu gì, thậm chí, xuất thân của hắn cũng thần bí, chỉ nghe nói là tiến sĩ học viện Luật của Yale, cho dù không có gia thế hiển hách, nhưng bằng cấp vượt trội như thế, ở trong nước cũng coi như mạ vàng nạm kim cương.
Chẳng qua Phong Cẩm Thành cảm thấy, người đàn ông kia nhất định xuất thân không thấp, cái loại quý khí rơi trên người hắn, ngày một ngày hai rất khó tạo được, mấy thứ đó ngấm trong xương, tích lũy rất lâu mới có được.
Chính vì Tiêu Bác Nhã xuất sắc như vậy, mới làm Phong Cẩm Thành mắt luôn cao hơn đỉnh, chỉ gặp vài lần liền khắc sâu trong trí nhớ, đó là người đàn ông không dễ làm người khác bỏ qua, mà trong tòa nhà luật sư của hắn, cho dù chỉ là em gái làm tạp vụ, trình độ cũng đều là thạc sĩ trở lên, cái này anh thực ra là được nghe nói.
Hơi nóng phun ra từ trong môi, nhẹ lướt sau tai Kê Thanh, một trận tê dại ngứa ngáy... Mặt Kê Thanh vụt một cái liền đỏ, màu hồng tươi đẹp từ hai má nhanh chóng lan ra sau tai...
Phong Cẩm Thành bỗng nhiên nghĩ ra một biện pháp rất tốt để hông cho vợ anh ra ngoài đi làm, môi mỏng khẽ nhếch lên, cắn một miếng lên vành tai phấn hồng của cô, thấp giọng nói:
"Vợ à, không bằng chúng ta cho Tiểu Tuyết thêm đứa em trai đi!"
Lúc Kê Thanh còn đang ngạc nhiên, đã bị người đàn ông phía sau trực tiếp đẩy ngã lên sô pha, môi cũng bị chặn lại, bàn tay to thuần thục với vào trong quần áo nhà rộng thùng thình của cô trêu chọc... Rất nhanh Kê Thanh đã bị anh trêu đến không còn là chính mình...
Sau giữa trưa ánh dương từ cửa sổ sát đất tiến vào, dừng ở trên người đôi nam nữ đang dây dưa chặt chẽ trên sô pha, tuy là ngày đông giá rét, lại hết sức ấm áp...
Phong Cẩm Thành trong lòng chắc chắc, lần phỏng vấn này vợ anh sẽ không qua được, bởi vậy ngoài miệng dù dội nước lạnh, sau khi thể xác và tinh thần sảng khoái, vẫn là hào phóng bày tỏ ủng hộ, làm tâm tình Kê Thanh tốt hơn một chút, kỳ thật Kê Thanh cũng biết, Phong Cẩm Thành mặc dù nói khó nghe, nhưng là có đạo lý.
Bước vào đại sảnh cao ốc nằm tại đoạn đường hoàng kim, cô bỗng dưng thấp thỏm không yên, tòa nhà luật sư Bác Nhã biển chữ vàng, ở trong đại sảnh cao ốc sáng rọi rực rỡ, bút thể của nhà thư pháp khá nổi danh, tranh sắt ngân câu, khí thế trác tuyệt vừa nhìn đã biểu hiện rõ
ràng.
Kê Thanh cảm thấy bản thân thực vô dụng, nhiều lúc rất thiếu dũng khí, lùi bước, trốn tránh, tự ti, giống như đã thành thói quen của cô.
Kê Thanh hít ha