Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342041
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2041 lượt.
c nhớ ra: “Ý, vậy em có thể nghe thấy suy nghĩ của người khác, còn có thể để người khác nghe thấy suy nghĩ của em phải không? Cho nên em gọi anh, anh liền có thể nghe thấy?”.
Mai Khôi gật gật đầu: “Em không biết chú làm gì anh, anh nói không cùng em đi học nữa, em rất sợ sau này sẽ không nhìn thấy anh nữa, cho nên liền muốn nói chuyện với anh, nhưng mà anh trả lời em rồi”.
Nghiêm Cẩn sáng mắt lên: “Chuyện này thật hay”. Cậu mỉm miệng lại, trong đầu óc gắng sức nghĩ: Con Rùa Nhỏ, Con Rùa Nhỏ, anh là Tiểu Ma Vương, đang gọi, đang gọi, Tiểu Ma Vương đang gọi Con Rùa Nhỏ, em nghe thấy không?
Mai Khôi cười he he, miệng không động đậy, Nghiêm Cẩn lại nghe thấy câu trả lời của cô bé: Em nghe thấy rồi.
“Woa, quá tuyệt, Con Rùa Nhỏ, em thật lợi hại”, Nghiêm Cẩn hưng phấn đến mức quên hết tất cả: “Con Rùa Nhỏ, em nhất định phải làm quân trinh sát của anh, giúp anh giám sát bố anh, ngày tháng tốt đẹp của anh dựa cả vào em”.
“Nhưng mà cách quá xa em sẽ không nghe thấy, phải dùng rất nhiều sức lực nghe mới được. Nếu như là mẹ em thì có thể.”
“Mẹ em lợi hại hơn em sao?”
“Vâng, mẹ em đã từng tìm em, bà chính là dùng cách này nói chuyện với em, bà nói bà đang ở nơi rất xa, bảo em ngoan, bà nói bà không vứt bỏ em, bảo em phải dũng cảm.” Mai Khôi cứ nói, mắt ươn ướt: “Anh, mẹ không để em tìm bà, nhưng em rất nhớ mẹ”.
Nghiêm Cẩn vụng về vỗ vỗ vào lưng cô bé, không biết nên an ủi như thế nào, cuối cùng chỉ đành nói: “Đừng khóc nữa, em còn có anh đây, anh cho em mượn mẹ trước, bố thì không cần rồi, bản thân anh cũng không thích ông, ông quá hung dữ, bố em thì rất tốt”.
“Bố không biết em biết cái này, mẹ nói không thể bảo cho ông. Anh, anh nhất định phải giúp em giữ bí mật.”
“Được, vậy em phải giúp anh giám sát bố anh, còn nữa sau này anh có ba nghìn bà vợ, em cũng giúp anh quản, ai muốn làm chuyện xấu, em hãy nói cho anh, anh đánh bọn họ.”
“Mẹ nói không thể lén xem người khác nghĩ gì, cô giáo còn nói đánh người là không đúng.”
“Vậy anh cũng đã vì em mà đánh nhau, em nói xem anh có tốt với em không?”
“Tốt.”
“Cho nên em phải nghe lời anh.”
Hai đứa trẻ đầu kề đầu, nói chuyện liên miên không ngừng, cuối cùng dựa vào nhau lặng lẽ chìm vào giấc ngủ. Buổi sáng ngày hôm sau, khi Mai Khánh Hải mở cửa phòng con gái muốn gọi con gái dậy, nhìn thấy chính là cảnh tượng khiến anh kinh ngạc như thế này.
Nghiêm gia ở tầng trên, Tiểu Tiểu cũng rất kinh ngạc, sao mà mới sáng sớm ngủ dậy đã không thấy tông tích con trai đâu rồi? Đang nghĩ xem phải tìm cậu ở đâu, chuông cửa chợt vang lên, cô mở cửa ra, Nghiêm Cẩn lao vào trong như lửa đốt sau mông, còn tốc độ quay người khóa cửa chính lại. Cậu tốc độ nhìn ngó bốn phía, rất tốt, không có bóng dáng của bố, vội vàng áp thấp giọng, giãi bày với mẹ: “Mẹ, con bị bắt gian tại giường rồi, mẹ phải đứng ra làm chủ cho con đó”.
Tiểu Tiểu đang muốn hỏi cậu vừa mới sáng sớm đã chạy đi đâu, thì bị câu nói này của cậu dọa cho sợ đến mức suýt rớt cả cằm. Thằng nhóc con bốn tuổi lại nói cái gì mà bắt gian tại giường, đây là chuyện quỷ quái gì vậy? Tiểu Tiểu nhìn Nghiêm Cẩn linh tinh bừa bãi làm như đúng là có chuyện ấy, thật muốn đem đứa con trai này nhét trở lại vào bụng rồi sinh ra lại.
Nghiêm Cẩn cho rằng sự việc này rất lớn, để giành được sự ủng hộ của mẹ, cậu báo cáo sự việc tối qua cậu bò vào phòng Con Rùa Nhỏ, hai đứa nói chuyện quá vui vẻ, thế là ngủ quên mất, kết quả vừa sáng sớm bị bố người ta bắt được. Đương nhiên cậu tỉnh lược đi đoạn Con Rùa Nhỏ có năng lực đặc biệt, và cậu đã thu nhận Con Rùa Nhỏ làm quân trinh sát.
Tiểu Tiểu thật đau đầu, không biết con nhà người khác mới bốn tuổi đầu có biết làm Romeo không. Cô câm nín nhìn bố thằng bé từ trong nhà tắm đi ra, quyết định chuyện này vẫn nên giao cho người chủ gia đình giải quyết. Nghiêm Lạc vừa nhìn thấy dáng vẻ kia của con trai, lập tức hỏi: “Lại sao nữa?”.
“Không có, không có, bố, chào buổi sáng. Con vừa đi luyện tập thể dục, đói quá, bữa sáng đâu?” Nghiêm Cẩn dáng vẻ nịnh bợ, còn một mực nháy mắt với mẹ. Nghiêm Lạc biết rõ cậu chột dạ, nhưng cũng không biểu hiện gì, Tiểu Tiểu đột nhiên cảm thấy điều này thực sự quá buồn cười, con trai nhà anh học được từ đâu? Còn nửa đêm trèo cửa sổ hẹn hò.
Cô vừa cười vừa xua con trai đi tắm rửa chuẩn bị ăn sáng. Nghiêm Cẩn ngồi xổm trong nhà vệ sinh vật vã suy nghĩ cả nửa ngày cũng không nghĩ ra đối sách tốt. Nếu như bảo cậu chịu trách nhiệm, cậu sẽ rất khổ não, dù gì bây giờ Con Rùa Nhỏ cũng là trinh sát của cậu, không thể làm vợ, hơn nữa cô bé hình như không thích phòng đông lạnh của con rùa lắm, nhưng mà phải nói thế nào với chú Mai đây.
Cậu đánh răng được một nửa, liền nghe thấy tiếng chuông cửa, thầm nói rắc rối tìm đến cửa rồi, bọt kem đánh răng cũng không kịp nhổ ra, liền cắn bàn chải xông ra ngoài, ồm ồm hét gọi: “Mẹ, mẹ...”.
Đáng tiếc là không kịp, Nghiêm Lạc đã mở cửa ra rồi, Mai Khánh Hải dắt Mai Khôi khuôn mặt cười rạng rỡ đứng ở ngoài cửa: “Chúng tôi mua đồ ăn sáng, không biết mọi người ăn chưa, có mua cho mỗi người một phần”.
T