Tác giả: Bạc Lương Trà
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341227
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1227 lượt.
g xe đi!" Vệ Nam liền vòng ra phía sau mở cửa xe cho Lương Ngân, đích thân dắt tay cô xuống xe.
"Đây là..." Đối mặt với cảnh sắc trước mắt cứ như vậy trong nháy mắt Lương Ngân cảm thấy nước mắt như muốn rơi, cảnh sắc đẹp như vậy làm cho người ta có thể rung động rơi lệ.
Cách xa tiếng ồn ào của thành phố, trong tầm mắt cảnh ban đêm của thành phố B vừa xem qua, nơi này kỳ diệu hơn chính là ngoài trời đầy sao, liền cảm giác sao ở trên đỉnh đầu, thành phố hòa cùng ánh sáng quan ngọc đèn đom đóm như nhau, hợp lại cùng một chỗ, hòa lẫn, đặt mình trong thế giới phảng phất ngọn đèn dầu huy hoàng, Lương Ngân kêu lên: "Thật là đẹp"
Lương Ngân xoay một vòng nói to: "Thật là đẹp", Vệ Nam liền tựa trên lan can nhìn cô, giờ khắc này, phong cảnh này giống như một vũ điệu tươi đẹp duy nhất trên thế giới của một người xinh đẹp, rung động lòng người.
"Anh Vệ Nam! nơi này là đài sao đúng không?" Lương Ngân mỉm cười chạy đến bên cạnh Vệ Nam hỏi.
"Xem như thế đi! Thích không?" Vệ Nam mang qua một câu, quan trọng nhất vẫn là câu nói kế tiếp.
"Thích." Lương Ngân thành thật gật đầu một cái.
"Ngân Ngân, làm bạn gái của anh đi!" Vệ Nam nhìn cô lấp lánh trong ánh mắt, giống như trong đêm đen có thể chỉ dẫn anh đi tới ánh sáng phản phất của ngọn lửa.
"Cái...Cái gì?" Lương Ngân có chút kinh sợ đầu lưỡi bị thắt lại.
"Tiểu thư Lương Ngân, em có bằng lòng lấy kết hôn làm điều kiện trước tiên, làm bạn gái của anh không? Vệ Nam chính thức quỳ một chân trên đất .
Lương Ngân cảm thấy mới vừa rồi không rõ nhưng khoảnh khắc này chân thành đến như vậy, quá độ hoảng hốt, như một giấc mơ.
Trước mắt một người đàn ông tuấn tú ở ngoài trời dưới ánh sao quỳ một chân dưới đất, mắt chứa thâm tình, Lương Ngân một tia hoảng hốt cũng biến thành giác quan cùng thị giác hưởng thụ.
Vệ Nam một tay lôi kéo Lương Ngân, nhẹ nhàng hôn một cái, " Ngân Ngân, để cho anh chăm sóc em được không?" Đã từng xem qua một quyển sách nhỏ, vai nam chính cùng nữ chính cầu hôn chính là thời điểm êm ái như vậy một câu " Có thể để anh chăm sóc em không?" Lấy được hồng nhan cười một tiếng, từ đó hai người trải qua cuộc sống thần tiên.
Lương Ngân tình cảnh này tại sao lại có thể không cảm động đây?
Dưới ánh sao lóe lên, người ý thức đều có thể có cảm giác tựa như ảo mộng, Lương Ngân trong tiềm thức nói cho cô biết, chỉ cần đi theo cảm giác là được rồi, cứ như vậy cô kiên định gật đầu một cái.
Lương Ngân vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên nụ hôn dịu dàng , kiên quyết rơi trên mu bàn tay cùng với ánh sáng của những ngôi sao vào đêm hôm ấy
, ánh trăng vương tử đêm đó, đúng là như thế, dường như đêm ấy cô dường như là bay về nhà.
Tang Vũ đương nhiên là người đầu tiên biết chuyện này, bởi vì những ngày gần đây chỉ có cô và Lương Ngân là có thể nói vài câu với nhau , Tiêu Nghệ ở nước ngoài, còn Cẩm Niên bận rộn chuyện chuyển sang văn phòng của Âu Dương. Cho nên, sau khi cô biết như thường lệ cũng là rất vui vẻ gọi điện thoại ra nước ngoài nói chuyện ở nhà của chị em.
Lương Ngân còn lại là khuôn mặt nhỏ nhắn ồn ào.
Đối với Vệ Nam mà nói là một việc đáng giá vui mừng, nhưng là, đối với Trình Mạc Nhiễm mà nói, như vậy cũng giống như sấm sét giữa trời quang.
"Ừ." Trình Mạc Nhiễm tâm tình bị anh nói câu cuối cùng làm cho có chút hơi phức tạp, nhưng mà vẫn đồng ý rồi.
Lương Ngân hớn hở đồng ý gặp cuộc hẹn bằng hữu của Vệ Nam, nhưng mà, cô đã quên một chuyện rất quan trọng.
Khách sạn của Vệ thị không ít, nhưng mà những người bạn này cũng rất ưu ái "Diệc Nam". Kế đó Lương Ngân và Vệ Nam lái xe tới, lần đầu chính thức đến cuộc hẹn nên Lương Ngân ăn mặc tỉ mỉ rất lâu.
Lương Ngân cho Vệ Nam ấn tượng đầu tiên về cô là đôi mắt sáng ngời, mỗi lần Vệ Nam thấy màu sắc tươi mới đều nhớ tới Lương Ngân.
"Anh Vệ Nam, em có chút hồi hộp." Lương Ngân ngồi trong xe thành thật nói ra cảm nhận của cô.
"Đừng khẩn trương, không sao, đều là bạn của anh, em chỉ cần giống như bình thường là tốt rồi." Vệ Nam nắm bàn tay có chút lạnh của Lương Ngân.
"Sao lại như băng vậy?" Vệ Nam cố gắng dùng bàn tay ấm áp bọc lại bàn tay nhỏ mềm mại lạnh như băng của Lương Ngân.
"Hì hì,không có ai thương mà!" Sau khi nói xong Lương Ngân lè lưỡi, bộ dạng dí dỏm khiến cho trong lòng Vệ Nam căng thẳng.
"Không sao, có anh ở đây, từ từ nó sẽ ấm lên!" Vệ Nam giọng trở nên càng thêm êm ái. Lương Ngân khuôn mặt bỗng dưng hồng lên, sau đó làm bộ quay đầu hướng ra ngoài cửa sổ ngắm phong cảnh, không khống chế được tim của mình"Thùng thùng thùng" đập cuồng loạn.
Vệ Nam nhìn cô dáng vẻ e thẹn, nên cũng không nói gi nữa, khóe miệng dịu dàng cười, tiếp tục lái xe.
Hai người cứ như vậy nắm tay đến Diệc Nam.
"Vệ tổng, ngài Trình cùng ngài Tần đã ở trong phòng chờ ngài và Lương tiểu tư rồi!" Quản lý đại sảnh lời nói làm cho tâm Lương Ngân chấn động , ngài Trình, cô thế nào lại quên Trình Mạc Nhiễm cùng Vệ Nam là bạn bè đây? Bây giờ nên làm thế nào?
Vệ Nam với quản lý sau khi nói xong, kéo