Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bảo Bối, Con Là Ai?

Bảo Bối, Con Là Ai?

Tác giả: Kim Cương Quyển

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 134533

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/533 lượt.

xong, cậu bắt lấy tay nhỏ bé của Thiên Thiên, kéo nút áo ra khỏi tay nó, “Đừng nhéo, nhéo rớt con đền cho ba đó.”
Lăng Dịch gọi lái xe đến giúp Lăng Húc chuyển nhà, mà bản thân anh vì ngày đó có hội nghị không thể tự mình lại đây.
Mới đầu Lăng Dịch hỏi có cần xe tải hay không, nhưng Lăng Húc không có gia cụ, chỉ có mấy bộ quần áo cùng một ít vật dụng hàng ngày thôi, lấy hai cái thùng bỏ vào, toàn bộ gia sản đều thu dọn xong.
Bỏ thùng vào cốp ô tô, Lăng Húc quay đầu lại nhìn thấy Thiên Thiên đứng ở cửa tiệm nhìn vào phía tủ thủy tinh. Thằng nhóc này không quá hưng phấn, ngược lại có chút không nỡ.
Dù sao tại cái “nhà” này, bọn họ đã ở hơn một năm gần hai năm.
Lăng Húc đi qua sờ sờ đỉnh đầu của nó, nói: “Đi thôi.”
Thiên Thiên gật gật đầu, giữ chặt tay Lăng Húc, đi về phía chiếc xe đang dừng ven đường.
Vì nghênh đón Thiên Thiên đưa đến ở, Lăng Dịch nói được thì làm được, cải tạo lại gian phòng khách thành một phòng nhi đồng. Không có sơn lại tường, vì tiết kiệm thời gian lại bảo vệ môi trường nên trực tiếp dán giay dán tường màu nhu hòa lại thanh thoát, gia cụ đổi thành gia cụ nhi đồng, giường cao cở nửa người, đầu giường là cầu thang gỗ, cuối giường là một cái cầu thang trượt, phía dưới lại là tủ quần áo khảm vào trong giường.
Dưới cửa sổ có một cái bàn học nhỏ, bên cạnh bàn học có một cái giá vẽ, kéo ngăn kéo bàn ra, bên trong đặt toàn bút màu mới tinh.
Từ lúc Lăng Húc mang Thiên Thiên đi vào phòng của nó, nó vẫn luôn một câu cũng không nói, như ngây ngẩn cả người mà dùng tay sờ giường của nó, sau đó sờ bàn học, sờ bàn vẽ. Lăng Húc biết Thiên Thiên thực thích, nếu nó là một con vật nhỏ, lúc này khẳng định lông toàn thân đều sẽ vì hưng phấn mà dựng thẳng lên.
Lăng Húc cười sờ tóc của nó, sau đó cầm đồ vật đi qua phòng của cậu cách vách.
Gian phòng này cũng là phòng khách mới thu dọn, vốn trang hoàng giống phong cách của Lăng Dịch cho nên không cần giống phòng nhi đồng dán giấy dán tường đổi gia cụ.
Đặt hành lý ở trong phòng, Lăng Húc đột nhiên lười thu dọn, nằm ở trên giường, cảm thấy nơi này của Lăng Dịch ngay cả giường cũng mềm mại một ít. Lật người ghé vào trên giường, lúc này Lăng Húc nhìn thấy tủ đầu giường đặt một tấm ảnh.
Tấm ảnh chụp lúc cậu còn bé, lúc trước cậu vẫn luôn đặt khung ảnh này trên bàn học trong phòng của cậu, không ngờ bây giờ còn có thể gặp lại nó.
Lăng Húc vươn tay lấy khung ảnh lại đây, nhìn thấy chính mình trên ảnh chụp.
Ảnh chụp là sinh nhật năm mười hai tuổi, trước kia ngày ngày nhìn không cảm thấy gì, giờ nhìn lại, thật sự là đột nhiên có loại cảm giác đã qua mấy đời.
Cậu nghĩ khi đó đi theo mẹ dọn đi, tấm ảnh này khẳng định không mang đi, bị ca ca cất giữ. Nhưng không ngờ sẽ được bảo tồn tốt đến như vậy, hơn nữa hiện tại Lăng Dịch còn có thể tìm ra cho cậu.
Lăng Húc dùng ngón tay vuốt tấm ảnh một chút, sau đó đặt khung ảnh lại trên tủ đầu giường, cậu lật người từ trên giường đứng lên, tính toán đi cách vách nhìn Thiên Thiên.
Kết quả vừa vào cửa liền phát hiện Thiên Thiên đang từ thang trượt cuối giường trượt xuống, lúc xuống dưới vòng đến đầu giường theo thang bò đi lên, sau đó dẫm ở trên giường đi đến cuối giường, lại trượt xuống.
Lăng Húc đứng ở cạnh cửa nhìn nó, nói: “Cẩn thận ngã.”
Thiên Thiên lắc đầu, “Sẽ không ngã.”
Nhìn trong chốc lát, Lăng Húc bảo: “Ba cũng muốn chơi.”
Thiên Thiên thực khẩn trương mà đứng ở bên giường mở ra hai tay ngăn cậu lại, “Không được, sẽ đè gãy.”
Lăng Húc không vui mà nói: “Ba đâu có nặng.”
Thiên Thiên ngăn ở trước cầu thang lên giường, không cho cậu đi qua.
Lăng Húc không phải thật sự muốn chơi cầu trượt, chỉ là muốn đùa Thiên Thiên, cậu đi qua ôm Thiên Thiên lên, từ trên giường lăn tới cuối giường, sau đó ôm Thiên Thiên đồng thời trượt xuống.
Vừa mới đầu Thiên Thiên còn bị dọa đến kêu lên, sau này cảm thấy chơi thật khá, cười lớn ôm chặt cổ Lăng Húc.
Lăng Húc nói: “Lại đến.” Trực tiếp theo thang trượt đi lên, lại trượt một lần.
Thật ra thang trượt kia với cậu là rất ngắn, vốn không thể duỗi thẳng hai chân, cậu chỉ có thể cuộn hai cái đùi lại, ngồi xổm ở trên trượt xuống, vừa mới trượt liền nhìn thấy Lăng Dịch đứng ở cửa phòng nhìn bọn họ.
“Thú vị sao?” Lăng Dịch chống một cánh tay ở khung cửa hỏi, ngữ khí có chút bất đắc dĩ.
“Thú vị nha, ” Lăng Húc đáp, còn cúi đầu hỏi Thiên Thiên trong ngực, “Có phải thực thú vị, chơi thực vui không?”
Thiên Thiên hưng phấn mặt đỏ rần, liên tục gật đầu.
Lăng Húc nói: “Anh tới thử một lần không?”
Lăng Dịch lắc đầu, “Hai người chậm rãi chơi, anh đi thay quần áo.” Nói xong, anh vừa cởi nút áo vừa đi đến phòng ngủ của mình.
Lăng Húc ôm Thiên Thiên đặt xuống đất, nói: “Chính mình chơi.” Sau đó đứng dậy đuổi theo chạy đi ra ngoài phòng, lại quay người đầu nhìn Thiên Thiên, “Chú ý an toàn, ngã đánh đòn.”
Chờ đến quay đầu trở lại thì cậu nhìn thấy Lăng Dịch đang vươn tay đóng cửa.
Lăng Húc chạy tới chắn một chút, nói: “Trong nhà đều là đàn ông, đóng cửa cái gì?”
Tay Lăng Dịch đặt lên tay nắm cửa: “Thói quen, có