Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Tác giả: Tô Lưu

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 134962

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/962 lượt.

nghe thấy tiếng rống giận dữ của một người đàn ông: “Bà tám thối tha, chết đi, ông đây phải hủy mặt mày.”
“A!” Cùng với lúc cái thứ giống như nước kia hắt lên mặt, tiếng kêu đã bị đè nén bao lâu kia của Phùng Sở Sở cuối cùng cũng vang lên trong đại sảnh. Cô bị lời nói của gã kia làm cho sợ ngây người, theo bản năng sờ lên mặt mình. Ẩm ướt, cả gương mặt đều ướt, cô nghĩ tới axit sunfuric, nghĩ tới hủy dung, nghĩ tới những gương mặt đáng sợ sau khi bị hủy dung. Nhưng cô không cảm thấy đau đớn, không biết là do quá sợ hay là vì thứ gì khác, cô đã không còn tri giác, cả người hoang mang không biết làm sao. Cô sờ loạn lên gương mặt mình, muốn xác định tình trạng của nó. Mặc dù cô lúc nào cũng chê cái mặt tròn trịa thừa thịt của mình, nhưng mà cô chưa bao giờ nghĩ sẽ dùng biện pháp ăn mòn để cho nó nhỏ đi cả.
Gã hành hung kia thấy Phùng Sở Sở chỉ sờ mặt mình, không hề phản kháng, càng thêm không chút kiêng dè, vươn tay túm tóc cô lại, miệng còn không ngừng mắng chửi: “Đồ phụ nữ không biết xấu hổ, làm cái gì mà tranh tài tìm bạn trăm năm, làm bạn gái ông chia tay với ông. Thế giới này vì có những loại người chuyên đi gieo họa như mày nên mới không yên ổn.”
Phùng Sở Sở bị hắn ta túm tóc, cả người không ngừng lắc trước lắc sau, cô túm tay hắn, muốn kéo nó ra khỏi tóc mình nhưng bất lực. Cái tay bị thương lúc sáng giờ đã chẳng còn mấy sức lực, lại còn càng ngày càng đau đến lợi hại, cô cảm thấy cả người mình cũng sắp rã rời hết cả.
Tiểu Trần đã đi được khá xa sau khi nghe được tiếng thét của Phùng Sở Sở xong, dựa vào kinh nghiệm nhiều năm làm bảo vệ, cảm thấy chuyện bất thường liền vòng trở lại, đúng lúc thấy gã đàn ông kia đang túm tóc Phùng Sở Sở hùng hùng hổ hổ. Anh ta không kịp nghĩ nhiều, xông lên trước, nhanh chóng bẻ tay gã đàn ông kia, dùng sức vặn lại ấn ra sau lưng.
Tên kia không ngờ lại có người nhảy ra, tay bị vặn đau, không tự chủ mà buông tóc của Phùng Sở Sở ra, cánh tay cũng không ngoan ngoãn, ra sức giãy dụa, định chạy trốn.
Phùng Sở Sở bây giờ đã cực kỳ thê thảm, mặt thì đầy nước, tóc thì loạn thành một đoàn, còn bị gã kia bứt ra không ít, rơi xuống trên đất. Cô muốn khóc, lại khóc không ra, thân thể như mềm nhũn, đặt mông ngồi phịch xuống đất.
Tiểu Trần vừa khóa chặt gã đàn ông kia, vừa lo lắng hỏi, “Sao rồi, cô ổn chứ?”
Phùng Sở Sở thở hổn hến cố gắng dứng dậy, nhưng vẫn có chút loạng choạng, vịn vào tấm thủy tinh bên cạnh mới thăng bằng được chút ít.
Những bảo vệ khác cũng nghe thấy tiếng động, rối rít chạy tới. Phùng Sở Sở chỉ thấy mặt nóng bừng, xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ mà chui xuống. Sáng sớm mai, cả tòa nhà này sẽ biết, chủ biên Phùng Sở Sở của tạp chí 《 Định nghĩa phụ nữ》 tầng bảy bị một gã đàn ông tạt axit sunfuric.
Tiểu Trần giao gã hành hung kia cho đồng nghiệp, tiến lên trước, quan tâm hỏi: “Cô không đáng ngại chứ?”
Phùng Sở Sở bấy giờ đã hồi hồn, rút khăn giấy từ trong túi xách ra lau mặt, thứ hắt lên mặt cô cũng không phải axit sunfuric, chỉ là một tí nước thôi. Có điều cô vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu, cô vốn là người ham mạnh háo thắng, không ngờ lại xấu mặt như vậy ở ngay địa bàn của mình.
Cô khoát tay, cám ơn cự tuyệt ý tốt của Tiểu Trần, nhẹ nhàng nói: “Tôi không sao, hôm nay cảm ơn anh nhé, người kia đành phiền anh.”
“Cô không biết hắn à?” Tiểu Trần có chút nghi ngờ.
Phùng Sở Sở nhìn gã kia một cái, lắc đầu nói.”Không biết.” Dứt lời, chẳng hề muốn nhiều lời thêm một chữ, bước ra khỏi tòa nhà. Chỗ này, một phút cô cũng không đứng lại nổi nữa. Cô muốn rời khỏi đây, ngay lập tức.
Ra khỏi tòa nhà, gió đêm ùa vào người lạnh buốt, Phùng Sở Sở đi một mình trên đường, cảm thấy có chút thê lương. Cô lau khô nước trên mặt, gảy tóc mấy cái, để bọn chúng nhìn có vẻ chỉnh tề một chút, nhưng vẫn khó mà che giấu cảm giác thất bại trong lòng. Hôm nay rốt cuộc là cái ngày gì mà chuyện xui xẻo nào cũng ùa tới hết vậy?
Cô ngửa đầu nhìn mảnh trăng sáng, mảnh mai vắt vẻo trên bầu trời, tỏa ra ánh sáng yếu ớt. Lại nhìn bộ dạng mình bây giờ, cô không dám về nhà, về rồi, lại phải đối mặt với hai cái miệng kia của ba mẹ, mà cô thì giải thích không được rõ ràng lắm, cũng lười giải thích. Vậy nên cô vươn tay, duỗi một cái, đi thẳng đến nhà Nguyễn Trữ Khanh.
Trữ Khanh là bạn cùng phòng hồi đại học của cô, sau khi tốt nghiệp vẫn còn liên lạc, có thể nói là một người bạn không tồi. Cô ấy một mình thuê một phòng ở, bạn bè gặp nạn đều thích tới chỗ Trữ Khanh lánh nạn.
Phùng Sở Sở nghĩ đến Nguyễn Trữ Khanh, lại không kìm được mà nhớ tới chuyện hồi đại học, nhớ tới các bạn cùng phòng, cô lại nhớ tới La Giai Cầm. Cho dù cô ấy đã ly hôn được hơn một năm, bình thường bận bịu, cơ hội gặp mặt cũng không nhiều. Nhiều nhất là nói chuyện qua điện thoại, cô vẫn không dám hỏi về đời sống tình cảm của cô ấy, người đã từng tổn thương, có lẽ rất khó để bắt đầu lại một cuộc tình mới.
Taxi đi rất nhanh, giờ này, đường xá không tệ, đại ca lái xe cũng chạy thẳng một đường. Phùng Sở Sở mới trang điểm lại xong, xe đã dừng dưới nhà của Nguyễn Trữ Khanh.
Trả tiền xuống