XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Thục Nữ

Bản Sắc Thục Nữ

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341525

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1525 lượt.

iờ phút ấy, cô đã hiểu ra rằng, tình cảm mê đắm đối với Dương Lôi đã hết, nhưng cũng không phải cô đã yêu Uông Dụ Hàm, chỉ là vì cô cảm thấy mình có thêm những hiểu biết mới về tình yêu ra sao.
Ngày Tĩnh Chi xuất viện, cũng đúng là ngày bố mẹ Tĩnh Chi đi du lịch về. Cô vừa vào đến nhà thì cha mẹ cô cũng về tới nơi. Mẹ cô ôm chầm lấy cô và kêu lên, “Ôi, con gái của tôi, khổ cho con quá. Sao con lại ốm đúng khi bố mẹ vừa đi thế, sao con lại gầy thế này?”.
Mẹ cô vừa nói, thiếu chút nữa thì nước mắt tuôn trào, Tĩnh Chi đưa mắt nguýt, bụng nghĩ, chẳng phải là Uông Dụ Hàm đã gọi điện báo cho mẹ rồi sao? Và bố mẹ đã nói những gì? Còn mấy thắng cảnh du lịch nữa chưa tới, chưa thể về ngay được! Trong lòng mẹ, con đâu có quan trọng bằng mấy điểm du lịch ấy!
Sở Dương thấy không ổn, vội kéo tay bác nói, “Bác, bác buông tay ra đã, chị ấy vừa ra viện, bác hãy để cho chị ấy nghỉ ngơi một lát đã”.
“Nằm viện? Sao lại còn nằm viện nữa? Tiểu Uông đã chăm sóc con thế nào thế ?” Bố của Tĩnh Chi lại vội tạo ra vẻ của các bậc phụ huynh, trừng mắt định giáo huấn người khác, nhưng thấy vợ giật gấu áo ở phía sau, biết ngay là có chuyện cần trao đổi, nên lại thôi, nén những điều sắp bật ra khỏi miệng lại trong lòng.
Dương Lôi đứng bên cạnh salon vẻ gò bó, thấy cha mẹ Tĩnh Chi nhìn mình, đành mỉm cười, chào, “Chào bác trai, bác gái”.






KHI CẦN THÌ SẼ RA TAY
Một trận ốm tuy không lớn nhưng cũng khiến cho Tĩnh Chi phải nghỉ làm một tuần. Khi trở lại công ty làm việc, tự nhiên cô lại có cảm giác không quen.
Mặc dù phần lớn các đồng nghiệp đã tới bệnh viện thăm Tĩnh Chi, nhưng khi thấy cô đi làm trở lại, mọi người đều tới an ủi đôi câu. Có mấy người, hình như còn chẳng biết an ủi là gì, chẳng biết nên nói như thế nào. Có người đã vỗ vai cô, nói bằng giọng rất ngưỡng mộ, “Người đẹp này tốt quá rồi, gầy đi không ít nhỉ, cũng đáng đấy chứ!”.
Một chị có bộ ngực đồ sộ tiếp lời luôn, “Đúng thế đấy, tôi thèm đến chết đi được đây này. Tôi thì quá béo, chán thật đấy!”.
Phụ nữ chuyển chủ đề đến là nhanh, ngay sau đó mọi người thi nhau nói đến chuyện giảm béo như thế nào.
Tĩnh Chi nhìn phía sau Tiểu Vương không có ai, đột nhiên cất tiếng hỏi, “Này, cậu em, chị hỏi cậu điều này, cậu phải nói thật lòng đấy”.
“Sao cơ?” Mặt của Tiểu Vương thoắt đỏ bừng, cúi đầu xuống không dám nhìn vào mặt Tĩnh Chi, “Chị hỏi đi”.
Tĩnh Chi tỏ ra không vội, ngẫm nghĩ một lát rồi mới nói, ” Cậu là đàn ông đúng không?”.
Tiểu Vương hơi không hiểu , “Điều này thì có gì phải nghi ngờ”.
Tĩnh Chi gật đầu, đi lại vài bước, tiếp tục nói, “Vậy thì cậu hãy đứng ở góc độ của một người đàn ông mà trả lời nhé. Nếu như…”.
“Không phải là đứng ở góc độ một người đàn ông, tôi vốn là một người đàn ông rồi!”. Tiểu Vương cãi.
“Thôi được, cậu đúng là như vậy. Đừng có chen vào nữa!”. Tĩnh Chi nói, “Chờ tôi nói xong đã. Tôi nói nếu như, có một cô gái theo đuổi trước, nhưng cậu chưa hẳn đã thích cô ấy, nhưng lại cũng không từ chối tình cảm của cô ấy, vì thế giữa hai người cũng đã xác định quan hệ yêu đương”.
“Nếu không thích thì tại sao lại không từ chối cô ta?” Tiểu Vương hỏi.
Tĩnh Chi có vẻ bực mình, ” Đã bảo cậu đừng có chen ngang vào cơ mà!”.
Tiểu vương vội giơ hai tay lên, ” Được rồi, tôi đã sai. Chị cứ nói tiếp đi”.
“Đến một hôm, cô gái ấy bỗng hiểu ra rằng, nếu cứ tiếp tục như vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì, nên đã dự định chấm dứt quan hệ, cô ấy…”
“Cô ấy có người khác à?” Một lần nữa Tiểu Vương lại trở thành đứa trẻ tò mò.
Tĩnh Chi ngây người, “Không phải!”.
” Không thể như thế được!” Tiểu Vương cười vẻ coi thường, đúng kiểu của người từng trải, “Nếu không có người khác thì sao lại có thể tự nhiên tỉnh ngộ ra được!”.
“Cũng có thể lúc đầu cô ấy mới chỉ có một chút say mê với cậu, nhưng bây giờ thì cô ấy bỗng nhiên nghĩ thông rồi”. Tĩnh Chi giải thích.
“Vậy liệu có phải tôi bỗng nhiên làm việc gì đó khiến cô ấy ghét đúng không?”
Tĩnh Chi nghĩ một lát rồi lắc đầu.
“Thế thì đúng rồi! Nhất định là trong lòng cô ấy đã có người con trai khác, có vậy thì mới nhanh chóng tỉnh ngộ từ sự mê muội ban đầu. Nếu không có sự xen vào của người khác, và tôi cũng không làm những việc hủy hoại hình ảnh của mình thì làm sao cô ấy lại có thể bỗng nhiên ngộ ra mọi điều như thế? Trừ phi đã có một sự so sánh nào đó giúp cô ấy hiểu ra là mình cần gì!”.
Tĩnh Chi bị Tiểu Vương phản bác không nói được câu nào, nên vừa tức giận vừa xấu hổ gắt lên, “Sao cậu nhiều lời thế? Tôi có hỏi cậu những điều ấy đâu!”.
Tiểu Vương lắc đầu vì bị mắng oan uổng.
“Tôi muốn hỏi cậu là, nếu cô gái ấy lật bài ngửa với cậu, cậu cảm thấy cô ấy nên nói thế nào thì sẽ làm cho cậu thấy day dứt, hoặc là tiếc nuối, cảm thấy khâm phục cô ấy, thậm chí là hối hận vì đã bỏ qua một người như thế?”
Tiểu Vương nghiêng đầu tìm câu trả lời một hồi lâu, cuối cùng cơ bản cũng hiểu được ý của Tĩnh Chi, “Thưa bà chị, ý của chị muốn nói là, có một cô gái theo đuổi tôi, nhưng tôi không thích cô ấy. Tuy