Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Thục Nữ

Bản Sắc Thục Nữ

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341454

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1454 lượt.

à xem”.
Cuối cùng thì Tiêu Tiêu cũng nhấc đầu lên khỏi ngực của chàng trai, nhìn về phía Sở Dương, và rồi cũng ngây người ra. Chẳng lẽ sếp cũng đến đây làm thêm ? Không lẽ những người có tiền đều mắc chứng ngược đãi bản thân?
Giang Tiểu Nhược thì há hốc miệng nhìn Phương Nghị, tay bất giác giữ chặt lấy chiếc ví. Trời ạ, một chàng trai thuộc loại hang cao cấp như thế chắc phải mất nhiều tiền lắm!
Phương Nghị nhếch môi, làm như vẻ sắp hôn Sở Dương. Sở Dương vội né người, môi của Phương nghị trượt xuống hõm cổ cô. Sở Dương tức giận, hai từ ” Đồ khốn !” gần như buột khỏi miệng, rồi cô vội vàng đẩy Phương Nghị ra.
Trương Tĩnh Chi không nén được nữa, đứng phắt khỏi ghế, giận dữ định đi về phía Sở Dương.
Bỗng chỉ nghe thấy “bốp” một tiếng, một cái tát giáng xuống mặt Phương Nghị, anh ta sững sờ trong phút chốc.
Sở Dương cũng hơi sững người lại. Trong lúc cuống lên, cô đã không kịp suy nghĩ và vung tay ra, nhìn thấy vẻ giận dữ trong mắt Phương Nghị mỗi lúc một dâng cao, cô cảm thấy rất hối hận.
Hai người cứ như thế một lúc, không ai động đậy gì.
Trương Tĩnh Chi đứng bên không nhìn thấy ánh mắt của hai người nhìn nhau, vội đưa tay ra tóm lấy khuỷu tay của Sở Dương, quên mất việc cần phải giữ phong cách của một thục nữ , lôi Sở Dương ra khỏi long của Phương Nghị, Sở Dương loạng choạng, thiếu chút nữa thì ngã xuống bàn.
” Con nhỏ cứng đầu này, mày còn muốn sống nữa không đấy! Rõ là mất mặt! Có muốn chị về nói cho mẹ em biết không ?”
Sở Dương bị những lời mắng của Trương Tĩnh Chi làm cho sững người, nhưng đã có thể thoát khỏi bàn tay ma quỷ của Phương Nghị thì là dù mắng mỏ của chị cũng nghe thật thân thiết. Những lời mắng mỏ ấy tuy gay gắt, nhưng Sở Dương biết rõ đó cũng chính là sự quan tâm của chị đối với mình, nghĩ vậy lòng cô thấy ấm áp lên nhiều.
Cả căn phòng bỗng chốc trở nên yên lặng, mọi người đều dỏng tai lên nghe những lời mắng nhiếc rất chua ngoa của Trương Tĩnh Chi. Phương Nghị chau mày đứng dậy, đưa tay định kéo Sở Dương trở lại, anh ta đang định nói gì đó thì Trương Tĩnh Chi lập tức quay sang mắng, ” Anh im mồm đi !”, rồi đưa tay kéo Sở Dương về phía sau, sau đó lại quay lại mắng Phương Nghị liên hồi, ” Chưa đến lượt anh đâu, muốn bị chửi ngay phải không? Anh chau mày cái gì, tôi đang chửi anh đấy ! Có còn đạo đức nghề nghiệp nữa hay không, hả? Trước khi đi làm, có qua lớp huấn luyện không đấy? Thấy nó bé thì tưởng dễ dàng bắt nạt chứ gì?”
Sở Dương nhìn thấy sắc mặt của Phương Nghị mỗi lúc một tối lại, vội kéo áo Trương Tĩnh Chi. Không ngờ Trương Tĩnh Chi gạt phắt tay cô, còn trừng mắt lườm cô, ” Kéo cái gì mà kéo? Em đã tát anh ta một cái, nếu chúng ta không có đủ sức, anh ta sẽ gạt em. Em có tiền cho anh ta không? Đồ ngu ạ, phải mắng cho anh ta tỉnh người ra mới được!”.
Sở Dương ngần người ra, không ngờ bỗng dưng chị Tĩnh Chi lại có suy nghĩ ấy, cô chỉ biết dở khóc dở cười.
Hình như Tĩnh Chi cảm thấy mắng thế chưa đủ, nên vẫn tiếp tục chỉ vào mặt Phương Nghị mắng thêm, ” Muốn kiếm chác thì cũng phải nhìn rõ đã chứ!”. Nói rồi cô đẩy Sở Dương từ phía sau lên, ” Anh nhìn xem, nó có tiền không? Nó vẫn còn là một học sinh !”.
” Hãy mở mắt ra mà nhìn đi, ” nói rồi cô lại chỉ vào Giang Tiểu Nhược, ” cô ấy mới là người có tiền, nếu muốn anh hãy tìm cô ấy!”
Giang Tiểu Nhược thấy bỗng dưng Tịnh Chi chỉ vào mình, sợ quá tránh sang bên và buột mồm nói, ” Tôi không có tiền “
” Hoặc như cô kia cũng còn được. Anh phải tìm một người lơn hơn một chút chứ?” Ngón tay của Tĩnh Chi cuối cùng chỉ về phía Tiêu Tiêu, ” Ít nhất thì cũng phải như vậy!”.
Phương Nghị khoanh hai tay trước ngực, lạnh lùng nhìn cô gái đang trốn trong bóng tối, rồi bỗng nhiên nhướn lông mày lên.
Tiêu Tiêu thấy không thế trốn tránh được nữa, đành phải đứng dậy, miễn cưỡng cười, nói, “” Hì hì, chào sếp, đúng là rất tình cờ !”.
Ánh mắt của mọi người bỗng chốc dồn hết về phía Tiêu Tiêu , rồi lại quay sang Phương Nghị. Tiêu Tiêu vội đi đến bên Tĩnh Chi, cười nói, ” Đây là sếp của mình. Chào anh Phương Nghị, hì hì…” , rồi cô lại quay sang phía Phương Nghị , ” Họ đều là bạn của em” . Sau đó cô hạ thấp giọng nói với Tĩnh Chi, ” Bảo cậu không được uống nhiều, cậu lại cứ không nghe, đã thế lại còn gây sự nữa chứ, đúng thật là!”, rồi đưa mắt ra hiệu với Trương Tĩnh Chi.
Trương Tĩnh Chi liếc nhìn Phương Nghị một cái, rồi lại nhìn Tiêu Tiêu vẻ đầy hoài nghi, bụng nghĩ đây mà là ông chủ cao cấp mà cậu nói đó sao? Sao anh ta cũng đến đây? Cậu nháy mắt cái gì, ông chủ thì sao nào, dù sao thì sự việc cũng đã rồi, còn làm gì được nữa? Vì sao lại bảo mình giả vờ say?
” Đúng thế, đúng thế. Lẽ ra chị không nên uống nhiều như vậy. Cứ cho là thất tình cũng không cần phải như vậy. Làm như thế vì một người đàn ông ấy liệu có đáng không?” Sở Dương cũng vội phân bua và đưa tay ra như muốn đỡ Trương Tĩnh Chi, sau đó ghé sát tai Trương Tĩnh Chi nói mấy câu, ” Anh ta chính là trùm xã hội đen mà em nói tới!”.
Trương Tĩnh Chi cảm thấy đôi chân như muốn khuỵu xuống, cô từ từ trượt xuống ghế như người say quá đổ gục


Disneyland 1972 Love the old s