Tác giả: Cẩm Trúc
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341536
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1536 lượt.
óc, liền đi tới cửa Bạch Mã tự.
Đây dĩ nhiên trở thành thói quen nàng mỗi ngày phải làm.
Nàng chuẩn bị đưa thị vệ ít bạc hỏi tình huống, lại bị Trịnh Tử Thành đột nhiên đến thăm nhìn thấy, ông ta cũng không lớn tiếng quở trách thị vệ, cũng không lấy ánh mắt khác thường nhìn Bạch Chỉ, ngược lại mỉm cười nói: “Bạch tiểu thư đến thăm mẫu thân cô?”
“Không được gặp, chỉ có thể tìm hiểu một chút .”
“Cô có thể đi vào.” Trịnh Tử Thành lạnh nhạt nói.
Bạch Chỉ sửng sốt, nhất thời không phản ứng kịp, Trịnh Tử Thành nói: “Mới vừa rồi đại phu đã bắt mạch cho mẹ cô, mẹ cô đã khỏi hẳn, chỉ là phong hàn bình thường.”
Bạch Chỉ mừng rỡ, vội vàng túm làn váy, chạy nhanh nhắm sương phòng hướng đông đi đến. Nàng mở cửa, phòng trong trào ra một cỗ mùi thường có bên trong chùa miếu, trong phòng ánh mặt trời không rõ lắm, mơ hồ có thể thấy được Liễu thị đang ngồi cạnh bàn trà xâu kim, giống như đang gấp gáp may quần áo.
Liễu thị phát hiện có người, giương mắt nhìn lại, thấy là Bạch Chỉ, cũng không ngoại lệ, mỉm cười nói: “Chỉ Nhi, lại đây.”
Bạch Chỉ đi vào, thấy Liễu thị cầm áo cưới đỏ thẫm trong tay, lúc này đang thêu uyên ương hí thủy. Bạch Chỉ sửng sốt, nghe Liễu thị nhàn nhạt nói: “Lúc trước đi vào, cũng không biết bản thân có thể còn sống đi ra ngoài hay không, nương cả đời không thể vì Chỉ Nhi làm điều gì, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể làm cho con một bộ áo cưới .”
Bạch Chỉ buồn không nói chuyện, ngực lại khó chịu không thôi.
Liễu thị thấy Bạch Chỉ ngồi ở chỗ kia không nói chuyện, lấy lòng bàn tay phủ lên mu bàn tay Bạch Chỉ, vỗ vỗ, “Trong phủ có tốt không?”
“Không tốt.” Bạch Chỉ dừng một chút, “Gia đinh nghe nói nương bị giam, giống như bầy chim tan tác, trong phủ lưu lại vài ba nha hoàn bán mình.”
Liễu thị im lặng.
Bạch Chỉ tiếp tục nói: “Cha… tháng này sao chưa có bạc. Vài lần viết thư, đều không có hồi âm, chỉ sợ không cần mẹ con chúng ta cùng Thuật Nhi .” Kết quả lại giống như kiếp trước, bị Bạch Uyên vứt bỏ . Nàng cho rằng, lưu lại dòng độc đinh của Bạch gia, sẽ có thể vô tư, chưa từng dự đoán được, Bạch Uyên còn muốn làm ra tiết mục “ân đoạn nghĩa tuyệt”.
Liễu thị buông mi mắt.
“Nương, người quả thật còn muốn một tướng công như vậy sao?” Bạch Chỉ thật sự nhịn không được.
Liễu thị vô cùng thống khổ quay đầu không nhìn Bạch Chỉ, “Có lẽ cha con còn có nỗi khổ riêng.”. Bạch Chỉ tức giận lại bất đắc dĩ. Nàng thật sự không hiểu rõ, cho dù yêu một người, cũng phải có chừng có mực, tại sao lại “cổ hủ không hóa” như thế, khăng khăng một mực?
