Tác giả: Cẩm Trúc
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341532
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1532 lượt.
ng được hỏi: “Chỉ Nhi, con làm sao?”
Bạch Chỉ lắc đầu, “Không có chuyện gì.”
“Con chắc chắn có việc gạt ta, nói đi.”
Bạch Chỉ hé miệng, suy nghĩ một lát. Nàng không quên được tràng ôn dịch kiếp trước.
Bạch Uyên mang theo nhị nương rời đi, lúc trước cũng đã nói tốt, chờ tất cả dàn xếp xong xuôi, sẽ đón bọn họ vào kinh. Ai biết được, qua một tháng, Bạch Uyên lại cắt đứt tiền chi tiêu cho cuộc sống, vài lần viết thư lên kinh đều không có kết quả, bọn họ nghiễm nhiên trở thành vợ con bị bỏ. Qua đi một tháng, một hồi ôn dịch, không lưu tình chút nào cướp đi mẫu thân nàng, dân chúng Tô thành cho rằng nàng cũng truyền nhiễm, mang nàng đi cách ly, làm cho nàng cùng những người bệnh hoạn sắp chết ở cùng nhau. May mà nàng chạy mau, thành công thoát đi Tô thành, mang theo chút tiền không nhiều lắm đi tìm Bạch Uyên.
Sống lại, lần này Bạch Uyên vẫn chưa cắt đứt tiền tiêu của bọn họ, mặc dù phí dụng chợt giảm, ít nhất có thể ấm no. Chỉ cần làm cho Liễu thị tránh thoát kiếp này, nàng liền có thể an tâm .
Bạch Chỉ nói với Liễu thị: “Nương, lần này ôn dịch tới rào rạt, chúng ta không thể khinh thường. Vì phòng ngừa vạn nhất, chúng ta chờ ôn dịch qua đi lại ra bái phật, được không?”
Liễu thị trầm ngâm một lát, “Có Phật Tổ phù hộ, thứ dơ bẩn kia có thể nào tiến vào Bạch Mã tự?”
“Nương, việc này…”
Nàng còn chưa nói xong, một tiểu hòa thượng hô to, “Sư huynh, huynh làm sao vậy?”
Tất cả bọn họ đồng loạt nhìn lại, một hòa thượng ở Bạch Mã tự ngã xuống, sắc mặt hắn trắng bệch, môi càng trắng bệch, thái dương đổ mồ hôi, cả người phát run, cùng với trúng ôn dịch cực kì tương tự. Bạch Chỉ kinh hãi.
Phương trượng Bạch Mã tự tới rồi, mệnh lệnh hòa thượng cùng khách hành hương lui ra phía sau, chớ tới gần.
Nhưng mà sau mấy khắc, hòa thượng ngã xuống đất run rẩy đã tắt thở. Cũng không lâu sau, người của quan phủ tới .
Tân quan vừa tiền nhiệm đã gặp đại sự này, tân tiền nhiệm Tri châu phát ra mệnh lệnh mạnh mẽ vang dội, phong tỏa toàn bộ Bạch Mã tự, khách hành hương cùng hòa thượng bên trong đều không thể rời đi.
Bạch Chỉ cả kinh! Tri châu lại muốn làm trò gì?
Tân nhậm Tri châu họ Trịnh, tự Tử Thành, từng ở biên cương làm quan huyện, bây giờ bị phái đến Tô thành làm Tri châu, nếu như nhiệm kỳ tốt, có khả năng phù chính, quan thăng hai cấp.
Quan viên ở biên cương không thể so với quan viên ở kinh thành, ví dụ như Bạch Uyên, nhậm chức Tri châu ở Tô thành đã mười sáu năm, nếu không phải Bạch Thược tiến cử, cũng không biết đợi đến khi nào.
Bạch Chỉ cực kì lo lắng, Trịnh Tử Thành không chừng muốn khai đao với hòa thượng Bạch Mã tự, khách hành hương cũng nhân tiện liên lụy vào.
Bọn họ cùng khách hành hương và hòa thượng bị giam trong miếu lớn, phụ nữ chiếm đa số khách hành hương, các cô nương tuổi hơi ít người người lấy khăn lau lệ, phụ nữ cùng tuổi Liễu thị thì sợ hãi đọc Kinh Phật cáo Phật Tổ, cầu phù hộ.
Đối diện với bọn họ, Bạch Chỉ ngược lại có chút lạnh nhạt, ngồi ở vị trí thưởng thức ngọn đèn đang thắp, có vẻ nhàm chán. Liễu thị oán trách, “Chỉ Nhi, đừng động tay động chân.”
Trịnh Tử Thành gật đầu, nhưng ánh mắt lúc nhìn Liễu thị, lại rạng rỡ phát sáng.
Trong lòng Bạch Chỉ hoảng hốt, cũng không biết bản thân có quá nhạy cảm hay không, nàng luôn cảm thấy nương cùng Trịnh Tử Thành nhận thức, còn… rất thân quen.
Bởi vì chưa xác nhận mắc ôn dịch hay không, người “bình thường” như Bạch Chỉ không được ở cùng Liễu thị. Bạch Chỉ phải trở về Bạch phủ. Quả nhiên, nàng trở lại Bạch phủ, gia đinh nha hoàn trong phủ không thấy Liễu thị, lòng sinh sợ hãi, chỉ một buổi chiều, lại lần lượt từ chức, lưu lại một ít tiểu nha hoàn đã bán thân.
Lúc trước Bạch Uyên phân phát gia đinh gần như là thế hệ trước, lưu lại những người tuổi trẻ chính trực, có điều cắt xén tiền công, cùng giá tiền công bên ngoài không tương đương. Bọn họ sinh lòng bất mãn, hơn nữa thêm chuyện của Liễu thị, càng là lửa đổ thêm dầu, quyết đoán rời đi.
Bạch Thuật tuy là trẻ con, tâm trí lại thành thục, không khóc không làm loạn, có điều ngẫu nhiên hỏi Bạch Chỉ, “Tỷ, khi nào thì nương trở về?”
Bạch Chỉ luôn đáp: “Nhanh thôi.” Kỳ thực tự trong lòng nàng cũng không có đáp án, càng là kiếp trước Liễu thị bởi vì ôn dịch mà chết, nàng càng lo sợ bất an. Mỗi ngày Bạch Chỉ đều đi Bạch Mã tự, hỏi thăm tình huống, dùng tiền khơi thông, mới biết một ít tin tức của Liễu thị.
Đều là chút việc lông gà vỏ tỏi, có thể nói là không công mà trở về .
Tân tiền nhiệm Trịnh Tử Thành thật đúng là đem tin tức phong tỏa, cũng không biết trong Bạch Mã tự rốt cuộc thành tình huống gì?
Tâm tình lo sợ bất an như vậy giằng co nửa tháng. Một ngày sáng sớm, Hồng Kiều bưng chậu đồng đi vào, Bạch Chỉ đang nằm trên giường ngủ. Hồng Kiều nhẹ chân nhẹ tay đặt chậu đồng trên giá, dọn xong khăn mặt, đóng cửa lui ra.
Gần đây Bạch Chỉ ngủ không sâu, bị tiếng đóng cửa đánh thức. Nàng nâng mi mắt, sắc trời đã rạng sáng. Nàng mặc quần áo xong, tự rửa sạch mặt, tùy tiện vãn búi t