Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bảo Bối, Con Là Ai?

Bảo Bối, Con Là Ai?

Tác giả: Kim Cương Quyển

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 134537

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/537 lượt.

i bà chủ.
Mặc dù như thế, ngón tay Lăng Húc vẫn đụng phải nồi nóng, cậu bỏ lại cái bao tay, vội vàng chạy tới bên bồn nước xả nước lạnh.
Bà chủ còn không rõ xảy ra chuyện gì.
Lưu Đồng lại ở một bên thấy rõ ràng, vừa rồi “Ai nha” một tiếng, lúc này đuổi theo hỏi Lăng Húc: “Không bị bỏng chứ?”
Vẫn bị bỏng, nhưng phạm vi thực nhỏ, không nghiêm trọng lắm, xối nước lạnh, Lăng Húc theo bản năng đưa ngón tay lên miệng ngậm một chút.
Lưu Đồng nói: “Người trẻ tuổi phản ứng đúng là nhanh, vừa rồi làm tôi sợ nhảy dựng.”
Đặng Thịnh đặt gói bột mì xuống đất, cũng lại đây hỏi Lăng Húc có bị thương không, nghe được những lời này của Lưu Đồng, hắn nói: “Tiểu Lăng phản ứng vẫn luôn thực nhanh, cậu ấy nói trước kia từng đi lính, anh quên rồi sao?”
Lăng Húc ngậm ngón tay nhìn về phía hắn, “Ừng đi ính?” cậu muốn nói “Từng đi lính?”






Từng đi lính?
Lăng Húc đứng tại chỗ sững sờ, cảm thấy có chút khó có thể tưởng tượng, cậu hỏi Đặng Thịnh chính mình đi lính lúc nào, làm lính bao lâu, Đặng Thịnh mờ mịt tỏ vẻ mình cũng không rõ.
Về quá khứ của Lăng Húc, trước kia cậu nhắc tới vô cùng ít, chuyện tham gia quân ngũ là ngẫu nhiên nhắc tới, cũng không cẩn thận nói kỹ. Tính cách của hai thợ khác trong tiệm đều trầm mặc ít lời vùi đầu chăm chỉ làm việc, quá khứ của cậu càng ít người biết.
Lăng Húc muốn nhớ lại những cái gì cũng nhớ không được.
Bà chủ đi đến tiệm thuốc bên cạnh mua thuốc mỡ cho cậu, kéo cậu đi ra bên ngoài ngồi xuống, dùng bông bôi thuốc giúp cậu.
Bà chủ kỳ quái nói: “Lần trước không phải nói anh ta không để ý tới cậu sao? Sao nào? Hiểu lầm cởi bỏ ? Hòa hảo ?”
Lăng Húc gật đầu, “Giờ anh ấy ở một mình, phòng cũng thực lớn, bảo tôi và Thiên Thiên dọn đi qua cùng ở với anh ấy, tôi cảm thấy rất tốt.”
Bà chủ nghe cậu nói như vậy, đáp: “Đó là rất tốt, nhưng anh cậu bao nhiêu tuổi rồi? Không kết hôn?”
Bản thân Lăng Húc cũng có chút mờ mịt, “Khả năng tạm thời không tính toán đi.”
“Đi thôi đi thôi, ” bà chủ nói, “Dù sao cũng không có thể cùng con trai chen trong phòng nhỏ này cả đời, anh cậu nguyện ý cung cấp chỗ ở cho hai người đương nhiên là chuyện tốt, nhưng cậu đừng ngại chị dong dài, ở trong nhà người khác không có khả năng ở cả đời, cậu vẫn nên suy xét thay Thiên Thiên một chút, dành ít tiền mua phòng, hoặc là lại tìm người chung sống đi.”
Lăng Húc an tĩnh mà nghe, cúi đầu nhìn dấu vết bị phỏng trên ngón tay, cậu không biết nên nói cái gì mới tốt. Những lời này nghe thì không thoải mái, nếu là ba mẹ lải nhải, cậu khẳng định không kiên nhẫn mà chuồn mất, nhưng giờ nghe bà chủ nói như vậy, cậu cảm thấy rất uất ức.
Bà chủ đứng lên, đột nhiên hỏi: “Cậu không tính toán mặc kệ công tác luôn chứ?”
Lăng Húc vội vàng ngẩng đầu nhìn cô, “Đương nhiên không tính, tôi không ở đây làm còn có thể đi nơi nào, cái gì tôi cũng không biết.”
Bà chủ gật gật đầu, “Nếu không thì tôi phải đi mời người.”
Lăng Húc đứng lên theo, “Chị không mời người đến giữ cửa tiệm sao?”
Bà chủ nghĩ nghĩ, “Thật ra cũng không có gì, về sau mỗi đêm tôi lại đây kết toán tiền mỗi ngày, buổi tối trong tiệm cái gì vậy cũng không có, trộm có đến cũng không lấy được cái gì.”
Lăng Húc nghe vậy nói: “Có nghĩ là tôi tùy thời có thể đi?”
Bà chủ vung tay lên, “Cút đi.”
“Cám ơn chị!” Lăng Húc nghe được những lời cuối cùng, vui vẻ đứng lên lại quên hết những lời cô nói với cậu trước đó.
Nói tùy thời có thể chạy lấy người, nhưng bên chỗ Lăng Dịch còn đang thu dọn phòng, đổi gia cụ, chuẩn bị đồ dùng cho hai người Lăng Húc, kéo xuống gần tới một tuần.
Lúc chuyển nhà, vừa lúc nhà trẻ của Thiên Thiên cũng cho nghỉ hè.
Lăng Húc đi họp phụ huynh cho Thiên Thiên, lúc này lại không gặp phải Triệu Phỉ Nghiên, bởi vì ba Quan An Dung tới.
Lúc dắt Thiên Thiên rời đi, bạn nhỏ Quan An Dung đuổi theo nhìn Thiên Thiên nói: “Nghỉ tớ có thể tìm cậu chơi không?”
Thiên Thiên không trả lời nó, ngẩng đầu nhìn Lăng Húc.
Lăng Húc ngồi xổm xuống, vươn tay nhẹ nhàng chọc bả vai Quan An Dung một chút: “Tìm con trai chú làm chi?”
Quan An Dung có chút sợ cậu, lui ra phía sau hai bước.
Lăng Húc nói: “Có thể tìm nó chơi, nhưng phải mang theo đồ ăn biết không?”
Quan An Dung ngốc ngốc gật đầu.
Lăng Húc đứng lên, dắt Thiên Thiên tiếp tục đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Thằng nhóc này đầu óc hơi ngốc, con thu nó làm tiểu đệ, về sau để nó giúp con mang túi sách mời con ăn.”
Thiên Thiên ngửa đầu nhìn Lăng Húc, nói: “Bắt nạt cậu ta sao?”
Lăng Húc nghe vậy bế nó lên, “Điều này sao gọi là bắt nạt? Lại nói, ba nó còn bắt nạt ba nữa, đoạt bạn gái của ba.”
Lúc này Thiên Thiên bị nút áo của Lăng Húc hấp dẫn, vươn tay đi nhéo nút áo của cậu.
Lăng Húc nghĩ nghĩ, cảm thấy dạy con nít như vậy không tốt lắm, lại bổ sung một câu: “Nhưng con thu nó làm tiểu đệ phải bảo vệ nó, về sau người khác bắt nạt nó con phải giúp nó.”
Thiên Thiên nghe xong, nói: “Nếu cậu ta làm tiểu đệ của con, con sẽ giúp cậu ta.”
Lăng Húc tỏ vẻ đồng ý, “Chính là vậy.” Nói