Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341449
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1449 lượt.
ởi, hai khuôn mặt nham nhở khiên cô giật mình. ” Hai chị đang làm gì đấy? Sao trông cứ như quỷ thể? “.
Trương Tĩnh Chi trả lời để lộ hai hàm răng trắng, ” Tự làm mặt nạ, em có muốn thử không?”, vừa nói vừa lắc lắc chiếc hộp về phía Sở Dương
Sở Dương nhún người , vội xua tay, ” Da mặt em còn non lắm, không cần đâu!”, nói xong liền đi vào nhà vệ sinh. Khi trở ra, liếc nhìn chiếc đồng hồ thì đã gần 2h rồi, cô cảm thấy đói bụng, vội mở tủ lạnh tìm thứ gì đó để ăn, vừa ăn vừa hỏi, ” Chị, sao chị lại tới đây?”
Lớp mặt nạ của trên mặt của Trương Tĩnh Chi hơi dày nên nói năng có vè khó khăn, ” Thì là đến thăm em chứ còn sao nữa, Sắp đến Tết rùi, cậu mợ cứ hỏi chị mấy lần, em thực sự không muốn về thăm bố mẹ à?”.
Sở Dương lắc đầu, chỉ lên mái tóc ngắn, ” Chị không thấy rằng em mà về với mái tóc này thì mẹ em sẽ băm vằm em ra à? “
Mái tóc Sở Dương chẳng khác gì sinh mệnh của bà mợ, trước khi Sở Dương vào đại học, bà đã từng nói với con, ” Con vào đại học rồi, mặc gì mẹ không cần để ý, nhưng nếu con dàm làm trái ý mẹ, cắt tóc đi thì đừng có mà trách mẹ!”.
Trương Tĩnh Chi nhìn mái tóc ngắn ngang tai của Sở Dương chỉ còn biết thở dài, lần trước đã đánh mất bộ tóc giả trong triển lãm rùi, e rằng rất khó mà làm gì được nữa.
Sở Dương nghe tiếng, biết chị Tiêu Tiêu cuối tuần không đi đâu thì cảm thấy rất ngạc nhiên, vội hỏi, ” Sao chị ấy không đi hẹn hò, các tuần trước có tuần nào là không ra khỏi nhà đâu!” Trương Tĩnh Chi bèn hỏi , ” Có phải Tiêu Tiêu lại có bạn trai rồi không?”. Tiêu Tiêu đáp , ” Không phải “. Sở Dương cười vẻ láu lỉnh, nói, ” Em đã hai lần nhìn thấy một anh chàng cảnh sát đưa chị Tiêu Tiêu về”.
Nghe thế, Trương Tĩnh Chi cũng thấy rất tò mò, hỏi Tiêu Tiêu có phải hứng thú đã thay đổi rồi không, sao bây giờ lại thích cảnh sát giao thông thế?
Tiêu Tiêu đang não lòng về chuyện phải theo học lớp Luật giao thông cuối tuần, nghe hai chị em Dương Sở nói thế, bèn mang chuyện trêu chọc cảnh sát giao thông trên đường ra kể cho họ nghe. Trương Tĩnh Chi nghe xong cười đau cả bụng, nhất định đòi đi xem mặt mũi anh chàng cảnh sát đo bằng được
” Em đã gặp người ấy rồi”, Sở Dương nói , ” rất hay đỏ mặt, lần trước khi bế chị Tiêu Tiêu về mặt mày cứ đỏ lựng cả lên”.
Trương Tĩnh Chi cười, hỏi Tiêu Tiêu đã kiếm được anh chàng cảnh sát ấy cho mình từ bao giờ.
Tiêu Tiêu đáp một cách nghiêm túc, ” Anh chàng ấy dễ đỏ mặt quá, mình không hứng thú với anh ta !”.
Trương Tĩnh Chi cứ một mực nói rằng, Tiêu Tiêu không rộng lòng. Tiêu Tiêu cũng thấy khoái chí, trước mắt cô lại hiện lên khuôn mặt đỏ bừng của anh chàng cảnh sát
Ba người vui vẻ chuyện trò như vậy, chẳng mấy chốc thì trời tối. Buổi trưa hầu như không ăn gì, nên lúc này lại cành cảm thấy đói. Trương Tĩnh Chi đang ép Tiêu Tiêu phải vào bếp thì chuông điện thoại của cô vang lên, đó là điện của Giang Tiểu Nhược, nói muốn mời cô ăn cơm để cảm ơn vì đã giúp đỡ trong lần triển lãm lần trước, khi được Tĩnh Chi cho biết Tiêu Tiêu và Sở Dương đang ở bên thì vội bảo Trương Tĩnh Chi mời họ đi cùng, càng đông càng vui
Nghe nói được đi ăn ké, Tiêu Tiêu và Sở Dương đều vui vẻ nhận lời ngay. Giang Tiểu Nhược tỏ ra rất hào phóng, đồng ý chiêu đãi cả bọn một bữa linh đình, chuyện này khiến Trương Tĩnh Chi và Tiêu Tiêu đều cảm thấy có gì bất ổn, chỉ riêng Sở Dương là cứ ăn vô tư.
Quả nhiên gần cuối bữa ăn, Giang Tiểu Nhược nói muốn mời ba người cùng đi với cô tới hộp đêm!
” Giúp mình đi, mình không còn cách nào khác. Tòa soạn đã giục bài mình mấy lần rồi, nhưng mình vẫn chưa đi được, vì thế đang lo cuống lên làm thế nào để có bài viết! Giúp mình đi mà , đi với mình một lần này thôi, biết thêm một chút cũng hay phải không? Chi phí mình chịu cả”. Giang Tiểu Nhược van nài
” Sao cậu lại xin vào làm ở ban biên tập tòa báo thế? Lần trước cậu còn đang làm ở triển lãm cơ mà?”, Trương Tĩnh Chi hỏi.
” À, thì mình cũng chỉ giúp bạn bè thôi. Công việc bên toàn soạn báo mới là công việc chính của mình. Mình xin đấy, giúp mình đi mà, có các cậu đi cùng mình sẽ tăng thêm can đảm!”
Nhìn vẻ mặt đáng thương của Giang Tiểu Nhược, Trương Tĩnh Chi có phần không nỡ làm ngơ nên chẳng biết quyết định thế nào. Cô đưa mắt nhìn Tiêu Tiêu, Tiêu Tiêu cười bằng nụ cười rất mê hồn, nói, ” Mình thì không sao. Hơn nữa, một người đẹp như mình chắc không những không phải bỏ tiền mà còn có người bám theo nữa.”
Hôm nay Trương Tĩnh Chi cũng đang buồn bực, lòng có dao động, cũng muốn đi xem thử xem thế nào. Cuối cũng cô cũng gật đầu, nhưng quay sang nói với Sở Dương, ” Em còn bé, cứ về trước đi!”.
Sở Dương phì cười, ” Chị mà không cho em đi cùng, em sẽ về mách với bác cho mà xem!”
Trương Tĩnh Chi bèn nói , ” Em về ôn bài đi, sắp thi rồi đấy!”
” Không lo đâu, mấy ngày hôm nay em đã ôn rất vất vả rồi, em cũng đang muốn mở rộng tầm mắt đây!”
Trương Tĩnh Chi chẳng biết giải quyết thế nào nên lại đưa mắt nhìn Giang Tiểu Nhược. Giang Tiểu Nhược rất mừng, càng đông càng vui, thế là bèn kéo tay Tiêu Tiêu và Sở Dương lôi đi
Sở Dương quay đầu lại nhìn Trương Tĩnh