Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341186
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1186 lượt.
thế nào?” Mộ Tử Khâm trừng mắt lườm cô.
Hoá ra… là anh nghĩ cho cô.
Xem ra, con người Mộ Tử Khâm này cũng không đến mức hết thuốc chữa như cô nghĩ.
Mỗi lần nghĩ lại chuyện này, Dụ Vi Hề đều sẽ bất giác mỉm cười.
“Vi Hề, con ngây người cười cái gì thế?” Hồ An Ny trong màn hình máy tính nghi hoặc hỏi.
Dụ Vi Hề định thần lại, lúc này mới nhớ ra mình đang chat webcam với người mẹ ở nước Mỹ xa xôi, sao tự dưng lại nghĩ đến Mộ Tử Khâm cơ chứ? Đúng là kỳ lạ.
“Vi Hề, ” Hồ An Ny nháy nháy mắt với con gái: “Có phải vừa nghĩ đến mấy chuyện ngọt ngào với bạn trai phải không?”
“Đâu ạ.” Dụ Vi Hề vội vã xua tay: “Con còn chưa có bạn trai.”
“Con cứ chê mẹ lắm lời cơ, tuổi thanh xuân của phụ nữ được mấy, nhất định nắm chắc lấy, nếu không á…”
Lại lải nhải rồi, Dụ Vi Hề lén thở dài, vừa rồi cô thất thần chính là vì mẹ cứ thao thao bất tuyệt suốt. Kết quả bà đang nói, màn hình bỗng nhiên chớp chớp vài cái rồi biến thành đen kịt.
“Ơ, chuyện gì thế?” Dụ Vi Hề đang chuẩn bị đứng lên kiểm tra thì bị một cánh tay ấn lại.
“Để anh xem, chân em còn chưa khỏi, đừng lộn xộn.” Mộ Tử Khâm không biết chui từ đâu ra.
Anh đứng phía sau cô, cúi người xuống, hai tay bắt đầu loay hoay sửa máy tính, tư thế này như thể ôm trọn lấy cô. Đầu anh rất tự nhiên tựa lên vai cô, một tư thế khá thân mật. Khoảng cách giữa hai người rất gần, mùi mộc hương thoang thoảng trên người Mộ Tử Khâm quanh quẩn bên mũi Dụ Vi Hề. Cánh tay anh nhẹ nhàng tiếp xúc với thân thể cô, mang đến một cảm giác rung động không giải thích nổi. Anh nhìn máy tính, vẻ mặt thật chăm chú, chuyên tâm.
Dụ Vi Hề bỗng nhiên cảm thấy mặt mình nóng bừng lên. Cô quay đầu đi không dám nhìn anh.
Lúc sau, sức nặng trên vai biến mất, Mộ Tử Khâm đứng lên, nói: “Được rồi.”
“Cảm ơn.” Dụ Vi Hề thấp giọng nói.
“Cần gì thì gọi là được, biết chưa?” Mộ Tử Khâm dặn dò xong liền đi ra khỏi phòng.
Dụ Vi Hề nhìn cánh cửa đóng lại, khóe miệng bất giác cong lên.
“Còn nói không có bạn trai?” Giọng nói mờ ám của mẹ vang lên làm Dụ Vi Hề sợ đến hồn phi phách tán. Máy tính vẫn mở suốt, chắc chắn là mẹ nhìn thấy hết rồi!
Dụ Vi Hề đang nghĩ phải giải thích thế nào về việc trong phòng mình xuất hiện một người con trai thì Hồ An Ny lại giành nói trước: “Thảo nào ở Mỹ con không chịu có bạn trai, hoá ra là vì cậu ta.”
“Không có là không có mà!” Dụ Vi Hề vội vàng xua tay phủ nhận: “Anh ta chỉ là một người bạn bình thường thôi ạ.”
