Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạch Nhật Sam Y Tận

Bạch Nhật Sam Y Tận

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341533

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1533 lượt.

t phấn, nguyên bản Mộ Đồ Tô mạnh mẽ bỗng nhiên tạm dừng, lảo đảo vài bước, không nhận ra phương hướng.
“Mộ tướng quân, ngươi vẫn nên đầu hàng đi. Có phải ngươi không nhìn rõ mọi thứ hay không? Đây là thuốc bột có đặc tính riêng của Nam Chiếu chúng ta, theo chúng ta trở về đi. Đại công chúa muốn bắt sống ngươi.”
Mộ Đồ Tô tức giận vung đại đao, vung hai phát, gân xanh trên trán hắn nổi lên, vô cùng thống khổ nhíu mày, thật sự không chịu được, đại đao cắm vào bùn đất chống đỡ thân mình. Bạch Chỉ nhìn thấy mọi thứ, trong lòng run lên, lúc trước hắn cũng bị như vậy mà đưa tay chịu trói, đi Nam Chiếu sao?
“Mộ tướng quân, ta có thể thấy được ngươi là một người nặng tình nặng nghĩa, yêu cầu chúng ta đưa ra ngươi đều làm theo. Lão già họ Bùi cùng người đàn ông cụt hai chân kia chúng ta đã đưa trở về . Lúc trước chỉ mệnh lệnh ngươi mang một trăm binh lính chờ tại đây, ngươi nên nghĩ đến sẽ bị bắt sống.”
“Hừ.” Mộ Đồ Tô cười lạnh, “Hiển nhiên nghĩ đến, nhưng các ngươi không nghĩ đến ta đây là dương đông kích tây sao? Quân chủ lực của ta đã ở sau lưng tập kích sào huyệt của các ngươi .”
Binh lính Nam Chiếu nghiến răng nghiến lợi.
“Ta tình nguyện chết, cũng không theo các ngươi.” Hắn bỗng nhiên đứng lên, mang cây đại đao, quét ngang trên cổ. Người cầm đầu Nam Chiếu kích động tiến lên ngăn cản, lại không ngờ, vừa đụng tới Mộ Đồ Tô, Mộ Đồ Tô phản lại một đao, đặt trên cổ hắn, “Đa tạ , ta không nhìn thấy các ngươi, ngươi lại tự động đưa lên cửa.”
“Ngươi trúng “Manh độc” do quốc sư Nam Chiếu đặc chế, lấy công phu của ngươi, cùng lắm chỉ duy trì được một khắc, ngươi sẽ té xỉu. Một khắc không thể hộ tống được ngươi trở về quân doanh.” Người nọ bị Mộ Đồ Tô kìm kẹp, đột nhiên toàn thân cứng ngắc, miệng phun máu tươi.
Bạch Chỉ kinh hãi, hắn cắn lưỡi tự sát?
Mộ Đồ Tô cũng cảm giác được, lập tức bỏ lại người nọ, xoay người chạy phía tây nam.
Mắt hắn không nhìn thấy, tại sao lại chạy loạn?
Binh lính Nam Chiếu đuổi theo phía sau hắn.
Một khắc trôi qua, chỉ trong nháy mắt. Bạch Chỉ nghĩ, Mộ Đồ Tô nhất định sẽ bị bắt. Ai tưởng được, những người Nam Chiếu đuổi theo Mộ Đồ Tô lại ngừng lại, quay trở về. Bạch Chỉ thấy một người nói: “Mộ Đồ Tô chạy vào ‘Vô Hồi Lâm’, việc này có nói cho đại công chúa không?”
