Tác giả: Cẩm Trúc
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341519
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1519 lượt.
minh, không muốn lây dính tanh tưởi vào người.
“Vậy phụ thân có dự định gì không?”
“Bây giờ, Mộ tướng quân khải hoàn mà về, được sủng ái nhất. Vô duyên vô cớ đưa ra giải trừ hôn nhân, là chuyện hết sức mất lòng. Cho nên chỉ phải để con cấu kết cùng người đàn ông khác, để tự Mộ tướng quân đưa ra giải trừ hôn ước!”
Bạch Chỉ vô cùng đau đớn, “Thanh danh nữ nhi ở Tô thành quét rác, mới đến kinh thành, lại phải trải qua chuyện này sao? Mệnh nữ nhi thực khổ.”
“Lần này là làm thực. Cha đã nhìn trúng mục tiêu, đương kim tân khoa Trạng nguyên, Triệu Lập.”
Bạch Chỉ nghi hoặc, ” Làm thực như thế nào?”
“Mỹ nhân kế, nếu như không mắc câu, ta sẽ chuẩn bị xuân dược cho con. Bá vương ngạnh thượng cung!”
“…” Tội gì, lại là chiêu này? Bạch Chỉ nổi giận.
“Ngày mai tiệc đầy tháng, Triệu Lập sẽ đến đây chúc mừng, tất nhiên con nên hiểu rõ phải làm như thế nào .”
Bạch Chỉ mím môi, không tình nguyện cho lắm gật đầu. Nhìn mà xem, tiệc đầy tháng, cũng mang theo tính kế, có thể thấy được Bạch Uyên không phải thật tình yêu thương cháu gái ngoại của ông ta. Như thế, Bạch Chỉ cảm thấy, bản thân còn không tính là quá mức bi ai.
Đêm tiệc rượu đầy tháng đó, Bạch Chỉ mặc vào bộ quần áo Bạch Uyên cố ý yêu cầu, váy bách hợp màu xanh nước biển, tóc mây nhẹ cắm một cây kim bộ diêu. Hồng Kiều tỉ mỉ thoa son bột nước cho nàng, không lâu sau, một mỹ nhân xinh đẹp hiện ra trước gương đồng.
Hồng Kiều rất đắc ý nhìn Bạch Chỉ, “Tiểu thư, người thật đẹp, em thấy khách khứa đêm nay, đều phải thần phục dưới chân của tiểu thư.”
Bạch Chỉ nhìn bản thân trong gương đồng, so với bình thường có tinh thần rất nhiều. Hai tròng mắt có thần, bên trong mắt ẩn chứa nhu hòa, hơi hơi nháy mắt, còn mang theo mấy phần tà mị. Bạch Chỉ cũng tự giác thấy rất đẹp. Như thế, tân khoa Trạng nguyên Triệu Lập nhất định có thể thu phục. Trước mắt Tân khoa Trạng nguyên chưa tỏ rõ theo phe nào, Bạch Uyên muốn mượn sức hắn trở thành người của thái tử. Nhưng Bạch Chỉ đáp ứng an bày này, là cảm thấy hắn trung lập, vừa dịp bản thân có thể tự bảo vệ mình, thứ hai là có thể thuận tiện lôi kéo Bạch Uyên, để ông ta không cần tham dự vào trận chiến “đoạt ngôi vị hoàng đế”.
Nghe nói Triệu Lập tuổi trẻ đầy hứa hẹn, tài trí hơn người, mới có hai mươi ba tuổi, chưa có hậu trường, bản thân tự mình đi lên chức vị tân khoa Trạng nguyên. Bạch Chỉ cảm thấy vừa lòng, hi vọng mỹ nhân kế có thể thực thi thành công, nếu thật sự không được, cũng chỉ có thể dùng ám chiêu kia.
Trăng lên, yến hội sắp bắt đầu, tân khách nối liền không dứt. Bạch Chỉ ngồi ở trong phòng, nghe Hồng Kiều liên miên lải nhải nói: “Hôm nay thật nhiều người, ngay cả đương triều Vân hữu thừa tướng cũng đến chúc mừng. Mặt mũi lão gia ghê gớm thật.”
“Lập gia đình .” Bạch Chỉ cũng ngồi xuống.
“Tỷ biết Thanh Hà hoài đứa nhỏ của ca ca sao?”
“…” Bạch Chỉ vốn cũng muốn rót cho bản thân một chén nước, nghe Liễu Như nói như vậy, động tác đổ nước dừng một chút, liếc Liễu Như một cái, “Sao muội biết?”
“Liễu Như đến nhà của ta đi tìm ca ta. Ta vừa vặn nhìn thấy . Đứa nhỏ của nàng mất rồi sao?”
Bạch Chỉ thuận lợi rót một chén nước, đưa đến bên miệng mân một ngụm, “Ừ” một tiếng, có chút không yên lòng. Liễu Như lấy tay chống đầu, bình tĩnh nhìn ánh nến trên bàn trà, “Nàng nên hận ca ta đi, vô tình như vậy.”
“Trong đó cũng có hậu quả do chính nàng, nửa nọ nửa kia đi.”
“Ta rất thích Thanh Hà, vì yêu dũng cảm tiến đến, không tiếc mình đầy thương tích, tuyệt không tự mình chặt đứt ý niệm.”
Bạch Chỉ ngẩn người, lời này nói đến cảm tình kiếp trước nàng dành cho Mộ Đồ Tô. Sống lại sau, loại tinh thần này đã không còn tồn tại, càng trở nên lãnh huyết vô tình. Rõ ràng là bản thân trêu chọc Bùi Cửu trước, sau lại vì tương lai của bản thân, để ý đến sinh tử của Bạch Uyên, đi trêu chọc một người đàn ông khác. Có lẽ hai chữ cảm tình, ở trong mắt nàng, quả nhiên không đáng giá một đồng .
“Nghe nói, đêm nay Mộ Đồ Tô cũng đến.” Liễu Như đỏ mặt, cười có chút si.
Bạch Chỉ tà nghễ liếc nàng một cái, “Còn đối hắn nhớ mãi không quên?”
“Ta theo ca ca lên kinh, chính vì Mộ Đồ Tô. Nếu không, ta mới không mệt mỏi trèo non lội suối, chỉ vì bữa tiệc đầy tháng”
“…” Bạch Chỉ dở khóc dở cười, ” Mục đích của muội rất minh xác. Nhưng muội cùng biểu ca đến đây lần này, chỉ vì tiệc đầy tháng? Muội vì Mộ Đồ Tô, vậy biểu ca thật sự vì bữa tiệc này? Mặt mũi cô cháu gái của ta cũng thật đủ lớn.”
“Hiển nhiên không phải, lần này biểu ca đến đây, là vì buôn bán lâu dài.”
Bạch Chỉ không hiểu.
Liễu Như nghiêng đầu qua, nói với Bạch Chỉ, “Tỷ cho rằng trận này đã đánh xong? Còn sớm! Đông có giặc Oa, tây bắc có mọi rợ Đại Mạc, lần này hai bên lưỡng bại câu thương, dự định sẽ có chim hoàng oanh ở phía sau. Tỷ cho rằng Quang Huy vương triều còn có tài lực dư thừa trợ giúp quân đội? Quốc khố nhất thời thiếu hụt , lương thảo từ đâu? Nhà của ta.”
Liễu Như tự hào dương đầu liếc Bạch Chỉ.
“Muội nghe những thứ này từ đâu?” Bạch Chỉ hơi có su