Bạch Chỉ ngăn chặn ngọn lửa trong lòng, tránh cho nó càng thịnh vượng. Nàng hít sâu một hơi nói: “Nương, chúng ta trở về đi.”
“Được”
Bạch Chỉ đỡ Liễu thị chuẩn bị dẹp đường hồi phủ. Lúc bọn họ ra đại môn Bạch Mã tự, Trịnh Tử Thành đang an ủi những người cùng bị xác nhận không truyền nhiễm ôn dịch, mặt ông ta bình dị gần gũi, tươi cười khiêm tốn, thoạt nhìn là một người vô cùng dễ nói chuyện.
Ông ta thấy Bạch Chỉ cùng Liễu thị đi ra, hướng bọn họ mỉm cười. Bạch Chỉ cũng cười đáp lại, quay về nhìn Liễu thị, lại phát hiện Liễu thị đang hoảng loạn lấy tay vén tóc trước trán, có vẻ mất tự nhiên. Bạch Chỉ sửng sốt, cảm thấy nương nhìn Trịnh Tử Thành có chút xấu hổ? Nhưng Trịnh Tử Thành thoạt nhìn lại rất tùy ý.
Rốt cuộc là Liễu thị nhận biết Trịnh Tử Thành hay là Trịnh Tử Thành làm bộ không biết Liễu thị? Hoặc là chính nàng suy nghĩ nhiều? Bạch Chỉ tâm còn nghi hoặc, chậm rãi vùi vào trong lòng. Việc của trưởng bối, nàng không đủ tư cách hỏi đến.
Ôn dịch ở Tô thành lan tràn cực kì nghiêm trọng, chưa đủ một tháng, đã lan tràn tới nửa thành. Bạch Chỉ lo lắng nhất là Liễu thị, không để ý Liễu thị phản đối kháng nghị, cố ý làm ra hành vi quá khích, đem Liễu thị nhốt tại trong phòng, đại môn không bước, nhị môn không ra, dù ăn cơm, cũng là nàng tự mình đưa đi. Lúc trước, Liễu thị dùng tuyệt thực phản kháng ngỗ nghịch Bạch Chỉ, sau đó Bạch Chỉ gào khóc, nói một ít nguyên do cảm động lòng người đặt chữ hiếu lên đầu, Liễu thị cũng liền bình ổn bất khoái trong lòng.
Bạch Chỉ cũng đoán chắc, Liễu thị rất mềm lòng .
Liễu thị luôn phong bế ở trong phòng, Bạch Thuật do Bạch Chỉ chăm sóc. Kỳ thực Bạch Chỉ cũng không chăm sóc hắn cái gì, chính là nàng đi nơi nào thì hắn đi nơi đó. Ôn dịch đến, những người làm nghề y căng thẳng, tướng công Thu Thiền cũng lên sân khấu .
Thu Thiền không đành lòng để trượng phu một mình xuống núi, cũng liền đi theo, tạm ở trong Bạch phủ.
Thu Thiền đi sớm về muộn, mỗi ngày giấc ngủ cũng chỉ hai canh giờ. Nàng ta còn như thế, càng đừng nói trượng phu nàng ta vội thành bộ dáng gì. Bạch Chỉ đau lòng Thu Thiền như vậy, lại lực bất tòng tâm, chỉ có thể vì nàng ta nấu ăn lót dạ.
Nàng bưng một chén tổ yến đến phòng Thu Thiền, lại thấy Thu Thiền ghé vào trên bàn nằm ngủ. Bạch Chỉ đẩy đẩy nàng ta hai cái, Thu Thiền mới chậm rãi mở mắt ra, mông lung nhìn nàng. Bạch Chỉ đem tổ yến cho nàng, “Uống đi.”
Thu Thiền vừa thấy là tổ yến, lập tức trừng to mắt, “Ngươi điên rồi? Cha ngươi một tháng chưa cho các ngươi ti