“Ngươi muốn chết sao? Vào ‘Vô Hồi Lâm’ hẳn phải chết không thể nghi ngờ, cho dù không chết, nơi đó có vô số mãnh thú, trong một khắc Mộ Đồ Tô sẽ té xỉu, khẳng định bị mãnh thú ăn không còn xương cốt, đại công chúa cố ý phân phó phải bắt sống, chúng ta làm việc không thành, còn muốn lộ ra sao? Đã chết, nhân tiện nói hắn tự sát.”
“Vâng.”
Chờ binh lính Nam Chiếu đi xa. Bạch Chỉ mới dám lăn ra từ trong bụi cỏ. Nàng dõi mắt nhìn về phía Mộ Đồ Tô chạy đi. Một khắc sau hắn sẽ té xỉu, đến lúc đó mãnh thú nhất định sẽ nhân cơ hội ăn hắn. Bạch Chỉ nhìn phương hướng thông phía đại bản doanh, như trước vẫn không thấy viện quân.
Nàng chỉ có thể nghĩ cách cứu viện . Bạch Chỉ nhặt lên đại đao trên đất, sờ sờ vật phẩm trên người binh lính, có dao nhỏ cùng đá lửa. Nàng chịu đựng mùi máu, chịu đựng nôn mửa, dùng máu người chết trên mặt đất viết sáu chữ.
—— Tử Hạo vào Vô Hồi Lâm. Tử Hạo là tự của Mộ Đồ Tô, người bình thường nhìn không hiểu, nhưng Bạch Chỉ nghĩ người có cấp bậc thiếu tướng sẽ biết.
Nàng hít sâu một hơi, vọt vào “Vô Hồi Lâm” .
Vô Hồi Lâm danh như ý nghĩa, rừng cây tươi tốt, quá mức dày đặc, rắc rối phức tạp, rất dễ lạc đường, đi vào rất khó thoát ra. Trước khi vào Bạch Chỉ dùng dao khắc trên cây một chữ “Nhất” . Đây là dấu hiệu nàng làm cho bản thân. Mỗi khi đi được vài bước, nàng sẽ khắc một chữ số, có điều rừng cây thật sự quá rắc rối phức tạp, dựa theo cách đi của bản thân, khả năng tìm được Mộ Đồ Tô cực kì nhỏ bé. Mãi đến khi nàng tìm được vết máu trên đất, nàng mới lộ ra sắc mặt vui mừng, không tiếp tục khắc chữ số làm dấu hiệu, trực tiếp theo vết máu tìm đi qua.
Bạch Chỉ ở bên cạnh dòng suối nhỏ nhìn thấy Mộ Đồ Tô đã ngã xuống. Nàng vọt tới bên cạnh hắn, vỗ vỗ mặt hắn, “Tướng quân, tỉnh tỉnh.”
Mộ Đồ Tô không có dấu hiệu thức tỉnh.
Bạch Chỉ ấn huyệt nhân trung, dùng trâm cài đâm vào huyệt đạo của hắn, đều không thể tỉnh. Bạch Chỉ kinh ngạc, đây rốt cuộc là phấn gì? Y thuật của nàng cực kì nông cạn, căn bản không thể biết được. Bạch Chỉ định kéo Mộ Đồ Tô ra ngoài, vừa định nâng hắn, một con gấu chó cao lớn hướng hai người đi tới.
Thân mình Bạch Chỉ run lẩy bẩy. Nàng chưa bao giờ thực chiến, đây vẫn là lần đầu tiên. Nàng bày ra thư thế đơn giản, một bộ anh dũng thề sống chết bảo vệ giữ gìn Mộ Đồ Tô, kì thực tay chân đang phát run. Con gấu chó kia hướng nàng rống lên một tiếng, hơi thở từ trong miệng nó phun ra không phải mùi máu tươi, ngược lại có mùi ngọt ngấy? Bạch Chỉ ngẩn ra, lại phát hiện, con gấu chó trèo lên cây, hái trái cây đem tổ ong vò vẽ lấy xuống, lấy tay đảo vài cái, mang theo tổ ong vò vẽ, nhìn cũng không thèm nhìn Bạch Chỉ liếc mắt một cái, rời đi.
Bạch Chỉ ngoài cười nhưng trong không cười, uổng phí nàng được một lần to gan.
Bạch Chỉ tiếp tục cõng