Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341738
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1738 lượt.
Duy Bình nhíu nhíu mày, nhịn không được mở miệng hỏi: “Hôm nay khách rất nhiều sao?”
Nhân viên này một bên chuẩn bị một bên ý vị cười nói: “Không nhiều lắm, bất quá…… Tiên sinh bạn gái anh thực lo lắng, mãnh liệt yêu cầu đổi thành nhân viên mát xa nam cho anh.”
Niếp Duy Bình kinh ngạc xoay người: “Bạn gái?”
“Đúng vậy!” Nhân viên này bộ dạng đồng cảm nói,“Ai, đầu năm nay, phụ nữ càng ngày càng lợi hại, nhìn qua thì yếu ớt đáng yêu kỳ thật một người so với một người càng bưu hãn hơn! Anh không phải chỉ là tới đây làm mát xa sao, cũng có thể ngồi ở cửa trông chừng, thật sự là……”
Niếp Duy Bình lạnh lùng liếc mắt một cái làm cho lời cậu ta chưa kịp nói ra khỏi miệng đành nuốt trở vào.
Không cần nghĩ cũng biết là ai!
Niếp Duy Bình trong lòng vui vẻ không thôi, vừa mới bực mình và cảm thấy thất bại bây giờ tất cả đều tan thành mây khói, cũng không để ý bản thân trần truồng cái gì cũng chưa mặc, vội vớ lấy một cái khăn tắm quấn lung tung rồi chạy ra cửa.
Na Na không có đi, tự thấy mình hưởng thụ không nổi loại tiêu khiển này, liền vẫn ngồi ở ngoài cửa không đi, cứ nhìn chằm chằm vào cánh cửa phong đóng kín trước mặt, không khỏi có chút lo lắng khó chịu.
Cửa đột nhiên bị đẩy ra trong nháy mắt, Niếp Duy Bình như vị thần Hy Lạp xuất hiện, lồng ngực trần tinh tráng, đang nhìn chằm chằm Na Na cảm thấy cái mũi ngứa ngáy thiếu chút nữa là chảy máu cam!
“Niếp, bác sĩ Niếp……”
Niếp Duy Bình không nói hai lời bước nhanh tới, túm lấy cánh tay cô đem cô kéo đến sau đó mang vào trong phòng, lãnh đạm quét mắt xử lí cái bóng đèn trong phòng: “Đi ra ngoài!”
Nhân viên đó kinh ngạc nhìn bọn họ, vẻ mặt vặn vẹo buông mấy thứ trong tay, vội vàng rời đi còn thập phần thức thời vì bọn họ mà đóng cửa phòng.
“Sao lại…… Ngô –” Na Na vừa ngẩng đầu liền đón nhận cái hôn điên cuồng của Niếp Duy Bình, kịch liệt dây dưa mang theo khẩn cấp vội vàng, không tha cho kháng cự đánh thẳng vào phòng tuyến yếu ớt nhất của cô, cái lưỡi có lực linh hoạt phá hủy ý thức nhu nhược của cô.
Na Na chưa bao giờ trải qua nụ hôn như vậy, gắt gao ôm chặt lấy thân thể người đàn ông của mình vẫn còn lưu lại theo hơi nước nóng mới tắm xong, trận bão táp cuồng phong mút vào cắn khuấy làm cho cô vừa đau lại vừa tê dại lại bị kích thích đến run rẩy.
Na Na khẩn trương đến mức hai cái xúc tua cũng không biết nên để chỗ nào, tất cả đều là da thịt quang lỏa, hô hấp bị đoạt mất làm cho cô toàn thân vô lực, chỉ có thể dựa ở trên người hắn, trong đầu giống có ngàn hoa nở rộ ánh sáng lung linh huyền ảo.
Đây không phải lần đầu tiên bị Niếp Duy Bình hôn, trước kia là lướt qua hay lưu luyến khó rời, mà nay…… Na Na mới rõ ràng cảm nhận được sức lực nam nữ khác biệt, đừng nhìn bác sĩ Niếp gầy yếu cao ngất, cũng có thể đem cô hoàn toàn bao phủ lấy cô. Người đàn ông xâm lược cường thế, làm cho trái tim của cô đập bang bang mạnh mẽ, theo bản năng cảm thấy nguy hiểm nhưng không phải là sợ hãi, ngược lại lại có loại hưng phấn mạo hiểm khó nói nên lời.
Trong căn phòng nhỏ đều là thở dốc ái muội, còn có âm thanh của nước thấm ướt tình sắc, gợi ra khung cảnh kiều diễm.
Na Na há miệng thở dốc, phục hồi tinh thần lại phát hiện không biết khi nào chính mình đã bị Niếp Duy Bình đưa đến bên giường quần áo hỗn độn nằm ở dưới thân hắn.
“Đừng……” Na Na bối rối chặn hắn lại, thân thể cao lớn ép tới làm cô không thể động đậy, cần cổ mềm mại bị cái lưỡi nóng ẩm liếm liếm làm cho cô mềm nhũn không có một chút khí lực.
“Không cần…..Bác sĩ Niếp đừng……”
Niếp Duy Bình dừng lại bàn tay thâm nhập vào trong vạt áo cô, chóp mũi vô cùng thân thiết cọ cọ cái cổ trắng ngần, thỉnh thoảng liếm một chút, nói không nên lời vui mừng quyến luyến.
Niếp Duy Bình thoáng bình phục một chút, từ tai cô hôn dần lên trán lên mắt cô, mềm nhẹ trấn an cô rồi cúi đầu nặng nề cười ra tiếng.
Na Na khuôn mặt đỏ ửng mang theo vẻ mờ mịt, mở mắt ra nhìn về phía người đàn ông đang ở trên người mình.
Tóc mai ướt nước dính ở khóe mắt, không có cặp kính kia che khuất là cặp mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng đạm mạc, ánh mắt thật sâu dừng trên mặt cô, ôn nhu mang theo thật nhiều vui sướng, làm cho Na Na bối rối chậm rãi bình tĩnh trở lại.
Niếp Duy Bình hôn hôn khóe mắt cô, tiếng nói trầm thấp nhu hòa khi tình nùng mật ý khi thì thào nức nở thâm ý vô hạn.
“Em có biết…… Em đã sớm biết……”
“Biết cái gì?” Na Na khó hiểu hỏi.
Niếp Duy Bình nhẹ nhàng cắn chóp mũi thanh tú của cô, trong giọng nói mang theo sủng nịnh không dễ phát hiện: “Em có biết là anh không phải đang trêu cợt em, em không phải là không có cảm giác…… Anh thực vui vẻ!”
Na Na sắc mặt như bị thiêu cháy, ngay cả người cũng dần chuyển sang màu hồng, đầu vai để lộ ra ngoài dưới ngọn đèn càng thêm oánh nhuận.
Niếp Duy Bình ánh mắt đột nhiên sâu thẳm, si mê hôn lên đầu vai cô, dọc theo xương quai xanh tinh tế mà cắn mút, chậm rãi dịch chuyển xuống phía dưới.
Na Na bối rối di chuyển thân mình: “Không cần, bác sĩ Niếp đừng ở chỗ này……”
Niếp Duy Bình khó có khi nghe lời mà dừng lại, cười cười hôn cô một cá