The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Yêu Mưu Tình

Bá Yêu Mưu Tình

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341851

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1851 lượt.

hỏi liên tiếp của cha vợ, Phong Cẩm Thành nhất thời nghẹn lời, vừa định giải thích thì tiếng nói ở trong phòng bệnh bỗng nhiên vang lên, Kê Thanh đang tựa người vào khung cửa nói :" Ba, mời ba vào." Giọng nói vẫn có chút khàn khàn.
Kê Thịnh hoảng hốt, vội vàng bước đến đỡ lấy con gái :" Mới có vài ngày sao lại thành ra như vậy chứ. . ." Phong Cẩm Thành chỉ có thể trơ mắt nhìn hai cha con tiến vào phòng bệnh, Phong Cẩm Thành rất rõ ràng, bản thân mình cũng không có khả năng ngăn cản cha vợ, hơn nữa nếu Kê Thanh đã gọi cha vợ đến, hắn đã biết toàn bộ mọi chuyện đã không còn cứu vãn được nữa.
Thời điểm Kê Thịnh đi ra, Phong Cẩm Thành giật mình khóe miệng không nói nên lời, chỉ gọi lên một tiếng :" Ba. . ."
Kê Thịnh nhìn hắn thật lâu rồi nói :" Từ nhỏ đến lớn Tiểu Thanh chưa bao giờ cầu xin ba điều gì, nhưng lần này con bé lại cầu xin ba. . ."
Phong Cẩm Thành ngây người, chậm rãi từng chữ từng chữ một hỏi :" Vợ con cầu xin ba chuyện gì?"
Kê Thịnh thở dài nói :" Ba không biết hai con đã xảy ra vấn đề gì? Một chữ Tiểu Thanh cũng không nói ra, chắc con cũng có thể nhìn thấy, con bé cũng đã rất mệt mỏi, rất là mệt mỏi, ba không đành lòng đứng nhìn, ba rất đau lòng. . ."
Sau khi Kê Thịnh đi rồi, Phong Cẩm Thành ngồi đó thật lâu, mới bước vào phòng bệnh, thời điểm hắn đi vào Kê Thanh đang ngồi ở trên giường nhìn hắn, Phong Cẩm Thành bước lại gần, đứng ở bên giường nhìn cô thật lâu, sau mới mở miệng nói :" Nếu em cứ muốn chọn cách ly hôn, dù muốn dù không anh cũng đành phải chấp thuận, nhưng Tiểu Tuyết không thể để em mang đi."
Khi Phong Cẩm Thành nói ra những lời này, hắn cũng không hề chớp mắt, chỉ nhìn chằm chằm Kê Thanh, trong lòng lóe ra một tia hy vọng, đây cũng là lợi thế cuối cùng của hắn.
Kê Thanh rất bình tĩnh, bình tĩnh đến dị thường một chút phập phồng cũng không có, chỉ hơi gật đầu, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên bụng của mình, chậm rãi nói :" Vậy em muốn đứa nhỏ này."
Phong Cẩm Thành bỗng nhiên cảm thấy trong lòng vừa chua xót vừa đau khổ, hai ngày trôi qua, câu đầu tiên Kê Thanh nói với hắn chính là như vậy, thật sự là hết sức châm chọc...






Hai ngày sau, Kê Thanh xuất viện, về phần chỗ ở thì trước khi mẹ Kê Thanh mất có để lại cho cô một căn nhà, tuy là có chút cũ kỹ nhưng cũng không đến nỗi tệ, dọn dẹp một chút là có thể ở được, Kê Thanh bàn bạc với cha của cô, hai cha con đồng ý cùng nhau chuyển qua đó ở, với lại căn nhà mà cha đang ở dù sao cũng là nhà Phong Cẩm Thành mua, Kê Thanh cũng không muốn sau khi ly hôn mà còn phải dây dưa với Phong Cẩm Thành, sau khi cô nói những lời này Phong Cẩm Thành nghe xong cũng không tức giận, chỉ lạnh lùng cười mà nói :" Dù cho em có sống ở ngoài vỉa hè anh cũng không quan tâm, nhưng đừng đ con anh phải chịu thiệt thòi."
Kê Thanh bị hắn chọc tức, nhất thời không biết nên nói gì, căn bản hắn là người đàn ông không nói lý, thật sự chuyện ly hôn của hai người nhanh như vậy đã giải quyết xong, chuyện này Kê Thanh chưa hề nghĩ tới .
Cô không biết cha của cô đã nói gì, nhưng từ sau ngày đó trở đi chuyện hôn nhân của hai người coi như đã chấm dứt, hôn nhân của cô với Phong Cẩm Thành từ lúc bắt đầu đã không vững vàng không có nền tảng, thì làm sao có thể mong ước có kết quả tốt đẹp cùng viên mãn chứ, có lẽ đây cũng được coi là một kết thúc tốt đẹp rồi, dù sao hai người cũng không cần phải đến tòa án để giải quyết.
Kê Thanh trở về căn nhà thuê ở trong nội thành, còn có Kê Thịnh đi cùng, tuy rằng ông không biết lý do vì sao mà con gái và con rể lại thành ra như vậy, nhưng Kê Thịnh vẫn đứng trên lập trường của con gái mà suy nghĩ, từ trước đến nay hắn nợ con gái nhiều quá, hắn nghĩ về sau nên để cho cô tự chọn lựa cuộc sống cho riêng mình, muốn như thế nào hắn cũng sẽ đồng ý.
Lúc Phong Cẩm Thành về đến nhà, vừa bước vào cửa đã thấy hành lý của cô xếp gọn gàng ở góc cửa, Kê Thanh đang nhàn nhã ngồi ở bên cửa sổ đọc sách, trong phòng trống trải im lặng, ánh nắng chiếu vào người cô, nhìn qua thấy cô có chút gầy và tiều tụy.
Kê Thanh nhìn mấy món ăn màu xanh ở trên bàn, sau khi quan sát thật lâu nghi hoặc hỏi :" Đây là cái gì, sao nhìn giống mộc nhĩ vậy ?"
Tiêu Bác Nhã đứng đối diện nói :" Đây là rau chân vịt, ở ngoài đồng ruộng có rất nhiều, giá trị dinh dưỡng rất cao, hơn nữa rất có lợi cho phụ nữ mang thai."
Kê Thanh nếm thử một miếng, cảm thấy món ăn này có một loại hương vị hết sức ngon miệng cùng một cảm giác khoan khoái.
Tiêu Bác Nhã quan sát cô, đồng thời hỏi :" Sao ? Có hợp khẩu vị không ?"
Kê Thanh gật gật đầu. Đúng là thời tiết tháng tư thật ấm áp, nơi này rất xa nội thành, phong cảnh cũng không tệ không khí lại rất yên tĩnh và trong lành hơn so với thành phố ồn ào kia, nơi này giống như một loại hình khu du lịch sinh thái vậy, có thể đến đây nghỉ ngơi, dưỡng thần đều rất tốt, tuy là nơi này rất xa nội thành nhưng cũng có rất nhiều người đến đây ngắm cảnh cùng hít thở không khí trong lành .
Lúc bọn họ mới đến đây, gần cổng ra vào đã có rất nhiều xe đ