Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạch Nhật Sam Y Tận

Bạch Nhật Sam Y Tận

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341552

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1552 lượt.

ết gì cả.






Bạch Chỉ kì thực có ý với Bùi Cửu, ở trong lòng nhiều lần nghĩ sẵn trong đầu, hi vọng có một ngày Bùi Cửu có thể coi trọng nàng, dù sao tuổi cũng không còn nhỏ . . Nhưng điều duy nhất làm cho nàng lo lắng là Bùi lão tướng quân đứng trong đội ngũ của thái tử, đến lúc đó tam hoàng tử đoạt vị thành công, bọn họ sẽ như thế nào?
Bạch Chỉ do dự, khiến Bùi Cửu thật bi thương. Hắn nguyên tưởng rằng Bạch Chỉ sẽ vui vẻ đồng ý. Vì tránh cho hai người xấu hổ, cũng vãn hồi một chút tôn nghiêm của bản thân, Bùi Cửu dương miệng, hừ lạnh nói: “Hừ, cư nhiên không thích gia? Gia ở trong thế giới hoa hoa lăn lộn, gia vừa nói muốn kết hôn với các nàng, các nàng đều vui vẻ, chỉ có cô mặt không đổi sắc như vậy.”
“A Cửu…” Bạch Chỉ vừa muốn nói gì, bị Bùi Cửu ngắt lời, ” Hiện tại cô hối hận ? Hối hận cũng không còn kịp rồi, gia không cưới cô, gia ở kinh thành có bao nhiêu mỹ nữ, làm gì cho cô? A!”Bùi Cửu ngáp, “Buồn ngủ muốn chết, ta đi doanh trướng ngủ.”
Bùi Cửu không để ý Bạch Chỉ kêu to, kích động rời đi. Bạch Chỉ thấy gọi không được, cũng không tiếp tục gọi.
Không nghe thấy Bạch Chỉ gọi to, Bùi Cửu mới thả chậm bước chân, trên mặt càng thêm ngưng trọng, đôi mắt sáng ngời cuối cùng hóa thành ẩn ẩn lộ ra thương cảm, ảm đạm vén mành, lăn đến trên giường, trùm chăn ngủ.
Bạch Chỉ nói với ông cụ: “Con bồ câu đưa tin này, bán cho ta đi.” Bạch Chỉ từ trong túi lấy ra một thỏi bạc, đưa cho ông cụ. Ông cụ hoài nghi nhìn Bạch Chỉ, tiếp nhận bạc, giao ra con bồ câu đưa tin.
Bạch Chỉ nâng bồ câu đưa tin, vuốt ve đầu của nó, “Xương người bị gãy, còn có thể khỏi hẳn, ta không tin, mày không thể chữa khỏi. Ta đặt cho mày một cái tên, gọi… Tia Chớp, được không?” Con bồ câu đưa tin này cùng Tia Chớp có màu lông không giống nhau, Tia Chớp là màu xám pha vàng, mà con này thuần sắc bình thường. Nhưng Bạch Chỉ vẫn muốn gọi nó là Tia Chớp.
Trong doanh trướng của nàng không có thuốc chữa thương, lúc trước nàng ngủ ở chỗ Bùi Cửu, vết thương khỏi liền bị người cực kì coi trọng nam nữ khác biệt như Bùi lão tướng quân chuyển đến nơi khác, cho nàng một mình một doanh trướng. Lúc trước nàng trúng tên thuốc đều ở chỗ Bùi Cửu, Bùi Cửu lại đang ngủ, chỉ phải tìm quân y lấy chút dược .
Bạch Chỉ đến lều quân y, không thấy quân y ở trong doanh trướng, nàng vốn định chờ một lát, có điều một lát đã qua vẫn không thấy bóng dáng quân y, Bạch Chỉ không chịu nổi, tự tìm. Nàng có chút hiểu biết dược liệu, nàng cần thuốc bó xương, không nói chơi.
