Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bảo Bối, Con Là Ai?

Bảo Bối, Con Là Ai?

Tác giả: Kim Cương Quyển

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 134594

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/594 lượt.

ế cũng hỏi nghi vấn này ra khỏi miệng: “Không phải là em của cậu chứ?”
Hình Dĩnh Phong cười một tiếng, “Không phải cô ấy, cậu đừng khẩn trương.”
“Đó là ai?” Lăng Húc hỏi thật cẩn thận.
Hình Dĩnh Phong lại không trả lời, hắn nhìn phương xa, trong lòng không biết suy nghĩ thứ gì, mày hơi hơi nhíu lại, lại không có nhiều biểu cảm.
Lăng Húc không quen thuộc với hắn nên ngại liên tiếp truy vấn.
Qua đã lâu, Hình Dĩnh Phong mới lên tiếng: “Không nhớ rõ thì thôi, các người không có khả năng gặp lại, cậu mang theo Thiên Thiên sống cho tốt, tìm một cô gái mình thích rồi kết hôn.”
Lăng Húc không ngờ hắn sẽ như vậy nói, nghĩ ý trong lời hắn nói, không xác định hỏi một câu: “Người —— không còn sao?”
Hình Dĩnh Phong không thừa nhận cũng không phủ nhận.
Nhưng theo Lăng Húc thì đó lại là chấp nhận.
Đột nhiên cảm thấy thở ra một hơi, có lẽ như vậy không quá tốt, nhưng nếu mẹ Thiên Thiên đã qua đời, đối với Lăng Húc hiện nay mà nói đúng là làm cậu thả lỏng một ít, ít nhất cậu vĩnh viễn không cần đối mặt với trường hợp làm cậu khó xử trong tưởng tượng.
Cũng sẽ không có một ngày có người đột nhiên xuất hiện mang Thiên Thiên đi.
Hình Dĩnh Phong vẫn trầm mặc, hai mắt sâu thẳm vẫn luôn nhìn về phía xa xa.
Lăng Húc trầm tĩnh lại, nhìn kỹ hắn trong chốc lát, hỏi: “Cậu còn tham gia quân ngũ sao?”
Hình Dĩnh Phong nghiêng đầu nhìn cậu, lộ ra một chút tươi cười, “Đúng vậy, còn tham gia quân ngũ, luyến tiếc xuất ngũ.”
Lăng Húc rất ngạc nhiên, hỏi: “Quan quân?”
Hình Dĩnh Phong vỗ bờ vai của cậu một chút, “Vốn chúng ta có thể trở thành chiến hữu sóng vai chiến đấu.”
Lăng Húc cảm thấy hắn nói chuyện không rõ ràng rất chán ghét, cần phải để người truy vấn: “Vì sao tôi xuất ngũ?”
Hình Dĩnh Phong nói: “Bởi vì con trai cậu.”
Lăng Húc đột nhiên cảm thấy tò mò, cậu còn muốn hỏi nhưng Hình Dĩnh Phong lại giơ tay lên nhìn đồng hồ, nói với cậu: “Tôi còn có chút việc, đi trước.”
“Phải đi rồi sao?” lúc đầu Lăng Húc không muốn gặp hắn, bây giờ trầm tĩnh lại, lại không ngờ hắn phải đi nhanh như vậy.
Hình Dĩnh Phong nói: “Tôi có một tháng ngày nghỉ, nếu có cơ hội thì gặp lại một lần đi, tôi chỉ muốn xem cậu và Thiên Thiên có sống tốt hay không mà thôi.”
Lăng Húc vội vàng đáp: “Là rất tốt, nhưng chuyện đã qua bây giờ tôi cũng rất muốn biết.”
Hình Dĩnh Phong nhún nhún vai, “Có biết hay không cũng đã là chuyện quá khứ, không có biện pháp thay đổi cái gì, ít nhất bây giờ cậu thoải mái vui vẻ hơn lúc đó không phải sao?”
Lăng Húc còn muốn nói.
Hình Dĩnh Phong khép ngón trỏ cùng ngón giữa lại chạm nhẹ lên bên phải trán, “Bai, anh em.” Nói xong liền xoay người nhảy qua lan can, thừa dịp không có xe liền chạy tới phố đối diện, kéo ra cửa một chiếc xe dừng ven đường ngồi vào.
Hắn vừa lên xe, lái xe ngồi ở ghế điều khiển liền khỏi động ô tô rời khỏi.






Hình Dĩnh Phong đến đi vội vàng, Lăng Húc vốn không làm rõ tiền căn hậu quả, duy nhất biết được một sự kiện chính là mẹ Thiên Thiên đã không còn.
Thật ra biết nhiều như vậy, bản thân Lăng Húc cũng nghĩ có cần phải tiếp tục truy vấn tiếp hay không chứ? Như bây giờ là rất tốt, không tất yếu nhất định phải hỏi bằng được thứ gì, nói không chừng ngày nào đó bản thân cậu sẽ khôi phục ký ức.
Ngồi xổm trước cửa tiệm bánh hút xong thuốc, Lăng Húc trở về phòng làm bánh, đột nhiên hét lớn một tiếng, sau đó vỗ hai tay vào bàn.
Hai thợ làm bánh đều bị cậu dọa hoảng sợ.
Lưu Đồng hỏi cậu: “Phát thần kinh gì thế?”
Lăng Húc đột nhiên hát hai câu bên lỗ tai anh: “A a a ~ da da, yêu em trong lòng khó mở miệng ~ ”
Cuối cùng Lăng Dịch nhịn không được, hô một câu: “Cút khỏi đi!”
Lăng Húc nghe lời thật vui vẻ mà lăn đi ra ngoài.
Trong khoảng thời gian này cậu vô cùng cố gắng, cậu cảm thấy nếu mình có thể sớm cố gắng như vậy thì khẳng định đã sớm thi đỗ đại học, ngồi văn phòng hưởng điều hòa, nào cần vất vả cực khổ như bây giờ?
Nhưng không có cách nào, mỗi một phút mỗi một giây cậu nên học tập thì cậu tuyệt không muốn học, đến bây giờ, lại hận không thể dành tất cả thời gian để đi học, với cậu mà nói, có lẽ chính là từ một cậu bé đến một người đàn ông trưởng thành.
Trong quá trình này cậu lần lượt nếm thử, cần bao nhiêu đường, bao nhiêu nước, lòng trắng trứng phải đánh tới trình độ nào, bột yêu cầu nhào đến tình trạng gì, những điều này là do kinh nghiệm tích lũy. Lúc nào cảm thấy không thích hợp, tiếp theo phải điều chỉnh, ngại ngùng dùng nguyên liệu trong tiệm thực nghiệm liền về nhà làm.
Lăng Dịch cùng Thiên Thiên đều giúp cậu ăn thử không ít, còn đưa cho bạn học cùng phụ huynh học sinh trong nhà trẻ của Thiên Thiên ăn thử, hỏi bọn khẩu vị thế nào sau đó lần lượt ghi lại.
Lăng Dịch nhìn ra được cậu thực vất vả nhưng không ngăn cản cậu, anh nói với Lăng Húc, chỉ cần Lăng Húc theo đuổi, anh sẽ duy trì.
Công việc của Lăng Húc lu bù lên, chuyện Hình Dĩnh Phong bên kia cậu lại phai nhạt, sau này cũng không liên lạc.
Cho đến cuối tuần hai tuần sau Lăng Dịch nó