Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341739
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1739 lượt.
Niếp Duy Bình tự nhiên cũng chú ý tới , khóe miệng chứa ý cười, vốn là người lạnh lung mà giờ phút này lại toát ra hơi thở nóng rực như vậy, trực tiếp làm cháy sạch lý trí của cô.
Con thỏ nhỏ hiển nhiên chưa từng trải qua sự kịch liệt như vậy, mềm nhuyễn như một vũng nước mơ hồ bị Niếp Duy Bình kéo đi.
Niếp Duy Bình cảm thấy như vậy không đủ tận hứng, một phen ôm lấy cô, tách hai chân của cô ra quấn lấy thắt lưng của mình, một tay nâng mông của cô lên tình sắc mà vuốt ve, một tay giữ chặt thắt lưng của cô áp chặt vào mình, hơi thở gấp gáp vội vàng ra mệnh lệnh: “Hôn anh!”
Na Na bất ngờ không kịp đề phòng nên sợ tới mức tứ chi gắt gao dây dưa ôm chặt lấy hắn, vốn chỉ là sợ bị ngã mà ôm chặt lấy cổ hắn nhưng khi nghe được âm thanh khàn khàn không cho cự tuyệt của hắn, liền bị mê hoặc mà ngoan ngoãn cúi đầu chủ động hôn lên đôi mội mỏng kia.
Cô gái nhỏ trời sinh tính thẹn thùng, giờ phút này đối mặt với người mình thích lại sinh ra dũng khí rất lớn, mặc dù trúc trắc như cũ nhưng lại thật sự bướng bỉnh học tập động tác trước đó của Niếp Duy Bình mà mút vào liếm liếm.
Niếp Duy Bình bị cô không hề có kinh nghiệm cắn cắn liếm liếm bôi nước miếng, mà người đàn ông mắc bệnh khiết phích này lại không có đến nửa điểm ghét bỏ mà ngược lại vì hành động non nớt ngây ngô của cô mừng thầm, tâm tình kia thật giống như đột nhiên phát hiện trân bảo, nói không nên lời cảm giác mừng như điên.
Niếp Duy Bình một bên cùng cô hôn sâu, một bên bế cô rất nhanh đi vào phòng, đè nặng lên cô cùng nhau ngã vào chiếc giường rộng rãi mềm mại.
Cửa sổ phòng ngủ vừa lúc đối diện với một biển quảng cáo cỡ lớn, ánh đèn nê ông lóe sáng đem cô gái nhỏ e lệ kiều mỵ dưới thân chiếu rõ làm lộ ra vài phần minh diễm kinh tâm động phách.
Khuôn mặt nhỏ nhắn mượt mà hồng nhuận nộn nộn như thể bóp ra nước, cái mũi nhỏ cái miệng nhỏ lung linh thanh tú, lại thêm một đôi mắt ngập nước to tròn, dưới ánh trăng giống như hắc ngọc thạch nằm trong làn nước trong mát, thật sự trong suốt động lòng người mà!
Niếp Duy Bình trong lòng run rẩy, cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên.
Na Na theo phản xạ có điều kiện nhắm mắt lại, trong lúc đó hành động của Niếp Duy Bình thiếu đi hai phần tình dục lại hơn vài phần nhu tình say đắm, làm cho không khí này giống như đêm động phòng hoa chúc trang nghiêm trịnh trọng, càng giống như nghi thức linh thể giao hòa thần thánh.
Bởi vì kinh ngạc bất an, con mắt Na Na xoay tròn, hàng mi run rẩy phất qua mặt Niếp Duy Bình, châm lên ngòi nổ dục vọng bị hắn áp chế cật lực đã lâu, theo máu rất nhanh lan đi toàn thân, làm cho mỗi một lỗ chân lông đều kêu gào khát cầu.
Tay của Niếp Duy Bình là bàn tay chuyên cầm dao mổ khó có ai địch lại, nay chỉ phải đối phó với mấy cái cúc cài tự nhiên không thể làm khó cho hắn, Na Na thậm chí một chút cảm giác cũng không có đã bị mười đầu ngón tay linh hoạt lột ra sạch sẽ.
Bị khiêu khích đến mức khô da nóng thịt đột nhiên tiếp xúc với không khí hới lành lạnh, Na Na không tự giác co rúm người lại, lý trí theo đó là thanh minh vài phần.
Na Na lấy tay che mặt hắn lại, ngăn cản hành động càng ngày càng mút đi xuống của hắn, ánh mắt mờ sương nhấp nháy, thật sâu nhìn vào đôi mắt vốn lạnh lùng nay bị sự nóng bỏng thay thế, nhẹ giọng cẩn thận mở miệng hỏi: “ Bác sĩ Niếp, anh thích em sao?”
Niếp Duy Bình dừng lại , hai mắt đen kịt như có mạch nước ngầm lưu chuyển.
Na Na không chút lui bước cùng hắn đối mắt, do nhớ rõ lần đầu gặp mặt, đôi mắt này ẩn giấu sự lạnh lùng như băng tuyết sau đôi mắt kính, lãnh đạm như một con dao giải phẫu sắc bén tản ra hàn khí dày đặc.
Mà bắt đầu từ khi nào mà…… Đôi mắt này không hề còn sự lạnh lùng bén nhọn, chúng nó giống như chủ nhân dùng bộ pháp ôn nhu mà mạnh mẽ lặng yên không một tiếng động đi vào lòng cô.
Loại vấn đề vốn đã rõ ràng này nói thêm nữa không phải muốn chết sao, Niếp Duy Bình căn bản khinh thường trả lời, không được tự nhiên như hắn ngay cả cảm xúc chân thật cũng không chịu dễ dàng bộc lộ ra ngoài, làm sao có thể dễ dàng công khai thể hiện nội tâm.
Niếp Duy Bình trực tiếp cúi đầu, thâm tình mà hôn xuống, trực tiếp dùng hành động thức tế thay cho câu trả lời.
Na Na chậm rãi nhắm mắt lại, hoàn toàn trầm luân nhưng rốt cuộc vẫn nhịn không được ở trong lòng cảm thấy hới chút mất mát.
Niếp Duy Bình một bên bá đạo dây dưa cái lưỡi của cô, một bên nhanh chóng thoát đi quần áo của mình, thời điểm mật mật ngọt ngọt tăng cao nhịn không được siết chặt cánh tay làm cho hai người càng thêm thân mật khăng khít.
Con thỏ nhỏ khung xương rất nhỏ, bình thường nhìn không ra, đến khi cởi hết rồi sờ, cảm giác thân thể ôn nhuyễn nhẵn nhụi mềm mềm mại mại thật là vô cùng tốt, quả thực làm cho người ta yêu thích không buông tay, từ trên xuống dưới vuốt ve không ngừng.
Làm bác sĩ tự nhiên đối thân thể người sẽ có hiểu biết hơn người bình thường, Niếp Duy Bình không uổng phí một chút nào đã đem những điểm mẫn cảm của con thỏ nhỏ ra trêu chọc một lần, huống chi hắn là chuyên gia khoa giải phẫu thần kinh học, những chỗ nào tập trung nh