Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341966
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1966 lượt.
thiếu cũng thật có dáng người hầu nhỏ mà.
Kê Thanh từ trên tủ bát lấy ra nồi đặt lên bếp, mở tủ lạnh, vừa muốn ngồi xuống lấy canh gà nấu mì, đã bị Phong Cẩm Thành giữ lại: "Lấy cái gì? Để anh." Kê Thanh sửng sốt một chút: "Ngăn dưới cùng có canh gà, tôi đói bụng, muốn nấu chút mì ăn."
Phong Cẩm Thành lại nhíu mày: "Em dùng thứ đó đối phó với con anh sao, cha đâu, sao hôm nay không thấy cha?" Kê Thanh nhìn anh, hơn nửa ngày nói ra một câu: "Phong Cẩm Thành, chúng ta đã thật sự ly hôn rồi!" Cơ thể Phong Cẩm Thành không tự chủ được hơi cứng lại: "Em muốn nói gì?"
Kê Thanh gật gật đầu: "Tôi nghĩ nên nói là cha tôi, anh gọi thân thiết như vậy, dễ khiến người khác hiểu lầm..." "Hiểu lầm?" Mắt Phong Cẩm Thành hơi híp lại, ngũ tạng lục phủ như bị ngâm trong nước chua: "Ai hiểu lầm? Tiêu Bác Nhã? Kê Thanh, em đã sớm qua cái thời tình yêu liều lĩnh rồi, anh thấy, ít nhất em nên tự hiểu lấy mình, Tiêu Bác Nhã không tồi, nhưng Tiêu gia cũng không phải gia đình bình thường, mặc dù hai người tình chàng ý thiếp, hứa hẹn chung thân, nhưng chẳng lẽ Tiêu gia sẽ nhận một người phụ nữ đã từng kết hôn lại còn mang con như em, kết quả của chuyện này đã có thể thấy, em không biết, hành vi hiện giờ của em có chút phí công buồn cười hay sao?"
Phong Cẩm Thành nói một tràng, nghe qua thật giống lời khuyên nhủ tận tình xuất phát từ ý tốt, cho dù là ai cũng sẽ không nghi ngờ anh có cái gì không chính đáng. Nhưng đối với sự hiểu biết về anh của Kê Thanh, người đàn ông này tuyệt đối không lương thiện như thế, hơn nữa, Kê Thanh cũng đã học được cách đối phó với Phong Cẩm Thành, cũng trong quá trình đối phó ấy, tìm được sự thích thú khi trả thù.
Kê Thanh chớp chớp mắt, phun ra một câu: "Đây là chuyện của tôi, liên quan gì đến anh?" Trong nháy mắt làm Phong Cẩm Thành hận không thể phun ra ba lít máu.
Phong Cẩm Thành ở trong lòng phun nhổ vài lần, mới thoáng bình ổn cảm xúc đang quay cuồng, nếu cứ tiếp tục thế này, anh thực sự có khả năng bị vợ làm tức chết.
Sau khi biết cha vợ ra ngoài ăn cơm cùng mấy chiến hữu cũ, Phong Cẩm Thành lấy cớ không thể để tài nấu nướng của Kê Thanh làm độc hại con của anh, tự mình cầm dao, làm một bữa tiệc lớn sắc vị hương dinh dưỡng đủ cả, nuôi một lớn một nhỏ.
Ăn cơm xong, Phong Cẩm Thành thu dọn bát đũa, khi từ phòng bếp đi ra, mang theo một đĩa táo đã cắt vỏ, đặt trước mặt Kê Thanh, bản thân ngồi một bên xem ti vi cùng Kê Thanh, một chút ý tứ phải đi cũng không có.
Hai người đều không nói chuyện, chỉ có thanh âm đứt quãng truyền ra từ trong ti vi, dưới ngọn đèn ấm áp, tạo nên một bầu không khí hết sức bình thản hài hòa, bầu không khí như vậy, trong cuộc sống hôn nhân của họ rất ít ỏi, nhưng hôm nay lại dường như thật dễ dàng...
Kê Thanh hơi nghiêng người, khóe mắt không tự chủ được dừng trên người Phong Cẩm Thành, hôm nay anh tới đây rõ ràng thực vội, thậm chí chưa kịp thay bộ tây trang trên người, bình thường ở ngoài công ty Phong Cẩm thành mặc rất hưu nhàn, màu trắng pha vàng rất chọn người, hơn nữa còn là đàn ông, Phong Cẩm Thành lại có thể mặc tạo thành một phong cách tao nhã như vậy, thực làm người ta kinh diễm.
Chẳng qua, quần áo đa số của anh đều là xám hoặc đen, phối với caravat thích hợp, nhìn qua áo mũ chỉnh tề, hôm nay anh mặc trên người chính là một bộ tây trang màu xám bạc, cởi ra áo khoác, caravat cũng không đeo, cổ áo sơ mi đen tản ra, cúc áo thủy tinh lấp lánh dưới ánh đèn.
Anh nghiêng người ngồi trên sô pha, tư thái tự tại lại thanh thản, mắt nhìn chằm chằm ti vi, lông mày tuấn tú thỉnh thoảng nhăn lại, cho thấy đối với chương trình trên ti vi vô cùng không hứng thú, không giống như trước kia, trực tiếp phê bình hoặc là tắt tivi đi.
Kê Thanh không cho rằng tính cách từ gốc rễ của một người có thể thay đổi dược, nhưng từ sau khi ly hôn Phong Cẩm Thành lại thực sự thay đổi, trở thành một người đàn ông cô không biết, mặc dù vẫn không dịu dàng, nhưng lại học được cách tôn trọng và săn sóc...
"Cuối tuần chúng ta tới biệt thự ngoại ô ở hai ngày đi! Hôm qua Tiểu Tuyết nói với anh nó muốn mẹ." Phong Cẩm Thành ra vẻ tùy ý nói một câu, Kê Thanh đột nhiên cảnh giác, trong nháy mắt lại thay bằng một mảnh mềm mại chua xót, được một lúc lâu mới hơi gật đầu một cái.
Trong mắt Phong Cẩm Thành chợt lóe lên ánh sáng, buồn cười phát hiện, một giây vừa rồi kia, anh thế nhưng có chút khẩn trương, cũng may tâm vợ anh vẫn mềm, không bỏ được đứa nhỏ, lấy con gái làm cái cớ, quả thật thử trăm lần đều linh nghiệm, nhưng con gái cũng không thể giải quyết được gốc rễ vấn đề giữa bọn họ.
Phong Cẩm Thành thở dài trong lòng, ánh mắt lặng lẽ dừng trên người vợ, bởi vì mang thai, nên có chút đẫy đà hơn, khuôn mặt nhỏ nhắn mịn màng ở dưới ánh đèn, giống như có một loại mẫu tính thản nhiên tỏa ra, xinh đẹp mà tươi sáng.
Tay anh không khỏi ngứa ngáy, thật muốn ôm cô vào lòng, hôn nhẹ, sờ nắn, nhưng... Nắm tay Phong Cẩm Thành lại chậm rãi buông ra, không khỏi âm thầm cười khổ, bản thân có phải hay không tự ngược không thể sống, nhưng mà Tiêu Bác Nhã...
Sắc mặt Phong Cẩm Thà