Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạn Học, Chào Em!

Bạn Học, Chào Em!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341170

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1170 lượt.

gực cô nhẹ nhàng mà chậm rãi xoay tròn: “Lặp lại lần nữa xem?”
“… Không, không thích.” Hô hấp của Dụ Vi Hề dần dần dồn dập, dục vọng trong cơ thể dưới sự mời gọi của Mộ Tử Khâm bắt đầu nhen nhóm.
Tay không ngừng lại, đi thẳng tới chân váy cô, xâm nhập dọc theo đôi chân thon dài tiến tới nơi mẫn cảm nhất của cô, cách một lớp quần trong vân vê nhị hoa, dục vọng tựa như dòng điện chậm rãi truyền khắp toàn thân cô.
Giọng nói anh, ánh mắt anh, ẩn chứa sự mê hoặc: “Thế này, thế này thì sao?”
Dụ Vi Hề cắn chặt môi dưới, đến khi sắp không khống chế được bản thân nữa, cô mở mắt ra, yên lặng nhìn anh: “Còn anh? Anh thích tôi sao?”
Mộ Tử Khâm ngừng lại.
Trong nháy mắt, Dụ Vi Hề thấy được trong mắt anh lướt qua một cái gì đó tựa như sự chân tình dịu dàng.
Cô giật mình.
Thế nhưng ngay khi Dụ Vi Hề muốn kiểm chứng một cách cẩn thận thì Mộ Tử Khâm đã chớp mắt, khôi phục lại vẻ ngang ngạnh như trước: “Sao anh có thể thích một cô gái ngã được từ lầu hai xuống như em chứ?”
Dụ Vi Hề trả lời lại một cách mỉa mai: “Có bản lĩnh anh cũng ngã xuống thử xem.”
“Em tưởng chỉ số thông minh của anh thấp như em chắc?”
“Nếu chỉ số thông minh của tôi thấp thì anh đừng động vào tôi, anh là cái đồ đại sắc lang!”
Cứ thế, bầu không khí say đắm giữa họ đã không còn.
Vế thương ở chân dưới sự dốc lòng chăm sóc của Mộ Tử Khâm đã khỏi hẳn rất nhanh. Nhưng Dụ Vi Hề vẫn không được phép ra ngoài, phải ở trong nhà suốt. Bởi quá mức buồn chán, Dụ Vi Hề mỗi ngày không có việc gì làm bắt đầu lục lọi đồ đạc trong phòng.
Hôm nay, trong lúc vô tình cô đi tới phòng của Mộ Tử Khâm nghe thấy trong phòng tắm có tiếng nước chảy nên biết anh đang tắm. Đang muốn đi ra lại nhìn thấy ví tiền của Mộ Tử Khâm để trên giường. Lòng hiếu kỳ nổi lên, cô cầm lên mở xem.
Mở ra chỉ thấy bên trong có không ít thẻ bạch kim. Dụ Vi Hề lắc lắc đầu, đối lập hẳn với cái ví tiền có ép chặt đến mấy cũng không ra được một giọt dầu của mình, thật đúng là nhà quyền quý để rượu thịt thối, trên đường cái lại có xương người chết vì lạnh.
Đang chuẩn bị gập lại thì cô lại thấy giữa hai lớp ví có một bức ảnh. Dụ Vi Hề cẩn thận lấy ra, vừa nhìn thấy mắt lập tức mở to.
Đó là ảnh của cô!
Mặc đồng phục đứng dưới tán cây anh đào trong trường, điềm tĩnh mỉm cười. Dụ Vi Hề bỗng nhớ ra, lúc còn học năm thứ hai trung học bài văn tiếng anh của cô được trường chọn, yêu cầu phải có ảnh kèm theo. Vì vậy, Lâm Nhan Ngạn đã đặc biệt chụp cho cô đúng một bức ảnh này. Thế nhưng sau khi dán trên bảng tin được một ngày tấm ảnh đã không cánh mà bay, hoá ra…hoá ra là bị Mộ Tử Khâm lấy trộm.
Nhưng tại sao anh lại làm như vậy, hơn nữa, còn đặt nó trong ví tiền?
Dụ Vi Hề nghĩ đến thất thần, không chú ý tới tiếng nước trong phòng tắm đã tắt.
Mộ Tử Khâm đi ra, thấy cô đang cầm trong tay bức ảnh, trên mặt có chút mất tự nhiên vội bước lên cướp lại: “Cô bé này, sao lại tự tiện lục đồ của người khác thế hả?”
Dụ Vi Hề hỏi ra điều nghi hoặc trong lòng: “Mộ Tử Khâm, anh, sao anh lại để ảnh của tôi trong ví tiền?”
“Liên quan gì đến em.” Mộ Tử Khâm nheo mắt nhìn cô.
Dụ Vi Hề nhỏ giọng nói thầm: “Nhưng hành vi này rất kỳ lạ mà.”
“Được, anh nói cho em biết vì sao.” Mộ Tử Khâm chậm rãi đến gần cô, nhìn thẳng vào mắt cô: “Bởi vì, mỗi ngày anh đều lấy ảnh ra để nguyền rủa em.”
Nghe vậy, Dụ Vi Hề rùng mình: “Anh có cần phải độc ác thế không? Tôi đâu có đối xử với anh như vậy chứ.”
“Dụ Vi Hề, chuyện em khiến anh lộ quần trong trước mặt mọi người, quên rồi ư?” Mộ Tử Khâm nghiến răng.
Dụ Vi Hề lắc đầu: “Không đúng, nếu như là nguyền rủa thì lẽ ra mặt tôi phải bị vẽ vời mới đúng, thế sao bức ảnh này lại được giữ tốt như vậy? Đã bao nhiêu năm rồi mà vẫn còn như mới thế?”
Mộ Tử Khâm ánh mắt né tránh, lảng sang chuyện khác: “Sao em lại vào lúc anh đang tắm? Định nhìn trộm phải không?”
“Ai thèm nhìn trộm anh? !” Dụ Vi Hề chán nản: “Dáng người anh có phải đẹp lắm đâu mà.”
“Nếu nói dáng người anh xấu thì chắc dáng người em rất đẹp.” Mắt Mộ Tử Khâm sáng lên: “Cho anh mở mang tầm mắt đi.”
Dứt lời, anh vươn tay ra định cởi áo của Dụ Vi Hề.
Dụ Vi Hề hai tay giữ chặt cổ áo, hét to: “Không là không, dáng người tôi rất xấu, anh cũng nhìn rồi mà, đừng nên làm hỏng khẩu vị của anh!”
“Chúng ta đã lâu lắm không lên giường, anh sắp quên mất cơ thể em thế nào rồi.” Mộ Tử Khâm chậm rãi tới gần cô: “Đến đây nào, để anh ôn lại một chút.”
“Không!” Dụ Vi Hề hét lên một tiếng, dùng một tay đẩy anh ra, chạy ra khỏi phòng.
Mộ Tử Khâm cười khẽ, sau đó để lại bức ảnh kia vào ví tiền, động tác nhẹ nhàng tựa như đang vuốt ve nó vậy.






Từ sau khi vết thương khỏi, Dụ Vi Hề lại bắt đầu phải vào bếp nấu cơm, quả thật là không lãng phí một chút sức lao động nào. Vẫn giống như trước đây, Mộ Tử Khâm lôi ra đến một trăm thứ để chê đồ ăn cô nấu nhưng cuối cùng lúc nào cũng ăn hết sạch, lại còn có vẻ ăn rất ngon miệng nữa. Trong đầu Dụ Vi Hề bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ: Anh ta tìm đủ mọi cách để bắt bẻ m