Tác giả: Cẩm Trúc
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341514
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.
y nghĩ sâu xa.
“Trước đó vài ngày, Tam hoàng tử đích thân tới Đồng thành, mật đàm cùng ca ca ta, ta nghe lén.”
Quả nhiên. Bực này đại sự, Liễu Như có thể nào tùy ý nghe được. Bạch Chỉ nhắc nhở Liễu Như, “Lúc này chớ đề cập trước mặt người khác, cẩn thận chuốc họa vào thân.”
“Tỷ làm như ta là kẻ ngốc? Ta coi tỷ là người một nhà, mới nói cho tỷ.” Liễu Như liếc Bạch Chỉ một cái. Bạch Chỉ lại nghĩ, Tam hoàng tử đích thân tới Đồng thành, mà không phải thái tử. Như thế, Liễu gia đứng ở phe tam hoàng tử, chẳng phải đối lập với Bạch Uyên? Thật sự là đau đầu! Bạch Chỉ chỉ ngóng trông, lão hoàng đế nhanh chóng băng hà, hai người mau chóng đoạt vị, thừa dịp Bạch Uyên còn chưa bước chân vào bùn lầy!
Lúc này, Hồng Kiều từ bên ngoài đi vào, nhắc nhở Bạch Chỉ, “Tiểu thư, lão gia gọi người đi ra ngoài.”
Bạch Chỉ lên tiếng, định đứng dậy ra ngoài. Liễu Như giương mắt cẩn thận quan sát nàng vài lần, nháy đôi mắt giống như hồn nhiên, liếc Bạch Chỉ, “Tỷ thực sự không yêu Bùi Cửu, đúng không?”
Bạch Chỉ nhìn nàng ta, coi như tỏ vẻ không hiểu.
Liễu Như nói: “Nếu như thật lòng yêu một người, không có khả năng thay lòng đổi dạ nhanh như vậy. Cho dù khó khăn lớn cỡ nào, trở ngại lớn cỡ nào, cho dù hắn yêu người khác, vẫn sẽ không khống chế được bản thân đi yêu hắn, đi quan tâm hắn, thậm chí vì hắn mà đi tìm chết.”
Bạch Chỉ nở nụ cười, “Biểu muội yêu thật vô tư.” Cũng thật ngốc thật hồn nhiên. Trong mắt chỉ có hắn, yêu thống khổ, yêu khó chịu, lau khô nước mắt, tiếp tục đi yêu hắn. Bạch Chỉ ở trong đôi mắt Liễu Như, thấy chính bản thân mình trong quá khứ. Ngẩng đầu, nhìn đôi mắt lạnh lùng của Mộ Đồ Tô, lại như trước lộ ra nụ cười nàng cho rằng đẹp nhất, “Mộ Đồ Tô, thiếp yêu chàng, rất yêu chàng.” Nhưng bản thân cười cười, nước mắt lại không khống chế được rơi xuống. Bởi vì nàng biết rõ, người hắn yêu không phải nàng, hắn có người khác.
Một Bạch Chỉ ngốc như vậy, đã mất…
***
Tiệc đầy tháng cực kỳ náo nhiệt. Hoa viên Bạch phủ to như vậy, bày đầy bàn, quan to hiển quý dáng vẻ khác nhau ngồi ở cạnh bàn, chuyện trò vui vẻ. Bạch Chỉ tìm bóng dáng người trong nhà, lại bị Hồng Kiều làm gián đoạn, “Tiểu thư, vị kia là tân khoa Trạng nguyên Triệu Lập.”
Bạch Chỉ theo phương hướng Hồng Kiều chỉ nhìn lại, chỉ thấy một người đàn ông mặc y bào màu đen đang nâng chén cùng người khác tán gẫu thật vui. Người đàn ông kia mày rậm mắt to, cười rộ lên khóe miệng hiện ra hai lúm đồng tiền, tóc thúc chỉnh tề, rất giống Bùi Cửu, nhưng không tuấn lãng như Bùi Cửu.