“Vi Hề, con tưởng trí nhớ mẹ kém đến thế sao? Cậu ta chính là người bạn học trung học đẹp trai, lễ phép, học hành xuất sắc của con trước đây còn gì, tên là Trịnh, Trịnh gì ấy nhỉ?” Hồ An Ny day day thái dương, ra sức nhớ lại.
“Mẹ đang nói Trịnh Dịch Phong á?” Dụ Vi Hề nhíu mày.
“Đúng đúng đúng!” Hồ Annie vỗ tay: “Chính là Trịnh Dịch Phong! Lần trước con ốm người ta còn chăm sóc cho con một ngày một đêm đấy.”
“Mẹ, có phải mẹ nhớ nhầm không?” Dụ Vi Hề nghi hoặc: “Anh ta đâu phải là Trịnh Dịch Phong?”
“Mẹ nhớ rất rõ mà, hôm đó là mẹ mở cửa cho cậu ta vào, nhờ cậu ta chăm sóc con. Hơn nữa, thằng bé lớn lên không khác lắm, vẫn đẹp trai như vậy, sao mà mẹ nhận nhầm được chứ?”
Dụ Vi Hề sửng sốt, cô rốt cục cũng biết nguyên nhân vì sao Mộ Tử Khâm đổi quà của cô thành đĩa A rồi.
Xem ra, quả thật là cô đã làm một chuyện không tốt.
Nói chuyện với mẹ xong, Dụ Vi Hề chống gậy ra khỏi phòng. Mộ Tử Khâm đang ngồi trên sô pha trong phòng khách nhìn thấy lập tức bỏ công việc trong tay xuống, chạy vội tới đỡ lấy cô, dạy bảo: “Dụ Vi Hề, em bị bệnh hay quên đấy à! Anh đã nói cần gì cứ gọi là được mà, sao không nghe lời hả?”
Dụ Vi Hề nhỏ giọng nói: “Tôi muốn… hỏi anh một chuyện.”
“Chuyện gì?” Mộ Tử Khâm nghi hoặc nhìn cô.
“À, cái lần tôi bị ốm hồi năm thứ hai trung học, người đến chăm sóc tôi… là anh đúng không?” Dụ Vi Hề hỏi.
Mộ Tử Khâm liếc nhìn cô: “Bây giờ em mới biết hả?”
Dụ Vi Hề cụp mắt xuống: “Xin lỗi, lúc đó tôi bị ốm mơ mơ màng màng, căn bản không ý thức được… Cảm ơn anh đã chăm sóc tôi.”
“Sao hả, một câu cảm ơn là xong à?” Mộ Tử Khâm nheo nheo mắt.
“Vậy anh muốn thế nào?” Dụ Vi Hề hỏi.
Mộ Tử Khâm chậm rãi tới gần cô, nói bên tai cô rằng: “Làm bạn gái của anh đi.”
“Cái gì?!” Dụ Vi Hề trợn to mắt, vốn tưởng Mộ Tử Khâm sẽ chỉ nói là muốn lên giường với mình, không ngờ anh lại còn có chiêu ác hơn.
“Cần phải kinh ngạc đến thế sao? Nếu như mấy chuyện giữa người yêu chúng ta đều đã làm thì bắt đầu loại quan hệ này cũng là hợp lẽ thôi mà.” Hơi thở của Mộ Tử Khâm phả vào lỗ tai mẫn cảm của cô, mang đến một cảm giác tê dại.
Dụ Vi Hề kiên định lắc đầu: “Lên giường thì còn có thể coi là ngoài ý muốn nhưng trở thành người yêu cần có tình cảm từ đôi bên. Chúng ta lại không thích đối phương, sao có thể ở bên nhau được?”
“Em không thích anh sao?” Mộ Tử Khâm vươn ngón tay, nhẹ nhàng đặt lên môi cô, đôi môi mềm mại mà mịn màng như nước nhất thời hơi lõm xuống.
“Không thích.” Dụ Vi Hề trả lời luôn.
Ngón tay kia tiếp tục đi xuống phía dưới, lướt qua cái cổ mảnh khảnh của cô, dừng ở nơi mềm mại trước n