Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạch Nhật Sam Y Tận

Bạch Nhật Sam Y Tận

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341526

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1526 lượt.

ng tốt thổi quét toàn thân.
“Vốn việc này Thanh Hà không e ngại, nhưng thế tử sống chết không thuận theo, muốn tự thân tự lực, người nói xem, việc mệt mỏi như vậy, cứ muốn cướp làm chi? Không phải kẻ ngốc thì là gì?” Thanh Hà cười càng thêm vui vẻ, Bạch Chỉ càng muốn vỗ ngực liên tục.
Đây làm sao là kẻ ngốc? Rõ ràng là hắn nhân cơ hội sàm sỡ nàng, lại chiếm tiện nghi của nàng, ăn đậu hũ của nàng.
“Tiểu thư đừng lo lắng bị người ta đồn đãi, thôn dân cho rằng tiểu thư là nương tử của thế tử. Thôn dân đều không biết thân phận chân thật của thế tử, thế tử chỉ nói là một gã tiểu tướng của Quang Huy vương triều.”
“Thôn dân nơi này tại sao lại ở bên trong nơi thâm sơn rừng già như vậy? Còn có quy củ kỳ quái kia.”
“Nghe nói, thôn dân là dân chúng Nam Chiếu bị Bùi tướng quân bắt làm tù binh từ thời Cổ Thuận. Vốn bị tiên hoàng xử tử, Lâm tướng quân không đành lòng, liền đem bọn họ trục xuất vào Vô Hồi Lâm tự sinh tự diệt, hơn nữa nếu có thể còn sống, không cho bước ra Vô Hồi Lâm. Bọn họ sinh lòng cảm kích, hết lòng tuân thủ hứa hẹn, hơn ba mươi năm, không có một ai bước ra.”
Thời Cổ Thuận… thời kỳ Tiên hoàng còn tại vị. Vị Bùi tướng quân này không phải Bùi lão tướng quân, khi đó Bùi lão tướng quân chỉ là một vị thiếu tướng, có lẽ là phụ thân của Bùi lão tướng quân, gia gia của Bùi Cửu. Nghe nói Bùi gia là thế gia, chưa từng dự đoán được, thật sự là một gia tộc có phẩm chất vô cùng tốt, nhưng đến lúc này, Bùi gia sẽ suy bại… thật đáng tiếc.
Vừa nghĩ đến Bùi Cửu, trong lòng Bạch Chỉ lại bồn chồn, cũng không biết hắn sống hay chết.






Lúc Bạch Chỉ gặp lại Mộ Đồ Tô, hắn mặc một bộ áo vải màu xanh giản dị, dù vậy, trông hắn vẫn không giống người thường, dường như trích tiên hạ thế . Mộ Đồ Tô đứng trước hiên nhà, ánh mắt phiêu miểu, không rõ hắn đang nhìn gì.
Dường như hắn nhận thấy có người tới gần, nhìn về hướng Bạch Chỉ, thấy là nàng, cười thầm. Bạch Chỉ lại không cười thoải mái được như hắn, vừa nghĩ đến hắn “mớm” nàng ăn gì đó, liền không dám đối mặt hắn. Thật sự kỳ quái , rõ ràng là hắn không đúng, vì sao người “khách khí” ngược lại là nàng?
“Còn đói không?” Mộ Đồ Tô hỏi.
Lời này …
Bạch Chỉ quay đầu, không nhìn tới đôi mắt mang cười của hắn, hơi kỳ quái nói: “Ta tỉnh rồi, chúng ta có thể xuất phát trở về.”
Dường như Mộ Đồ Tô làm “thôn dân” làm đến nghiện, sáng sớm sờ soạng theo A Phúc vào rừng săn thú, mặt trời lên cao ba sào mới trở về, mang về rất nhiều con mồi. A Phúc luôn khen Mộ Đồ Tô có khả năng, cả ngày không rời miệng, lỗ tai Bạch Chỉ sắp có vết chai.
Lại là một ngày mặt trời phơi ba sào, Bạch Chỉ ngồi cạnh lò than, nhìn Thanh Hà ngồi đối diện. Bụng nàng ta đã cực lớn, ngồi xuống thoạt nhìn rất cố sức, trong tay lại vội vô cùng. Vừa khâu áo cho A Phúc, vừa muốn làm quần áo mới cho đứa nhỏ.
Có lẽ Thanh Hà bị Bạch Chỉ nhìn không chuyển mắt mà thẹn thùng , ngừng tay nhìn Bạch Chỉ, giống như đang hỏi “Có việc sao” ?
Bạch Chỉ thấy nàng ngừng lại, khoát tay, nhàm chán nói: “Ngươi tiếp tục.”
“Tiểu thư, nữ hồng của người cực kì xuất sắc, có thể giúp em thêu một chữ được không?”
Bạch Chỉ không hiểu nhìn Thanh Hà.
Thanh Hà lấy ra một đôi giày, nhìn nhìn, đưa cho Bạch Chỉ, “Giúp em thêu một chữ Phúc.”
“Đưa cho A Phúc?”
Thanh Hà gật đầu, “Vâng. Tướng công hàng năm trèo đèo lội suối, đi nhiều, giày cực kì dễ dàng bị rách, trước kia đều lấy giày cũ của người khác, vài ngày trước em làm cho chàng một đôi giày mới, mỗi ngày không rời chân, bây giờ trời càng ngày càng lạnh, làm cho chàng đôi giày dày một chút, hôm kia thấy chân chàng đều đông thành màu tím .”
Đúng vậy, tới nơi này hơn mười ngày, trời chuyển mát cực nhanh, quần áo bản thân đã không đủ để giữ ấm, không hề rời lò sưởi.
Đúng lúc này, Mộ Đồ Tô cùng A Phúc đã trở lại. A Phúc vừa vào cửa liền lộ ra một khuôn mặt đông lạnh đỏ bừng, trên mặt lại mang theo nụ cười ngốc ngốc, cầm trong tay hai con thỏ, tranh công đưa cho Thanh Hà. Thanh Hà đem con thỏ đặt bên trong giọ, lấy tay giúp A Phúc làm nóng bàn tay, “Xem chàng kìa, lại quên mang bao tay .”
A Phúc ngốc ngồi bên cạnh Thanh Hà, như trước cười tủm tỉm sờ sờ bụng Thanh Hà. Thanh Hà oán trách nhìn hắn, nhưng khóe miệng lại tràn đầy nụ cười ấm áp hạnh phúc. Bạch Chỉ nhìn ở trong mắt, trong lòng không hiểu sinh ra một loại cảm khái. Kiếp trước, Thanh Hà gả cho người mình không thích, sau này lựa chọn tư thông cùng quản gia. Tướng công nàng ta hàng năm đi theo Mộ Đồ Tô xuất chinh đánh giặc, chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều. Không phải nàng ta quá yêu quản gia kia, là quản gia kia đối với nàng ta vô cùng tốt. Cho nên lấy sinh mệnh đi yêu hắn. Bây giờ, Thanh Hà như trước lựa chọn A Phúc ngốc đối tốt với nàng ta nhất, mà không phải cố chấp đi yêu Liễu Kế người nàng ta vĩnh viễn không với tới được, cho dù đã từng yêu hèn mọn như vậy.
Một cỗ khí lạnh, đánh gãy suy nghĩ miên man của Bạch Chỉ. Mộ Đồ Tô ngồi ở bên người nàng, hai tay đông lạnh đỏ bừng đặt ở trên lò than nướng nướng. Bạ


XtGem Forum catalog