Bạch Chỉ cười cười với Hồng Kiều, liền đem ánh mắt dời đi, tiếp tục tìm kiếm người trong nhà. Không nghĩ, lại chống lại đôi mắt của Mộ Đồ Tô. Hắn đang cùng Liễu Kế nói chuyện với nhau, ánh mắt cũng chỉ ngẫu nhiên hướng nàng bên này lườm liếc, không hề cảm tình.
Người này thật nhỏ mọn, còn giận nàng đánh hắn một bạt tai? Bạch Chỉ cũng không nhìn hắn, băn khoăn chung quanh, tìm bóng dáng Bạch Uyên. Một vòng trở về, mới nhìn thấy Bạch Uyên cư nhiên ngồi ở vị trí phía sau Mộ Đồ Tô. Bạch Chỉ còn chưa kịp thở dài, phía sau đã có người vỗ nàng một chút, quay trở lại, là Liễu Như. Nàng ta nháy mắt với nàng, lôi kéo nàng đi qua, “Sững sờ ở nơi này làm chi? Đi thôi.”
Vì thế Bạch Chỉ bị Liễu Như cứng rắn túm đi qua. Nàng cùng Liễu Như trở thành một phong cảnh đặc thù, nhân sĩ đang ngồi đều nhìn bọn họ, Bạch Chỉ rõ ràng nhìn thấy mục tiêu cũng hướng nàng nơi này nhìn chăm chú. Hắn trợn to mắt ngạc nhiên nhìn hai người. Nàng muốn bảo trì hình tượng thục nữ mà! Bạch Chỉ thật sự khóc không ra nước mắt.
Xem ra mỹ nhân kế, vô duyên .
“Các ngươi làm chi?” Bạch Uyên không vui cho lắm nhìn hai người trước mắt chạy như điên mà đến.
“Dượng, chẳng phải chúng ta sợ người chờ lâu sao?” Liễu Như cười hắc hắc, ngồi vào bàn Liễu Kế. Bởi vì không có vị trí, Liễu Như không thể chọn vị trí cách Mộ Đồ Tô gần nhất. Bạch Chỉ hiển nhiên không cùng bọn hắn ngồi cùng một bàn, nàng ngồi ở bên cạnh Bạch Thuật. Mông còn chưa nóng, Bạch Thuật đã gắp cho Bạch Chỉ một cái chân gà bự, “Tỷ, tỷ thích ăn chân gà bự nhất.”
Cả bàn đều nhìn hướng Bạch Chỉ. Tướng ăn chân gà, thiên kim đại tiểu thư cũng không dám khen tặng. Bạch Chỉ định khiêu chiến “tướng ăn” sao? Đang vào lúc Bạch Chỉ rất xấu hổ, tướng công Bạch Thược đột nhiên đứng dậy, mời Triệu Lập đi qua, ngồi ở bên cạnh nàng.
Thật sự là… họa vô đơn chí. Tuy rằng nàng biết đây là Bạch Uyên cố ý an bày, nhưng thời cơ không khỏi cũng quá khéo .
“Tỷ, sao tỷ không ăn? Bình thường chẳng phải tỷ thích ăn nhất sao? Còn ăn một lần hai cái chứ.”
Cả bàn ngạc nhiên nhìn. Triệu Lập vừa ngồi xuống, cũng nhịn không được hướng nàng bên này ngắm vài lần. Bạch Chỉ chỉ cảm thấy sau lưng có người cũng nhìn chằm chằm nàng, lưng lạnh cả người. Hôm nay không phải thời điểm nàng sử dụng mỹ nhân kế sao? Lúc này bảo nàng làm mỹ nhân như thế nào? Bạch Chỉ dùng tay ngọc thon thon cầm cánh gà, cái miệng nhỏ nhắn nhẹ cắn một miếng, lại ăn một miếng, cố gắng hết sức có vẻ tao nhã.
Những người đang ngồi cũng bắt đầu vừa động đũa, vừa chuyện trò. Bạch Chỉ cố