Tác giả: Liên Liên
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 134818
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/818 lượt.
trường, em chẳng những khiến tinh thần anh thương tổn, còn khiến anh quăng thể diện của Mạc gia vào bồn cầu... Anh muốn em phải bồi thường tổn thất cho anh." Mạc Ưng Chí Đừng chậm rãi tỏ vẻ.
Nghe đối thoại ở trong máy ghi âm, cho rằng mình thật sự đã cường bạo Mạc Ưng Chí, Chân Đa Trân không còn gì để nói, chỉ có yên lặng đồng ý (ha…ha…ha…cô nàng dể dụ ghê .Lọt vào bẫy anh Chí rồi)
Nhưng cô ngẫm lại, vẫn là cảm thấy mình không có lời.
Tuy anh là doanh nhan có tiếng, thân thể lại cường tráng, cường bạo anh chẳng thiệt gì nhưng Chân Đa Trân cô cũng sẽ không làm không công, sẽ không tùy tiện cùng đàn ông như thế
"Trước đây chúng ta cũng đã ** một lần, anh một lần, tôi một lần, không thể tính huề nhau sao?" Chân Đa Trân rất không tình nguyện nhắc lại chuyện xưa.
\"Lần đó cả hai chúng ta đều tình nguyện, em ở trên giường cũng rất hưởng thụ, vẫn muốn anh thêm một lần lại một lần còn gì... Anh cũng rất buồn bực không hiểu vì sao sáng sớm em lại chạy mất, lại không biết nhà của em ở đâu, đành phải để Siêu Luân bám em, đợi tan tầm rồi nói chuyện."
Ừ, là vậy sao?
Lần đó cô có uống chút rượu, cô cũng nhớ mình ở trên giường dâm đãng thế nào, nên mới thẹn thùng chạy trốn. Nhưng thật ra cô đã quên mất mình đã nói cái gì ở trên giường rồi...
"Anh muốn tôi bồi thường thế nào? Làm gia sư miễn phí cho Siêu Luân ư?" Nghĩ đến liền đau lòng, tiền ở trước mặt mà không thể kiếm...
Haiz, đều tại cô loạn tính sau khi say rượu.
"Không cần, miễn là em làm gia sư cho Siêu Luân là tốt rồi, anh sẽ trả tiền cho em." Mạc Ưng Chí cực kỳ trong sáng nói.
Oa, không ngờ anh lại tốt như vậy! Trước kia cô thực sự là hiểu lầm anh rồi...
"Tốt quá, anh quả nhiên là có khí phách (Sức mạnh tinh thần được biểu hiện bằng hành động) của tổng giám đốc, không tính toán chi li với một người nghèo khổ như tôi!" Vỗ vỗ ngực của Mạc Ưng Chí, Chân Đa Trân hết sức khen ngợi anh.
"Đây chỉ là điều kiện bổ xung, không phải là cái chính mà em phải bồi thường." Anh chậm rãi nói.
"Ừ?" Có ý gì?
"Em cường bạo anh, khiến lòng tự trọng của một người đàn ông như anh bị tổn thương, cho nên em phải làm người tình của anh, an ủi thể xác và tinh thần mà em đã chà đạp, đến khi nào hồi phục mới thôi." Mạc Ưng Chí đã chịu qua một lần dạy dỗ lần này đã có kinh nghiệm hơn, chẳng những nói chuyện của hai người rất có lý, còn sắp sửa cởi bỏ hết quần áo của hai người.
Dù sao, cởi sạch bách rồi ngủ cùng nhau là sự thật, về phần có ** hay không, phải đi bệnh viện kiểm tra xem trong người cô có tinh dịch của anh hay không mới có thể biết...
"Gì? Tại sao lại có thể như vậy?" Cô có chút kinh ngạc.
"Đúng, chính là như vậy." Người đàn ông thừa dịp người đẹp tự hỏi, bàn tay liền lặng lẽ linh hoạt bao phủ trên ngực cô, ngón tay thon dài quanh năm cầm bút có chút hư vô, mơn trớn hai con thỏ trắng trước ngực cô...
Bàn tay to lớn kích thích thần kinh của Chân Đa Trân, kích thích cảm quan (giác quan) của cô, khiêu khích cô sớm châm lửa tình.
"Ưm..." Chân Đa Trân khó khăn than nhẹ.
Không chống cự được sự trêu chọc cố ý của Mạc Ưng Chí, lửa tình trong cơ thể Chân Đa Trân nháy mắt tăng vọt, sôi trào!
"Mạc Ưng Chí... Anh đừng làm bậy..."
Nhịn không được trêu chọc, thanh âm dâm mĩ chuồn ra từ trong cổ họng cô, đôi mắt vì nhiễm sắc dục mà ẩm ướt, trơn bóng, càng lộ vẻ mị hoặc.
Không quản được ánh mắt của mình, Chân Đa Trân không thể khống chế nhìn người đàn ông đang tàn sát bừa bãi kia.
"Nhưng mà, anh rất muốn cho em biết, tối hôm qua em đã chà đạp anh thế nào." Bên môi người đàn ông nở nụ cười thản nhiên, tay không chút do dự tiến vào giữa hai chân của Chân Đa Trân, ngón tay thon dài đưa vào bụi hoa thần bí mà sâu thẳm, lúc chậm lúc nhanh, lúc nhẹ lúc mạnh...
Mạc Ưng Chí chỉ dùng phương thức dâm mĩ mà đê tiện, không ngừng đụng vào chơi đùa đóa hoa của Chân Đa Trân, khiến cô cong mình lên, khó khăn thở dốc.
"Không..."
Mặc dù cô nói lời cự tuyệt nhưng phản ứng của cơ thể bị dục hỏa thiêu đốt lại vô cùng thành thật, vô cùng cảm thụ.
Không ngờ lại như vậy... Tối hôm qua anh nhất định là rất khó khăn... (chị ơi! Chị bị lừa rồi!)
Tình dục cao vút trào dâng trong thân thể bởi bàn tay của người đàn ông, cô nâng mông lên, không nhịn được dục vọng tra tấn mà cọ xát, hi vọng có thêm thật nhiều khoái cảm, thật nhiều quan tâm.
Dưới sự khiêu khích cố ý của Mạc Ưng Chí, Chân Đa Trân tràn ngập sắc dục nhõng nhẽo rên rỉ, mà cô nói lời tự tuyệt lại càng làm nổi dậy bản năng chinh phục của đàn ông.
"Anh nghĩ là anh muốn em..."
Tựa vào bên tai của Chân Đa Trân, Mạc Ưng Chí lấy âm thanh gợi cảm mà từ tính mê hoặc lý trí của người đẹp. "Được không? Anh nhất định sẽ khiến em thoải mái."
Lúc này, lý trí của Chân Đa Trân đã sớm không còn sót lại chút gì.
Đối với những động tác mị hoặc của Mạc Ưng Chí, cô bị vây hãm trong tình dục mãnh liệt, không cách gì tự kiềm chế, cuối cùng vẫn không nói lên lời cự tuyệt.
Hai người đã từng giao hoan (hưởng một niềm vui chung), sung sướng khoái cảm và thẹn thùng đồng thời hiện lên