Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341690
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1690 lượt.
đầu của bé, lấy khăn tay lau tay bé, nghĩ rằng đó là đương nhiên , bác sĩ Triệu nhiều nhất chỉ xử lý cái lỗ nhỏ trên răng, bác sĩ Niếp là trực tiếp thao tác dao nhỏ mở ra não người! Trình độ hung tàn hoàn toàn không thể so sánh được rồi!
Na Na mang tiểu Viễn đến tiệm sách báo gần đó đi dạo một lát, mua cho bé mấy tập tranh thiếu nhi, lại dẫn bé đi mua rất nhiều giấy bút.
Na Na đã hơn nửa tháng không về nhà, tiểu Viễn tuổi còn nhỏ như vậy cũng không thể có người thân ở bên cạnh để hưởng thụ tuổi thơ vô tư.
Cô ở bên ngoài không phải không có lo lắng, nhưng từ quân tổng bệnh viện đến nhà thật sự là quá xa, cô cũng chỉ có vừa vặn tranh thủ thời gian thay ca ban ngày nhanh chóng trở về nhìn tiểu Viễn một chút, hơn nữa mỗi lần về đều không được bao lâu lại vội vàng chạy về bệnh viện, chỉ có thể ở cạnh bé thời gian rất ngắn.
Na Na vốn tâm sinh áy náy, lần này tiểu Viễn răng đau như vậy, lại làm cho cô áy náy không thôi, cảm thấy mình không làm tròn trách nhiệm, thực có lỗi với anh trai mình.
Bạn nhỏ Na Viễn răng đã không còn đau, lại có thể không cần đi nhà trẻ, bên người còn có cô nhỏ cùng chơi, tiểu tử kia cả người đầy hưng phấn, hai chân nhỏ chạy ở phía như bay, nhìn thấy cái gì hay đều vô cùng thích thú vừa gọi vừa cười, làm hại Na Na lo lắng đuổi theo ở phía sau, sợ bé té ngã hoặc là đụng vào người khác.
Na Na tâm mềm nhũn, mua cho bé hai cái kẹo mút, ngồi xổm xuống nghiêm túc nói: “Tiểu Viễn, cháu phải hứa với cô, chờ răng sâu trị khỏi mới có thể ăn, bằng không răng sâu còn có thể rất đau!”
Na Viễn tham lam nhìn kẹo mút như mèo thấy mỡ, thật mạnh gật gật đầu: “Vâng!”
Na Viễn đem kẹo mút bảo bối đặt trong cái túi nhỏ để ở đầu giường, chớp ánh mắt nói: “Tiểu Viễn không sợ đau, răng sâu đau, cô sẽ lại ở cạnh tiểu Viễn ~”
Lời nói vô tư của đứa bé làm cho đôi mắt Na Na nóng lên, nhịn không được ôm chặt lấy bé, hôn nhẹ đôi má béo mềm mại, đau đớn như dòng suối không ngừng chảy qua trái tim cô.
Sắc trời không còn sớm , ánh tịch dương nơi chân trời làm nổi bật ra sự ấm áp, Na Na mang tiểu Viễn đi ăn cơm chiều,lại mua thêm chút đồ cho bé, liền ngồi xe đưa bé trở về.
Đứa nhỏ đùa nghịch cả ngày,ngồi trên xe buýt mà mệt mỏi rã rời, thân mình nho nhỏ dựa vào trong lòng Na Na,tay nhỏ bé mềm mại bất an gắt gao nắm chặt ống tay áo của cô.
Thời điểm về đến nhà trời đã tối rồi, Na Na cố sức ôm tiểu tử kia, cắn răng lên lầu, đem nhóc con nặng nề ngủ ôm trở về nhà, nhẹ nhàng đặt ở bé trên giường, cởi quần áo bé rồi đắp chăn, thật cẩn thận hôn má bé rồi mới nhẹ nhàng bước ra ngoài.
Bà Trần chờ bọn họ trở về, đưa cho cô cốc nước, đè thấp thanh âm nói: “Mệt mỏi không, đứa ngốc mau tới đây nghỉ ngơi một chút!”
Na Na uống cạn cốc nước, đã quá muộn rồi không thể trì hoãn thêm, đem tình trạng của tiểu Viễn nói ra, nhờ bà Trần chú ý răng miệng tiểu Viễn, liền vội vàng xuống lầu rời đi.
Ban đêm gió mát, chuyến xe cuối cùng chỉ có vài người, Na Na ngồi ở cuối cùng, nhìn ánh đèn lướt qua, trong lòng tràn đầy khổ sở khó nhịn.
Thời điểm Na Na sinh ra, anh trai Na Hác đã mười tuổi, cậu bé tính trẻ con sùng bái người cha cao lớn uy vũ, theo bản năng mà bắt chước khiến cho hắn còn nhỏ tuổi đã tràn ngập sự bảo hộ với em gái.
Khi đó cha bọn họ tuy rằng chỉ là công nhân, thời điểm đến phiên trực có khi hai ba ngày không về, mẹ lại vừa thăng lên làm y tá trưởng, thời gian nghỉ sanh không quá lâu nên không có nhiều thời gia bên bọn họ.
Na Na quá nhỏ không thể không có người ở bên, vậy là Na Hác chàng trai nhỏ liền chủ động gánh vác trách nhiệm, cả ngày ôm bế cô, dù đi nơi nào cũng đều mang cô theo.
Cái tuổi đó là đúng thời điểm dễ dàng chán ghét bài xích người khác, bởi vì Na Hác luôn mang theo một cái đuôi, mấy đứa bé nam trong tiểu khu đều chê cười hắn, nhưng cậu bé kiêu ngạo đó lại hoàn toàn không để ý, châm chọc châm biếm khó nghe đều không dao động được quyết tâm Na Hác chiếu cố em gái.
Đứa trẻ mười tuổi, đúng là thời gian nghịch ngợm không an phận, đáng nhẽ là lúc cậu bé hẳn phải cùng bạn đồng trang lứa vui vẻ chơi đùa, lại thong thả chậm rãi ngoan ngoãn trưởng thành hơn, đem toàn bộ kiên nhẫn của mình dành cho em gái.
Na Na y y nha nha học nói, mở miệng nói câu đầu tiên là “Khanh khách”, làm cho Na Hác càng thêm kích động không thôi.
Có thể nói, Na Na là Na Hác một tay nuôi lớn!
Rất nhiều chuyện đều là sau này nghe ba mẹ nói mà biết được, Na Na khi đó tuổi còn quá nhỏ căn bản không nhớ rõ, sau này trong nhà dần dần khá hơn, ba mẹ cũng có nhiều thời gian ở cùng bọn họ, Na Hác lại vẫn như cũ cẩn thận tỉ mỉ chiếu cố cô, dùng bả vai còn non nớt của mình, cho cô một tuổi thơ vui vẻ vô lo.
Nhưng hiện tại, đứa con duy nhất của anh, cô lại không thể chăm sóc thật tốt, thậm chí ngay cả chuyện nhỏ nhất của tiểu Viễn là có người thân bên cạnh cô cũng không làm được!
So với Na Hác, em gái như cô quả thật là đồ bỏ đi……
Na Na càng nghĩ càng áy náy, thậm chí có xúc động muốn từ chức, nhưng nghĩ đến khoa giải phẫ