Tác giả: Liên Liên
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 134748
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/748 lượt.
tác dụng.
Hơn nữa cô còn cho rằng sờ cách một lớp quần áo tuyệt đối sẽ không đem lại cảm giác chân thật, cho nên cô một tay bấu víu vào cổ người đàn ông, một tay chiến đấu hăng hái với chiếc áo sơ mi của anh.
"Trời ạ, Tiểu Trân......" Mạc Ưng Chí phát ra một tiếng thở dài thống khổ.
Anh không ngờ trong một buổi đêm tuyệt vời, mình lại bị một phụ nữ ăn nhiều đậu hủ như vậy, mà lại còn là một phụ nữ say rượu nữa chứ!
Bận giao chiến với dục vọng của bản thân, Mạc Ưng Chí vô lực chống đỡ sự xâm nhập từ "Quái trảo" (bàn tay ma quái) của Chân Đa Trân, chỉ là liên tiếp thở dốc, cố gắng kiềm chế dục hỏa đốt người.
Anh biết giờ phút này Chân Đa Trân hoàn toàn không tỉnh táo.
Bây giờ anh có cùng cô làm chuyện gì thì sau khi tỉnh rượu cô cũng sẽ chẳng nhớ gì.
Cho nên, tối hôm nay anh tuyệt đối không thể làm không công, tuyệt đối không thể như trước, không dậy nổi bởi khiêu khích của người đẹp, lại cùng cô một lần......
Nếu ngày mai tỉnh lại phát hiện cô lại chạy, anh nhất định sẽ phát điên!
Chỉ là, khi cô gái tựa đầu dán vào ngực anh, ý chí của anh liền lặng lẽ sụp đổ.
Thì ra, áo sơ mi của anh đã sớm bị cô cởi ra......
Cái trán đặt trên lồng ngực rắn chắc, giữa tiếng thở dốc của Mạc Ưng Chí, Chân Đa Trân vươn đầu lưỡi màu hồng, liếm điểm đỏ sẫm trên ngực anh.
Cô nhắm mắt hai mắt lại, cẩn thận nhấm nháp......
Ầm!
Lý trí của người đàn ông hoàn toàn sụp đổ trước sự khiêu khích vô ý của người phụ nữ, dục hỏa hoàn toàn thiêu đốt, anh đã không thể nhịn nữa rồi!
Hai người không ngừng hôn nồng nhiệt khiến nhiệt độ tăng không ngừng, Chân Đa Trân bị cồn làm mờ lý trí, đôi tay như tự ý thức đặt lên bả vai rắn chắc của Mạc Ưng Chí, gắt gao bám lấy.
Cô thuận theo dục vọng nguyên thủy trong cơ thể, cuồng dã đòi lấy nhiều hơn nơi người đàn ông, càng hôn sâu hơn, nồng nhiệt hơn.
"Ưm..." Một tiếng ngâm khẽ tràn đầy dục vọng, bốn cánh môi cuối cùng cũng chậm rãi tách ra, hai đầu lưỡi màu hồng đang quấn quít liền tách rời.
Bọn họ môi lưỡi dây dưa, một sợi nước màu bạc xinh đẹp từ trong miệng họ rơi xuống, vô cùng lóng lánh, vô cùng thi vị, ánh mắt hai bên vẫn tràn nhập lửa tình.
"Tiểu Trân..." Cảnh tượng trước mắt quá mê hoặc, người đàn ông không nhịn được rên rỉ.
"Biết sự lợi hại của em chưa? Xem lần sau anh còn dám bắt nạt nữ sinh nữa không!" Chân Đa Trân ghé vào trên người anh, hào khí ngàn vạn.
"Vậy bắt nạt anh xong, em có chịu trách nhiệm với anh không?" Mạc Ưng Chí hỏi.
"Thế thì còn phải xem xem em có vui không đã!" Chân Đa Trân cười hì hì, hai gò má lộ ra hai núm đồng tiền nho nhỏ, cực kỳ đáng yêu.
"Em thật đúng là nhẫn tâm!" Mạc Tôi Chí chọc chọc cô.
Ừm, tuy là rất muốn bị bắt nạt nhưng lại rất sợ cô không chịu trách nhiệm. Vẫn là chờ ngày mai cô tỉnh rượu rồi nói sau.
Năm nay muốn làm đàn ông tốt thật khó mà!
"Tất cả mọi người đều nói như vậy!" Chân Đa Trân đắc ý gật đầu.
"Tiểu Trân..." Mạc Tôi Chí còn muốn ép cô nói ra nhưng không ngờ cô gái nhỏ này lại ghé vào người mình, đi tìm Chu Công đánh cờ (ý chỉ đi ngủ).
Này, người phụ nữ này có phải là hơi quá đáng không vậy?
Khiến anh hưng phấn xong cô lại ngủ mất? Vậy anh phải làm sao bây giờ?
Mạc Ưng Chí ôm cơ thể của Chân Đa Trân, mãnh liệt thở dài, than cho bản thân mình thật xấu số.
"Ưm..." Sáng ngày hôm sau, Chân Đa Trân tỉnh lại.
Cô mở mắt ra, phát hiện bản thân thế nhưng lại trần trụi nằm bên cạnh Mạc Ưng Chí, mà cô còn nghĩ mãi không ra ngày hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì...
Đầu có chút nặng nhưng không có dấu hiệu say rượu.
Nhưng đây không phải trọng điểm, trọng điểm là cô lại ngủ cùng người đàn ông này! Đây mới là chuyện quan trọng!
"A ………" Chân Đa Trân bắt đầu hét chói tai: "Cường bạo!"
Người đàn ông còn đang nằm mộng với Chu Công hách liễu nhất đại kiêu [1'>, thiếu chút nữa thì lăn từ trên giường xuống. Muốn làm rõ ràng thì để sau đi, anh lập tức vươn tay che miệng của cô.
[1'> Sợ đến mức tim đập mạnh.
"Ưm……" Chân Đa Trân thở phì phì, trừng mắt nhìn anh.
Anh thế nhưng lại ăn cô thêm một lần?!
Cô quyết định phải tố cáo tên sắc lang (sói háo sắc) này mới được.
"Tiểu thư, em muốn làm rõ rằng lại muốn trầm trồ \'khen ngợi\' không tốt ư? Hôm qua là tự em cởi quần áo của anh, nói muốn cường bạo anh, em sẽ không quên chứ?" Anh buông tay ra, lạnh lùng nhắc nhở.
"Nói bậy!" Làm gì có chuyện này chứ!
Mạc Ưng Chí biết cô sẽ không thừa nhận - hoàn hảo là anh cũng không phải chiếc ghế VIP - anh cũng không biện bạch, lập tức ấn cái nút của máy ghi âm trên đầu giường, phát ra cuộc trò chuyện tối qua.
Chân Đa Trân hoàn toàn không nhớ hôm qua đã xảy ra chuyện gì, càng nghe sắc mặt càng khó coi.
Không ngờ cô lại có thể nói đàn ông những lời xấu hổ đó, mà anh còn ghi âm lại!
Thảm rồi, thật mất mặt...
"Vậy anh muốn gì?" Hít sâu một hơi, cô hỏi xem anh định làm gì.
"Người đàn ông bị một người phụ nữ cường bạo, chuyện này đúng là rất khó coi. Anh còn là người có tiếng trong thương