Đang lúc nàng lục tung tìm dược, sau lưng nàng, có người lớn tiếng hô: “Ai?”
Bạch Chỉ còn chưa kịp quay đầu, người nọ lập tức đưa tay, muốn đem nàng đặt trên bàn. Bạch Chỉ cũng có mấy chiêu thuật phòng thân, xoay người vừa chuyển, cánh tay xua về phía sau, người nọ tay mắt lanh lẹ, bắt lấy bàn tay đang hướng hắn tập kích. Hai tay Bạch Chỉ bị bắt, dùng chân gạt chân hắn, ai biết, dưới chân đạp phải một cái chày giã thuốc, thân mình bị trượt, trực tiếp áp đảo người phía sau, người nọ xuất phát từ bản năng, muốn đỡ nàng, hai tay vừa ôm, trực tiếp nắm giữ hai bánh bao lớn trước ngực Bạch Chỉ.
Người nọ ngẩn ra, “Con gái?”
Bạch Chỉ một thân nam trang, lại đưa lưng về phía người nọ, làm người nọ tưởng là kẻ trộm.
Nếu là người khác, Bạch Chỉ khẳng định xoay người cho người nọ một bạt tai, nếu không phải nàng nhận ra người nọ, không muốn có gì liên quan, nàng đành phải nén giận, giãy giụa khỏi người hắn, định chạy trối chết.
“Cô lỗ cô lỗ.” Trên bàn Tia Chớp kêu vài tiếng, coi như đang nhắc nhở Bạch Chỉ, đừng quên nó.
Nàng muốn chạy trốn, người nọ lại không cho phép. Trọng địa quân doanh, chỉ có một người con gái là Bạch Chỉ, cô gái mặc nam trang này, khẳng định lai lịch không rõ ràng. Hắn tiến lên vài bước, đứng yên phía trước Bạch Chỉ, vốn định lớn tiếng hỏi là ai, nhưng thấy Bạch Chỉ đứng trước mặt hắn, chỉ có thể ngẩn ra. Mộ Đồ Tô nói: “Là nàng?”
Bạch Chỉ không nói, lắc mình từ bên cạnh Mộ Đồ Tô đi qua. Bàn tay Mộ Đồ Tô nhẹ nhàng túm lại, bắt lấy cánh tay Bạch Chỉ.
“Tướng quân, ngươi muốn làm gì?” Bạch Chỉ liếc mắt nhìn Mộ Đồ Tô.
Mộ Đồ Tô mặt không biểu cảm nói: “Ta không thích nàng là được, làm gì đối địch ta như vậy? Ta nợ nàng cái gì?”
Bạch Chỉ giật mình. Đúng vậy, hắn nợ nàng cái gì? Hắn chẳng nợ cái gì cả. Là nàng mua dây buộc mình, đúc cho bản thân một lồng sắt, cùng hắn cách rất xa, đều là nàng một phía tình nguyện. Bạch Chỉ mím môi, hướng Mộ Đồ Tô cười cười, “Thực xin lỗi, ta chỉ cảm thấy bản thân đã là phụ nữ có chồng, sợ người ta hiểu lầm, mới xa cách với tướng quân.”
“Khụ khụ, phải không?” Mộ Đồ Tô vừa ho khan vừa lạnh lùng nhìn Bạch Chỉ, yên lặng nhìn Bạch Chỉ, giống như muốn lấy cái nhìn này nhìn ra ý tưởng chân thật trong nội tâm nàng.
Bạch Chỉ hiên ngang lẫm liệt quay đầu nhìn lại, rất thanh minh.
“Cô lỗ cô lỗ.” Trong tay Bạch Chỉ nâng Tia Chớp, thật là kịp thời đánh vỡ cục diện bế tắc. Hai người đều đem ánh mắt nhìn chăm chú trên người Tia Chớp. Mộ Đồ Tô nói: “Nó bị thương?”
“Ừm.”
“Nàn