pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạch Nhật Sam Y Tận

Bạch Nhật Sam Y Tận

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341540

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1540 lượt.

ch Chỉ bỗng nhiên ý thức được, nàng chỉ lo suy nghĩ đùa giỡn Bùi Cửu như thế nào, làm thế nào cho Bùi Cửu cưới nàng, lại chưa bao giờ lo lắng đến chuyện nhà hắn, cùng với nhà hắn trong tương lai. Kiếp trước, nàng khinh thường đi hỏi thăm, khư khư cố chấp thầm nghĩ muốn Mộ Đồ Tô, sống lại, nàng như trước cố chấp, chỉ nghĩ phiến diện, chưa toàn diện.
Cho nên đây là báo ứng sao? Nếu như lần này có thể đuổi theo Bùi Cửu, nàng quyết định sẽ thật quan tâm hiểu rõ Bùi Cửu cùng với chuyện nhà của hắn. Nếu lúc trước lựa chọn hắn, sẽ không nên do dự.
Bạch Chỉ hít sâu một hơi, nhìn con đường phía trước không thấy bóng người , mông mông lung lung , nhìn không đến tận cùng. Con đường phía sau nàng, rốt cuộc là nhấp nhô, hay là bằng phẳng, nàng không thể nào biết được, nàng chỉ có thể đi một bước tính một bước. Hiện tại suy nghĩ duy nhất của nàng, đó là có thể đuổi theo Bùi Cửu, dẫn hắn trở về.
Bởi vì lần nghĩ cách cứu viện này chắc chắn sẽ xảy ra bi kịch. Khi đó Bùi gia, cũng dần dần suy yếu, Mộ Đồ Tô ôm mỹ nhân trở về từng bước từng bước ăn mòn!






Bạch Chỉ từng bước từng bước một tìm dấu chân đội ngũ, nàng đi cực kì dồn dập, sợ bởi vì bản thân đi chậm mà lỡ mất. Nhưng mắt thấy sắp sửa rời đi biên giới Quang Huy vương triều, tiến vào lãnh thổ Nam Chiếu, Bạch Chỉ lo lắng càng thêm mãnh liệt.
Hay là, cuộc đời này nàng cũng cùng Bùi Cửu vô duyên?
Khi nàng thấy phía trước có bóng người chồng chất chớp lên, Bạch Chỉ hí mắt, lại cẩn thận nhìn, tâm sinh vui vẻ. Nàng nhìn thấy, người nọ ngồi ở phía trên tuấn mã cao lớn, chẳng phải là Mộ Đồ Tô sao? Đi theo trong đội ngũ phía sau, chắc phải có Bùi Cửu .
Lòng Bạch Chỉ thoáng nhẹ nhõm, chạy gấp mà đi. Nàng vọt vào trong đội ngũ, tìm Bùi Cửu trong đám người, không phải, không phải, vẫn như trước không phải…
Mộ Đồ Tô ngồi trên tuấn mã cao lớn, hắn kinh ngạc nhìn Bạch Chỉ, hỏi nàng: “Sao nàng lại tới đây?”
Bạch Chỉ quay đầu nhìn, cảm thấy trầm xuống, trong đầu trống rỗng, bên tai tràn ngập thanh âm ong ong. Lỗ thiếu tướng tiến lên, đi đón những binh lính bị thương.
“Bạch tiểu thư, đi thôi.” Binh lính bên cạnh thúc giục Bạch Chỉ.
Bạch Chỉ khẽ cắn môi, gật đầu.
Bạch Chỉ chậm rãi rời xa đội ngũ Mộ Đồ Tô, năm bước lại quay đầu liếc mắt một cái. Nàng không cam lòng đi như vậy, nhưng lại không thể không đi. Nàng chỉ là một cô gái, không giúp được gì, chỉ càng thêm phiền.
Có điều, khi nàng rời xa bọn họ đến mức chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng dáng, Bạch Chỉ nghe được một tiếng kêu đau tê tâm liệt phế, giống như bị người khác làm thương đến mạch máu. Thanh âm kia… Lỗ thiếu tướng ? Lần này không chỉ Bạch Chỉ quay đầu nhìn lại, ngay cả binh lính theo đuôi phía sau nàng cũng quay đầu kinh ngạc nhìn, kêu lên: “Thảm, hình như trúng kế .”
Bạch Chỉ nói: “Nên đi gọi viện binh, ngươi chạy nhanh hơn ta, ngươi nhanh đi trước đi.”
Binh lính lo lắng nhìn nàng, cuối cùng trịnh trọng gật đầu, nhanh chân chạy hướng quân doanh. Bạch Chỉ lo âu tránh ở bên trong bụi cỏ ven đường, nàng không nhận ra rốt cuộc phát sinh chuyện gì, chỉ biết là hình như những binh lính mới vừa rồi đầy máu trở về, là giả mạo. Kỳ thực những binh lính giả mạo này, phía sau còn có tinh binh Nam Chiếu, thừa dịp Mộ Đồ Tô chưa chuẩn bị, đột kích. Phương xa loạn thành một đoàn, không phân rõ là địch hay bạn. Người nhiều, so với số người Mộ Đồ Tô mang đi nhiều hơn vài lần. Lúc này Bạch Chỉ mới phản ứng lại, chẳng phải Mộ Đồ Tô đi cứu người sao? Tại sao lại mang ít người như vậy? Là hắn quá mức tự tin? Cảm thấy dư dả? Hay là có an bài khác?
Lúc sau, bóng người càng lúc càng lớn, cũng càng ngày càng rõ ràng, bọn họ hướng nàng tới gần ? Bạch Chỉ ngừng thở, muốn chạy trốn chân lại cứng ngắc, chỉ có thể cố định tại chỗ.
Dĩ nhiên đi đến trước mặt nàng.
Là đám người Mộ Đồ Tô. Bọn họ bị Nam Chiếu binh vây quanh chồng chất, trên người Mộ Đồ Tô trúng một mũi tên, tay áo đã nhiễm hồng. Bọn họ bị vây trong hoàn cảnh xấu, rất khó mở một đường máu thoát thân. Nhưng Mộ Đồ Tô cùng binh lính của hắn vẫn không thỏa hiệp, tiếp tục kiên trì. Bạch Chỉ che miệng lại, đôi mắt trừng lớn, nước mắt ở trong hốc mắt đảo quanh.
Máu tươi văng khắp nơi. Bụi cỏ, thân cây, trên mặt người sống, chỉ chốc lát sau trong không khí tràn ngập dày đặc mùi máu tươi. Bạch Chỉ không dám nôn, chỉ dám khóc không tiếng động. Rất tàn nhẫn, đáng sợ… Nàng chưa bao giờ thấy trường hợp như vậy. Tuy nàng biết trên chiến trường cái chết cực kì bình thường, nhưng chưa bao giờ chính mắt nhìn thấy. Cho dù kiếp trước nhiều lần chạy đến quân doanh, chỉ cần có chiến sự, Mộ Đồ Tô đều đưa nàng rời đi trước tiên.
Tướng lãnh thủ hạ của Mộ Đồ Tô từng người một ngã xuống, Mộ Đồ Tô lại ương ngạnh vung đại đao như trước, liều chết chống cự.
Nếu như cứu binh không tới kịp, Mộ Đồ Tô sẽ trở thành tù binh. Nàng ngồi chờ chết, hay tiến lên giúp đỡ? Nói vậy cũng sẽ theo bọn họ nằm xuống mà thôi.
Chỉ còn lại một mình Mộ Đồ Tô chưa ngã. Bỗng nhiên có người hướng Mộ Đồ Tô rắc một đoàn bộ