Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em
Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341692
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.
lùng, trong mắt toát ra cảm xúc Na Na xem không hiểu, lại không muốn hiểu , làm cho cô đem chỉ trích nuốt trở về trong bụng.
Niếp Duy Bình thở dài, bình tĩnh nói: “Trở về đi.”
Na Na nhìn bóng dáng hắn, người đàn ông cao cao gầy gầy vẫn như cũ thẳng như trúc xanh, áo blue không nhiễm một hạt bụi đi lại bay theo gió, rõ ràng là trên sân vắng lặng bước đi lững thững mà tao nhã, lại thêm mấy phần cô tịch.
Niếp Duy Bình đi ra cửa bệnh viện, bên ngoài vẫn như cũ đèn đuốc huy hoàng phồn hoa.
Con thỏ nhỏ khẳng định ở trong lòng oán hắn, chỉ trích hắn lãnh huyết vô tình.
Niếp Duy Bình nghĩ đến gương mặt biểu tình phong phú của cô nàng ngốc kia không khỏi nhếch khóe miệng, tự giễu cười rộ lên.
Cô thế nào có thể hiểu được, càng là nơi sạch sẽ, lại càng tràn ngập dơ bẩn không chịu nổi, chính là như vậy, ở bệnh viện nơi lấy màu trắng sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi nhỏ bất quá chỉ là đã che dấu, mặt ngoài càng thánh khiết nội bộ càng thối rữa!
Người không rành thế sự như vậy, vô tư đến đáng giận, làm sao có thể lý giải, trong chuyện trị bệnh cứu người còn có rất nhiều vẫn đề, tỷ như quy tắc ngầm, tỷ như lòng tư lợi……
Mà hắn, chẳng sợ không cố gắng, nhưng bất quá chỉ có một đôi tay, nắm trong tay không được sinh mệnh nhiều người như vậy.
Tình Địch Lần Đầu Gặp Lại
Na Na tâm tình xuống thấp trở lại ký túc xá, trong phòng cũ nát ẩm ướt tối đen một mảnh.
Mao Đan đêm nay trực ca đêm, từ sớm đã ăn cơm đi làm , ký túc xá chỉ có một mình cô, có vẻ thật lạnh lùng.
Làm cả ngày, Na Na vốn bụng đói kêu vang nhưng giờ đã không còn cảm giác nữa.
Na Na ngay cả nước cũng chưa uống, cởi túi bắt đầu làm việc, lấy một xô nước trở về, sắn ống tay áo chuẩn bị quét tước vệ sinh một chút.
Nhưng khi đó một chút biện pháp đều không có, biến cố thật lớn buộc cô trưởng thành lên, chưa bao giờ biết đến củi gạo mắm muối cô gái nhỏ phải học tính toán tỉ mỉ chi li, đem đồ tốt nhất cho cháu nhỏ yếu ớt, chính mình chi dám dùng đồ rẻ nhất, dù vậy cũng thường thường túng quẫn, làm sao ứng phó được tiền thuê nhà ở nơi tốt hơn xung quanh bệnh viện?
Cô chưa bao giờ là người kiên cường, cũng chưa từng có người yêu cầu cô mạnh mẽ, cô người luôn vô lo vô nghĩ bốc đồng đột nhiên trưởng thành, nhưng phải toàn tâm dốc lòng bảo hộ tiểu Viễn, cô làm sao còn lý do mà yếu đuối?
Cô nghĩ đến cực khổ chỉ cần một mình cô gánh vác như vậy là đủ rồi, cô nghĩ đến bản thân có thể chịu gian khổ tránh làm cho tiểu Viễn chịu ủy khuất, nhưng sự thật rất tàn khốc, cô chung quy làm không được tốt, anh trai từng bảo hộ cô thật tốt, cô lại không thể làm như vậy với đứa con duy nhất của anh.
Na Na nước mắt giàn giụa, gắt gao ôm chặt bản thân bộc lộ hết cảm xúc khó chịu trong lòng, áp lực dưới đáy lòng hóa thành nước mắt.
Na Na nức nở tiếng khóc đè nén mà đứt quãng, vô ý thức hô “Anh trai, anh trai”, trong thanh âm tràn ngập sự bốc đồng thầm oán cùng vô tận ủy khuất.
Vì cái gì mà không trở về, vì cái gì yếu đuối tránh đi, vì sao đem cục diện không thể thu thập đổ lên vai cô……
Cô thật sự kiên trì không nổi nữa a!
Na Na không biết khóc bao lâu mới chậm rãi ngừng nước mắt, ôm đầu gối ngồi ở mặt đất lạnh như băng, vừa nấc một cái, ánh mắt thật to toát ra vẻ mê mang yếu ớt như con vật nhỏ, lộ ánh mắt trong suốt long lanh như muốn khóc, đáng thương cực điểm.
Hành lang bắt đầu ồn ào, cách vách có nam sinh đang ở gào khóc thảm thiết, sau đó có tiếng cô gái sắc nhọn như phát điên kháng nghị, sau chính là hai phòng ký túc xá ngươi tới ta đi tranh chấp lẫn nhau.
Na Na chậm rãi thở hắt ra một hơi, đứng lên vỗ vỗ bụi trên quần, lau khô nước mắt cầm khăn lau lên.
Gian nan thế nào cứ ở lại đây vậy, không thể vì lý do gì mà hiện tại có thể buông tha cho bọn họ!
Phải kiên trì, sống qua mấy tháng này, cô chuyển sang chính thức là có thể cùng tiểu Viễn sinh hoạt tốt.
Na Na đem khăn lau vắt bên ngoài, sau đó lại kéo giường lại đúng vị trí.
Nơi này đứa nhỏ tuyệt đối không thể ở, Na Na quyết định tìm biện pháp, thật sự không được liền đổi giờ, vô luận như thế nào cũng không thể để tiểu Viễn chịu khổ!
Khóc lâu như vậy, ngày hôm sau rời giường Na Na cảm thấy mắt bị sưng, cũng may mắt cô khá to nếu không sẽ làm người chú ý.
Na Na thu thập một phen, dùng đồ trang điểm của Mao Đan đơn giản che đậy một chút, rồi mới thay quần áo đi làm.
Thời tiết càng ngày càng nóng, mới bảy giờ mà mặt trời cũng đã sáng bỏng đầu.
Sáng sớm không khí thanh mát làm cho Na Na tâm tình trở nên tốt hơn rất nhiều, chỉ cảm thấy bản thân lại tràn ngập sức lực, duy trì để cô đối mặt mọi khó khăn.
Bảy giờ bốn mươi cứ theo lẽ thường giao ban, ngày hôm qua bệnh nhân bị hôn mê kia sớm đã báo cáo tới Trương Vi Đống, La Hưng Lập không yên bất an ngồi trên ghế công tác, luôn chú ý từng động tác của Trương chủ nhiệm.
Lần này là hắn sai, làm bác sĩ khó tránh khỏi có thời điểm xảy ra sai sót, nếu bình thường, chỉ cần không phải khuyết điểm lớn, La Hưng Lập cũng không để ở trong